Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 702: Lỡ Đâu Liếm Chưa Sạch Thì Sao

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:41
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, Vương tri phủ càng kích động đến môi run rẩy.

 

Hắn “bịch” một tiếng quỳ thẳng xuống, hướng về phía Thủy Thiên thành “cộp cộp” dập đầu một trận.

 

“Cảm tạ ơn cứu mạng của Hoàng hậu nương nương.....”

 

“Hoàng hậu nương nương chính là cha tái sinh của vi thần.....”

 

“......”

 

Lâm Trường Thọ, “......”

 

Thôi ông!

 

Ông còn con trai của Hoàng hậu nương nương, mơ .

 

Hoàng hậu nương nương là lão tổ tông của , đừng đến đây chiếm hời của lão t.ử.

 

Thật may là Vương tri phủ nhiều, giống hệt Trường Tôn Đông Tài, nếu lọt mắt xanh của Hoàng hậu nương nương .

 

Hắn theo hầu Hoàng hậu nương nương lâu như , rõ nhất Hoàng hậu nương nương thích loại thuộc hạ nào.

 

Trung thành đương nhiên là quan trọng nhất, còn chân thành, miệng ngọt, điều, lúc quan trọng lắm mồm.

 

Vương tri phủ xem đủ mấy điểm đầu, chỉ cái tật lắm mồm là kiểm soát .

 

Vừa kích động là cái miệng như bánh xe lửa, hề dừng .

 

May mà, mất kiểm soát như Vương tri phủ, lúc kích động vài câu cảm kích, những lời còn thể kịp thời nuốt xuống, âm thầm cảm kích trong lòng.

 

Không giống Vương tri phủ, kích động là như ống tre đổ đậu, chỉ hận thể cảm ơn cả tổ tông mười tám đời của .

 

Tùng Sùng Khâu Vương tri phủ trán dập đến đỏ ửng, khóe miệng giật giật hai cái.

 

......

 

Haiz, cảm thấy chút mất mặt thế nhỉ.

 

“Khụ khụ!” Tùng Sùng Khâu hắng giọng, hiệu cho Vương tri phủ điểm dừng.

 

Hắn cũng tiện ngăn cản Vương tri phủ cảm kích Hoàng hậu nương nương.

 

lúc , quân sư lon ton cầm ba cái chén rượu nhỏ tí xíu chạy về.

 

“Đây là chén rượu nhỏ nhất , chỉ bằng nửa ngón tay cái, Lâm đại nhân xem .”

 

Quân sư cẩn thận đặt ba cái chén rượu nhỏ lên bàn mặt Lâm Trường Thọ, xếp thành một hàng.

 

Thấy thì phần, chắc là..... cũng sẽ cho uống một ngụm chứ?

 

Vương tri phủ vèo một cái dậy, lau giọt nước mắt kích động, nhanh ch.óng di chuyển đến bên cạnh Lâm Trường Thọ.

 

Thời khắc chứng kiến thần thủy bách độc bất xâm, thể bỏ lỡ!

 

Tùng Sùng Khâu lườm Vương tri phủ một cái, dậy cũng đến bên cạnh Lâm Trường Thọ.

 

Hắn ba cái chén rượu nhỏ bàn, im lặng quân sư một cái.

 

Lần viên t.h.u.ố.c giải độc mà quân sư lấy từ thần y ăn mất.

 

Lần nếu thần thủy bách độc bất xâm đủ chia ba phần, sẽ chia một nửa cho quân sư.

 

cũng thể để quân sư độc c.h.ế.t.

 

“Được.” Lâm Trường Thọ gật đầu.

 

Hắn vặn nắp bình t.h.u.ố.c gốm sứ nhỏ, rót đều t.h.u.ố.c nước bách độc bất xâm ba chén rượu nhỏ.

 

Rót xong, vặn ba chén đều hơn nửa chén.

 

“Ba vị, mời.”

 

Lâm Trường Thọ ba .

 

“Thuốc nước bách độc bất xâm uống , hiệu lực suốt đời, cả đời các vị sẽ trúng độc nữa.”

 

“Thậm chí một tàn độc, bệnh ẩn trong cơ thể cũng thể chữa khỏi cùng lúc.”

 

Lão tổ tông , nước thần trừ ôn dịch mà Lâm Gia Quân uống đây, chính là thần thủy bách độc bất xâm.

 

Chẳng trách từ khi của Lâm Gia Quân ở Thủy Thiên thành, từng thấy ai bệnh.

 

Tùng Sùng Khâu kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rơi chén rượu nhỏ.

 

“Hiệu lực suốt đời!!?”

 

“Mẹ ơi, cái .... cái quả thực thể tưởng tượng nổi...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-702-lo-dau-liem-chua-sach-thi-sao.html.]

Quân sư kinh ngạc ngây ba chén rượu nhỏ.

 

“Trâu bò!!!”

 

Phải rằng, viên t.h.u.ố.c giải độc lấy từ thần y, cũng chỉ tác dụng trong ngày hôm đó.

 

Hiệu quả của viên t.h.u.ố.c giải độc đó cũng tồi, tối hôm đó Tùng Sùng Khâu cận chiến với bốn t.ử sĩ, các t.ử sĩ cũng ném ít độc d.ư.ợ.c, Tùng Sùng Khâu đều trúng chiêu.

 

Có thể thấy viên t.h.u.ố.c giải độc mà thần y cho đúng là thứ .

 

, thần thủy bách độc bất xâm mà Hoàng hậu nương nương cho còn trâu bò hơn.

 

Cái trực tiếp hiệu lực suốt đời, quả thực quá nghịch thiên.

 

Đại tướng quân quyết định quy thuận Vĩnh Xương quốc quả là quyết định sáng suốt nhất.

 

Xem Hoàng hậu Vĩnh Xương quốc tay hào phóng thế nào, thần thủy quý giá như , cho là cho, một cho hẳn ba chén.

 

Hào phóng!!!

 

“......” Vương tri phủ trong tiếng “trâu bò” mới kinh ngạc hồn .

 

Trên mặt là niềm vui mừng và sự thể tin nổi thể kìm nén.

 

“Sao thể.... hào phóng đến !!!”

 

“Ân điển của Hoàng hậu nương nương, vi thần khắc ghi trong lòng, mãi mãi đội ơn....”

 

“Vi thần gì báo đáp, chỉ thể lấy

 

“Khụ khụ!” Tùng Sùng Khâu Vương tri phủ càng lúc càng lố, vội vàng hắng giọng định ngắt lời .

 

Ngươi là phận gì, Hoàng hậu nương nương cần ngươi lấy báo đáp .

 

Già đến mức vắt nước, ai thèm rau già chứ.

 

Vương tri phủ trực tiếp lờ tiếng ồn của Tùng Sùng Khâu, cảm kích tiếp.

 

“Chỉ thể lấy trâu ngựa cho nương nương......”

 

Nghe xong câu của Vương tri phủ, ba Lâm Trường Thọ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

 

May quá, lấy báo đáp là .

 

“Mau uống , để lâu, d.ư.ợ.c hiệu bay hết bây giờ.” Lâm Trường Thọ chút chịu nổi sự lải nhải của Vương tri phủ, vội vàng thúc giục một câu.

 

“Được .....” Ba liên tục gật đầu.

 

Họ đưa hai tay , dùng bốn ngón tay còn thô hơn cả chén rượu của , kẹp c.h.ặ.t lấy vòng eo nhỏ của chén rượu, căng thẳng vô cùng ngửa đầu uống cạn thần thủy trong chén.

 

Vương tri phủ uống xong thần thủy, lưỡi liền nhanh ch.óng quét một vòng trong chén rượu, đó mới vô cùng lưu luyến đặt chén xuống.

 

Quân sư bên cạnh đặt chén xuống xong, vội vàng cầm ấm rót nửa chén nước chén rượu, lắc lắc hai cái ngửa đầu uống cạn.

 

“Cho rót một ít.” Tùng Sùng Khâu thấy , đưa chén rượu nhỏ trong tay mặt quân sư.

 

Quân sư cẩn thận rót cho Tùng Sùng Khâu nửa chén nước.

 

Vương tri phủ l.i.ế.m xong chén rượu, nhếch mép, cúi đầu chén rượu sạch sẽ, do dự một giây, cũng bảo quân sư rót cho nửa chén nước để tráng chén.

 

Lỡ , l.i.ế.m sạch thì !!

 

Lâm Trường Thọ quen thuộc ba tráng chén uống nước.

 

Lúc uống thần thủy, còn hận thể nuốt luôn cả cái chén.

 

Mọi đều như , ai ai cả.

 

Đợi đến khi một ấm nước ba tráng uống sạch sẽ, họ mới đặt chén xuống.

 

Tùng Sùng Khâu chút ngại ngùng Lâm Trường Thọ.

 

“Đi đường lâu quá, khát, Lâm đại nhân đừng trách.”

 

“Hiểu, hiểu....” Lâm Trường Thọ gật đầu.

 

“Hoàng hậu nương nương sắp xếp gì ?” Tùng Sùng Khâu Lâm Trường Thọ hỏi.

 

Nếu Hoàng hậu nương nương dự liệu họ gặp nguy hiểm trúng độc, còn chỉ thị tiếp theo ?

 

Nếu Hoàng hậu nương nương chỉ thị, sẽ theo tất cả.

 

Lâm Hoàng hậu giống các hoàng hậu khác, nàng là tham gia bộ quá trình tạo phản của Vĩnh Xương Đế, địa vị vô cùng quan trọng trong quân đội.

 

Người như , tự nhiên suy nghĩ chu đáo hơn .

 

Quân sư và Vương tri phủ cũng đều mặt đầy mong đợi Lâm Trường Thọ.

 

 

Loading...