Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 713: Thịnh Tình Khó Chối Từ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tùng Sùng Khâu nhếch mép, “Trước đây khi g.i.ế.c lão tộc trưởng, lục soát trong nơi ở của .”

 

Lúc đó đến lều của lão tộc trưởng là tìm thức ăn, để bồi bổ cho các thương.

 

Sau đó vô tình phát hiện tấm bản đồ đó.

 

Nghĩ rằng đắc tội c.h.ế.t với Vu Mã gia tộc, thì tấm bản đồ đối với quan trọng.

 

Nếu buộc dẫn tướng sĩ chạy trốn, thể tấn công chính xác của Vu Mã gia tộc.

 

Vương tri phủ gật đầu vẻ hiểu , “Vậy thì của ngươi chắc chắn chính xác hơn.”

 

Bản đồ trong tay lão tộc trưởng Vu Mã gia tộc, chắc chắn sẽ chi tiết hơn.

 

Lão tộc trưởng xa mang theo tấm bản đồ , cũng bình thường.

 

Dù đầu óc đến cũng thể nhớ rõ sản nghiệp của gia đình quốc.

 

Lâm Di Nhiên tán thưởng Tùng Sùng Khâu.

 

“Tùng đại tướng quân , tấm bản đồ , tướng sĩ tấn công đến hoàng thành sẽ càng thuận lợi hơn.”

 

Nàng và đại ca trực tiếp lẻn thành lúc nửa đêm, giải quyết hết của Vu Mã gia tộc ở mỗi thành.

 

Không còn trở ngại của Vu Mã gia tộc, họ một đường g.i.ế.c đến hoàng thành, tự nhiên sẽ thông suốt.

 

Tùng Sùng Khâu ngây ngô , mím môi, “Thần xuống xe sẽ dâng bản đồ cho Hoàng hậu nương nương.”

 

“Tốt.” Lâm Di Nhiên liếc nước cam mặt ba .

 

“Ba vị đại nhân mời uống nước cam.”

 

Sau khi ba uống cạn nước cam, xe cũng vững vàng tiến quân doanh.

 

Các tướng sĩ trong quân doanh của Tùng Sùng Khâu từ xa thấy đội quân đen kịt đang tiến đến, đều ngây .

 

Nhìn xem quân trang áo choàng dày của tướng sĩ , trông thật khí thế, rõ ràng là ăn no mặc ấm, sức chiến đấu dồi dào.

 

Rồi họ, từng mặc áo bông rách, chân giày thủng, miệng khô nứt nẻ, đói đến vàng vọt, trông như ăn mày.

 

Lúc , họ vô cùng may mắn vì Tùng đại tướng quân đầu quân cho Vĩnh Xương quốc.

 

Nếu , với bộ dạng của họ mà đ.á.n.h với Thiên Thần Quân của Vĩnh Xương quốc, chẳng khác nào nộp mạng.

 

Đến khi đại quân tiến quân doanh, bộ trong quân doanh đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Tọa kỵ của Thiên Thần Quân kỳ lạ như .

 

Không cần ngựa kéo, chạy nhanh như bay.

 

Nhìn từng cưỡi dường như là những khối sắt lớn, chạy tuyết vô cùng vững vàng.

 

Còn cái toa xe di chuyển mặt đất !!?

 

Những thứ từng thấy , đột nhiên đập tầm mắt của các binh lính, khiến đến ngây .

 

Giây phút , họ thực sự nghĩ rằng thấy thần binh thần tướng hạ phàm.

 

Mãi đến khi Tùng Sùng Khâu ba từ trong toa xe dài bước xuống, các binh mới hồn.

 

Đây là thần binh thần tướng, mà là Thiên Thần Binh của Vĩnh Xương quốc mà Tùng đại tướng quân nghênh đón.

 

Trời ơi!!

 

Cuộc sống của Thiên Thần Binh thật , ghen tị c.h.ế.t .

 

Tiêu Vân Hạo xuống xe binh lính trướng Tùng Sùng Khâu lạnh đến run rẩy, nhíu mày, đầu với Trường Tôn Đông Tài.

 

“Quân sư, truyền lệnh xuống, Hoàng hậu nương nương lệnh, sắp xếp phát áo ấm mùa đông cho các tướng sĩ .”

 

“Trưa nay quân ăn thịt heo hầm cải thảo miến, màn thầu bột trắng bây giờ hấp lên.”

 

Khi những binh lính là địch quân, thấy họ t.h.ả.m hại như , hề chút d.a.o động.

 

, bây giờ những binh lính thu nhận trướng , thể binh lính của chịu khổ như .

 

“Vâng!”

 

Trường Tôn Đông Tài lớn tiếng đáp, về phía hét lên với các binh lính đang kéo theo một lượng lớn vật tư.

 

“Hoàng hậu nương nương lệnh, tiên phát áo ấm mùa đông cho các tướng sĩ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-713-thinh-tinh-kho-choi-tu.html.]

 

“Trưa nay tất cả đều ăn màn thầu bột trắng và thịt heo hầm cải thảo miến, mau động tay lên.”

 

Triệu Hổ dẫn đầu cùng Trường Tôn Đông Tài về phía đoàn xe chở vật tư.

 

Tùng Sùng Khâu kinh ngạc Tiêu Vân Hạo, kích động quỳ xuống.

 

“Mạt tướng mặt các tướng sĩ tạ ơn Hoàng hậu nương nương quan tâm, tạ ơn Trấn Bắc Vương thể tuất.....”

 

Không hổ là Tiêu Vân Hạo đại tướng quân mà luôn ngưỡng mộ.

 

Vừa đến quân doanh, thấy tướng sĩ đang chịu khổ, một lời thừa, trực tiếp tay mạnh.

 

Trước đây nữ đế cũng từng phái thái t.ử đến biên giới quan tâm chiến sĩ.

 

Thái t.ử đó mang theo mấy xe lương thảo đến, bắt tướng sĩ trong gió lạnh chờ ba bốn canh giờ thì .

 

Đợi đến, còn thái t.ử khoác áo choàng lông thú giảng giải nửa canh giờ.

 

Sau một hồi giày vò, các tướng sĩ đều lạnh cóng.

 

Cuối cùng đồ mang đến, còn đủ cho quân doanh ăn một bữa, chỉ màu.

 

So với Tiêu Vân Hạo mắt, đúng là một trời một vực.

 

Quân sư của Tùng Sùng Khâu và một đám binh tướng sĩ, kinh ngạc trợn to mắt, nhao nhao kích động quỳ xuống theo, giọng vang dội khắp quân doanh.

 

“Tạ ơn Hoàng hậu nương nương quan tâm, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an, tạ ơn Trấn Bắc Vương thể tuất, Trấn Bắc Vương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.....”

 

Ngày hôm đó, các binh lính trong quân doanh còn vui hơn cả ngày Tết.

 

Trong doanh trại khắp nơi đều là những bếp lò tạm thời, khói bếp lượn lờ.

 

Ai ai cũng hóa thành đầu bếp, tay cầm muôi lớn, miệng hô hào.

 

Người đông sức mạnh lớn, đầy nửa canh giờ, binh lính trướng Tùng đại tướng quân đều áo bông dày mới toanh.

 

Ai nấy đều thấy mắt, hai tay bưng bát thịt heo hầm cải thảo miến nóng hổi, rau là chiếc màn thầu trắng mập lò, ăn ngon lành.

 

Lâm Di Nhiên và cũng ăn cơm nồi lớn cùng các tướng sĩ.

 

Cơm nồi lớn nhiều dầu mỡ, ăn ngon.

 

Vạn Tô Vân bụng bầu vượt mặt cũng ăn hết hai bát lớn thịt heo hầm cải thảo, màn thầu bột trắng cũng ăn sáu cái.

 

Tùng Sùng Khâu và Vương tri phủ đều là đầu tiên dùng bữa cùng Hoàng hậu nương nương và Trấn Bắc Vương phi.

 

Lúc đầu đều khá câu nệ.

 

Kết quả đó thấy Hoàng hậu và Vương phi ăn khỏe vô cùng, hai trực tiếp ngây .

 

Rồi sang Thương Lục cô nương trông yếu đuối cũng ăn khỏe như , Tùng Sùng Khâu suýt nữa tự kỷ.

 

Hắn nay luôn cho rằng ăn khỏe, vì võ lực cao, tiêu hao lớn, nên ăn nhiều cũng là bình thường.

 

Trong quân doanh ăn khỏe cũng nghĩa là sức lực, ăn khỏe khỏe mà.

 

, bây giờ ăn bằng cả nha đầu bên cạnh Hoàng hậu nương nương.

 

Hắn cũng cố gắng nhét thêm một chút, nhưng sức ăn chênh lệch thật sự là một chút.

 

Khi ăn xong một bát lớn cơm canh, no sáu phần.

 

Kết quả ngẩng đầu lên, liền thấy Thương Lục bận rộn như con ong nhỏ, đang múc bát thứ hai cho Hoàng hậu và Trấn Bắc Vương phi.

 

Quan trọng là bát thứ hai đó múc đầy ụ, còn tưởng đến mượn nồi.

 

Hắn dù c.ắ.t c.ổ đổ , cũng chắc ăn bằng mấy .

 

Người khác ăn bát thứ hai, Tùng Sùng Khâu cũng dậy múc cơm canh.

 

“Tùng đại tướng quân, tay dời .”

 

Chưa đợi Tùng Sùng Khâu dậy, thấy một muôi lớn cơm canh xuất hiện mặt .

 

Hắn vội vàng dời tay đang che bát .

 

“Ítít một chút... ....”

 

Lời của Tùng Sùng Khâu xong, Thương Lục múc hai muôi lớn cơm canh bát của .

 

 

Loading...