Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 762: Cứ Mở To Mắt Nói Láo Là Được
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:02
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mã Thừa Nghiệp sững , thấy ánh mắt của cả phòng đều đổ dồn mặt , bất giác chút hoảng hốt.
Thắp nhang cho sống là hành vi may mắn, sẽ mang lời nguyền và ảnh hưởng .
Hắn vẫn thấu chủ t.ử rốt cuộc là là tiên.
Trên chủ t.ử khí chất phiêu diêu của thần tiên, nhưng nàng ăn ngũ cốc tạp lương như thường.
Chẳng lẽ chủ t.ử là hợp thể của , tiên, thần, là thần nhân tiên?
Bất kể là loại nào, dù cho rằng ăn ngũ cốc tạp lương thì thể thắp nhang.
Còn về việc lưng chủ t.ử thần tiên nào khác phù hộ , thì .
Chủ t.ử ngày nào cũng hô hào Thần Vương phù hộ nọ, đều cho rằng đó là cái cớ chủ t.ử tự tìm cho .
Tùng Sùng Khâu thấy Mã Thừa Nghiệp cúi đầu gì, giọng khàn khàn thúc giục,
“Mã đại nhân, ngài đang tính giờ lành ?”
“Vậy cho chuẩn hương án các thứ , đợi ngài tính xong giờ lành, để các tướng sĩ xếp hàng thắp nhang cho Thần Vương, để Thần Vương lão nhân gia đón một cái Tết thịnh soạn.”
Những thứ trong phủ của gia tộc Vu Mã chắc chắn , chỉ sợ đủ nhang.
Hơn ba mươi vạn đại quân, mỗi ba nén nhang, e là tìm nhiều nhang như .
Thời gian hạn, nhanh ch.óng cho binh lính tìm khắp thành, gom bao nhiêu thì gom, càng nhiều càng .
“Không ....” Mã Thừa Nghiệp vội vàng ngăn Tùng Sùng Khâu, “Ta.... mới chuyện với Thần Vương, Thần Vương cần nhang khói.”
“Không cần nhang khói!!?” Tùng Sùng Khâu vẻ mặt thể tin nổi Mã Thừa Nghiệp, “Làm gì thần tiên nào cần nhang khói, ngài nhầm ?”
Ngôi chùa nào cúng thần tiên mà cần nhang khói, chỉ cần nhang khói mà còn cần tiền công đức nữa.
Bọn họ cúng tiền công đức, thắp chút nhang thì chứ nhỉ.
Tiêu Vân Hạo kinh ngạc Mã Thừa Nghiệp, trong đầu hiện lên mấy dấu chấm hỏi lớn.
Hắn cứ tưởng chỉ nhà họ Tiêu mới thể liên lạc với tứ , ngờ Mã Thừa Nghiệp cũng thể.
Trước đây tưởng chỉ thể liên lạc với tứ , từ khi tứ cho tình hình của phụ và các .
Hắn đoán , trong đầu nhà họ Tiêu chắc đều một khung chat như .
Cũng tứ về khác, nên đoán chỉ nhà họ Tiêu mới thể liên lạc với tứ .
Không ngờ, bây giờ thêm một Mã Thừa Nghiệp.
Vạn Tô Vân kinh ngạc Mã Thừa Nghiệp, trong lòng giật thót.
Không chỉ nhà họ Tiêu mới khung chat trong đầu để liên lạc với tứ ?
Sao Mã Thừa Nghiệp cũng ?
Chẳng lẽ..... Mã Thừa Nghiệp sẽ là nhà họ Tiêu?
Vạn Tô Vân nhíu mày suy nghĩ kỹ.
Mã Thừa Nghiệp qua năm mới 15 tuổi, Tiêu Lăng Yến qua năm mới là 12 tuổi.
Chẳng lẽ Mã Thừa Nghiệp sẽ thành với Lăng Yến?
Vạn Tô Vân cụp mắt xuống, tròng mắt đảo một vòng.
Nghĩ đến sự chăm sóc và thiên vị của tứ đối với Mã Thừa Nghiệp, thể là vì lý do .
Phát hiện bí mật động trời , Vạn Tô Vân hít sâu một , ngước mắt lên kỹ Mã Thừa Nghiệp.
Tiểu Mã đây trông gầy gò yếu ớt, mới mấy tháng mà như hai khác .
Chiều cao ít nhất cũng cao thêm nửa cái đầu, trông cũng tinh thần hơn.
Dung mạo thì cũng khá tuấn tú, bình thường trông cũng là một đứa trẻ trầm .
Lăng Yến hoạt bát năng động, tiểu Mã trầm vững vàng, cũng xứng đôi.
Khóe mắt Mã Thừa Nghiệp liếc thấy ánh mắt kỳ quái của Vạn Tô Vân, trong lòng thấy lạnh gáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-762-cu-mo-to-mat-noi-lao-la-duoc.html.]
Hắn mím môi, cố tỏ bình tĩnh Tùng Sùng Khâu,
“Thần Vương giống các vị thần tiên khác, nàng cần nhang khói, chỉ cần tín ngưỡng và sự tôn kính của .”
Tùng Sùng Khâu sững một lúc, bừng tỉnh,
“Ồ~~~ hiểu , bảo binh lính khi ăn tiệc Giao thừa, hô to “Thần Vương cùng trời đất trường thọ”, như thần lực của Thần Vương sẽ tăng lên đúng ?”
Sáng nay lúc cầu mưa, Trấn Bắc Vương chẳng hô mấy câu khẩu hiệu ca ngợi Thần Vương .
Hô xong, Thần Vương liền ban cho công cụ cầu mưa, chứng tỏ Thần Vương thích những lời .
Mã Thừa Nghiệp dáng vẻ nghiêm túc của Tùng Sùng Khâu, khóe miệng khẽ giật giật,
“Cũng !”
Hô hào một chút cũng hại gì, để binh lính rằng, cuộc sống hiện tại của họ đều là nhờ Thần Vương phù hộ, tăng cường sự đoàn kết trong quân đội.
“Tốt!” Tùng Sùng Khâu gật đầu, “Ta đến doanh trại dặn dò ngay đây.”
Tiêu Vân Hạo Tùng Sùng Khâu sải bước , đầu chằm chằm Mã Thừa Nghiệp.
Lời hỏi, cuối cùng vẫn .
Lỡ như Mã Thừa Nghiệp dùng cách khác để liên lạc với tứ , hỏi một câu chẳng là bại lộ .
Vạn Tô Vân Mã Thừa Nghiệp, liếc Tiêu Vân Hạo đang chằm chằm Mã Thừa Nghiệp.
Nàng bước tới khoác tay Tiêu Vân Hạo,
“Chúng chọn vài món quà năm mới cho tứ , để riêng , đợi tứ đến thì tặng cho nàng.”
Từ thành Tân Nguyệt đến thành Xích Viêm, đường ít thế gia đại tộc tỏ ý với họ, tặng ít vàng bạc châu báu.
Nàng định chọn những món đặc biệt , để riêng cho tứ .
“Được.” Tiêu Vân Hạo cái bụng cao của Vạn Tô Vân, gật đầu.
Mã Thừa Nghiệp thấy vợ chồng Trấn Bắc Vương rời , thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu Mã!!” Thương Lục lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Mã Thừa Nghiệp.
“Ái da!” Mã Thừa Nghiệp thở phào, một tiếng “Tiểu Mã” dọa tim suýt nhảy khỏi miệng.
Thương Lục dáng vẻ hoảng hốt của Mã Thừa Nghiệp, ngượng ngùng, “Dọa ngươi ?”
“Không... .” Mã Thừa Nghiệp xua tay, “Thương Lục tỷ, chuyện gì ?”
Thương Lục vẻ mặt ngưỡng mộ , “Ngươi thể chuyện với Thần Vương, thể dạy ?”
Mã Thừa Nghiệp sững , nhếch môi, “Cái là thiên phú, dạy .”
Hắn c.h.é.m gió đấy, cái dạy thế nào .
Chém gió cần dạy, cứ mở to mắt láo là .
Thương Lục tiếc nuối kêu lên một tiếng “A” dài, thở dài thườn thượt.
“Ủa, tai ngươi một sợi lông dài thế ?”
Đôi mắt đang cụp xuống của Thương Lục đột nhiên quét qua một sợi lông kỳ lạ.
Nàng trợn tròn mắt sợi lông màu vàng kim dài bằng ngón tay út tai Mã Thừa Nghiệp, đầy vẻ nghi hoặc.
Trước đây nàng phát hiện tai tiểu Mã sợi lông kỳ lạ như , tiểu Mã thể chuyện với Thần Vương là sợi lông .
“Có vì sợi lông đặc biệt mà ngươi mới năng lực đó ?”
Thương Lục chằm chằm sợi lông vàng, mắt sáng đến đáng sợ.
Mã Thừa Nghiệp tự nhiên dịch sang bên cạnh một chút, nhếch môi, gượng, “Đó là lông trường thọ.”
“Lông trường thọ!!?” Thương Lục ngưỡng mộ Mã Thừa Nghiệp, “Vậy ngươi thể sống lâu nhỉ?”
“He he!!” Mã Thừa Nghiệp ngượng ngùng, “Là sợi lông đó trường thọ.....”