Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 764: Dập Đầu Phải Dùng Sức

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão Bạch, nhang sắp cháy hết , chúng thể dậy ăn cơm ?”

 

Tiêu Quốc Lương quỳ hương án, chằm chằm nén nhang sắp cháy hết, đầu Bạch Hồng.

 

Bạch Hồng đang quỳ bên cạnh, nheo mắt nén nhang trong lư hương,

 

“Vội gì, cúng Thần Vương thể nóng vội, đợi nhang cháy hết mới , như mới là thành tâm!”

 

Nói xong, Bạch Hồng liếc Tiêu Quốc Lương, “Tết nhất đến nơi, Thần Vương còn quên ban thưởng cho chúng tiệc Giao thừa.”

 

“Chúng cũng để hiếu kính Thần Vương, chẳng nên thắp nhang cho Thần Vương một cách t.ử tế .”

 

“Đợi nhang cháy hết, dập đầu cho Thần Vương ba cái thật thành tâm mới .”

 

“Phải , ngươi đúng!” Tiêu Quốc Lương liên tục gật đầu, thẳng lưng, thành kính chằm chằm lư hương.

 

Nhìn lư hương, khóe miệng Tiêu Quốc Lương khẽ nhếch lên, lộ vài phần ý .

 

Chắc chắn là những món vàng bạc châu báu, đồ cổ văn vật mà ông hiếu kính Thần Vương, Thần Vương , nên mới ban thưởng cho ông tiệc Giao thừa.

 

Bạch Hồng chẳng hiếu kính Thần Vương cái gì, còn ông thì đồ là cho gửi đến thành Thủy Thiên.

 

Phủ tướng quân ở thành Thủy Thiên chắc chắn là nơi Thần Vương thường trú, gửi đồ đến đó là đúng .

 

“Đó là đương nhiên!” Bạch Hồng cung kính chắp tay về phía lư hương, “Những chuyện đều kinh nghiệm.”

 

Vợ ông mỗi năm đều đến chùa ở ba năm mươi ngày, quỳ Bồ Tát cả buổi, chẳng đợi nhang cháy hết mới dậy .

 

Không ăn thịt lợn, cũng từng thấy lợn chạy mà.

 

Lần đầu tiên trong đời ông thắp nhang, dâng cho Thần Vương, thành ý tràn đầy.

 

Tiêu Quốc Lương mím môi, chút nghi hoặc liếc ngang Bạch Hồng.

 

Trước đây ông tin những chuyện , nhưng cũng từng thắp nhang đợi nhang cháy hết mới dậy.

 

Tuy nhiên, trông Bạch Hồng cũng giống như đang bừa, cứ theo ông .

 

Đợi Mã Hi Minh đến, ông sẽ hỏi kỹ Mã Hi Minh, cần thắp đèn trường minh đèn dầu cho Thần Vương .

 

Ông nhớ hình như vợ và các phu nhân khác lẩm bẩm về những thứ .

 

Sớm sẽ dùng đến, lúc đó ông hỏi kỹ .

 

Năm đó ông coi thường những chuyện , bây giờ phân tích từng chữ, hiếu kính Thần Vương là đại sự.

 

Không những chiến hạm mà Thần Vương cung cấp, bây giờ ông sớm Oa Quốc đ.á.n.h c.h.ế.t .

 

“Được !” Bạch Hồng lư hương còn khói bay , khẽ một câu,

 

“Chúng dập đầu cho Thần Vương ba cái, là thể ăn tiệc Giao thừa .”

 

“Được!” Tiêu Quốc Lương gật đầu, hai tay chống đất, “bụp” một tiếng, dập đầu một cái thật mạnh.

 

“ẦM!!”

 

Ngay lúc Tiêu Quốc Lương dập đầu, một tiếng sấm rền vang bầu trời, dọa Bạch Hồng đang dập đầu bên cạnh giật nảy .

 

Ngay đó, Bạch Hồng kích động mắt sáng lên,

 

“Nghe thấy , Thần Vương cảm nhận thành ý của chúng .”

 

Trời đất ơi, Thần Vương thật linh thiêng, quá đỉnh.

 

Tiêu Quốc Lương đang cúi đầu sát đất ngẩng lên, mắt đầy phấn khích Bạch Hồng,

 

“Nghe thấy , mấy tháng sấm, chúng dập đầu cho Thần Vương là sấm ngay, thể thấy là Thần Vương hiển linh .”

 

Nói xong, Tiêu Quốc Lương chắp tay, thành kính về phía lư hương,

 

“Thần Vương phù hộ, nguyện Thần Vương vĩnh thế trường tồn!”

 

Lời còn dứt, Tiêu Quốc Lương hai tay úp xuống đất, “phịch” một tiếng, dập đầu một cái thật mạnh.

 

“ẦM!!!”

 

Trên trời một tiếng sấm vang dội, Bạch Hồng bên cạnh kích động, vội vàng dập đầu theo, miệng lẩm bẩm,

 

“Cảm tạ Thần Vương phù hộ, Thần Vương vĩnh tồn!!”

 

Tiêu Quốc Lương ngẩng đầu, tiếng sấm thứ hai rõ ràng còn to hơn tiếng thứ nhất, kích động đến mức tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Xem kìa, Thần Vương chỉ nhận cái lạy của ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-764-dap-dau-phai-dung-suc.html.]

 

Bạch Hồng dập đầu thì sấm, ông dập đầu, Thần Vương liền đáp một tiếng.

 

Hu hu hu~~

 

Kích động quá, Thần Vương đối với ông thật .

 

Tiêu Quốc Lương kích động Bạch Hồng, “Ngươi thấy chứ, Thần Vương thích dập đầu cho ngài.”

 

“Ngươi xem, nên dập đầu cho Thần Vương một trăm cái, để Thần Vương đón năm mới cũng vui vẻ .”

 

Bạch Hồng ngẩng đầu Tiêu Quốc Lương, ngẩn chớp mắt,

 

“Hít~~~ cái ......”

 

Bạch Hồng nhíu mày suy nghĩ kỹ, “Ta hình như dập đầu cho thần tiên là ba cái, dập đầu cho c.h.ế.t là bốn cái.”

 

“Chúng dập đầu nhiều quá, ?”

 

Tiêu Quốc Lương bừng tỉnh đảo mắt mấy cái, “Ngươi cũng lý.”

 

“Vậy dập đầu thêm một cái nữa, đợi Mã Hi Minh đến, chúng hỏi ông .”

 

“Được, thấy !” Bạch Hồng nghiêm túc gật đầu.

 

Tiêu Quốc Lương đầu lư hương, hít sâu một , “Thần Vương năm mới lành!”

 

Lời dứt, đầu ông “bụp” một tiếng đập xuống đất.

 

“ẦM ẦM ẦM!!!”

 

Lần , trời sấm chớp đùng đùng, phát tiếng sấm vang trời.

 

Tiêu Quốc Lương kích động ngẩng đầu, trán đỏ ửng.

 

Bạch Hồng dập đầu xong, hai lão ca dìu dậy.

 

Quỳ lâu như , đầu gối đều tê rần.

 

Tiêu Quốc Lương kích động lên trời, một cách đắc ý và khoe khoang.

 

Ông nhe răng Bạch Hồng, “Thế nào, thấy sự lợi hại của Thần Vương nhà họ Tiêu chúng .”

 

“Coi như ngươi phúc, theo cùng cảm nhận sự đáp của Thần Vương.”

Bạch Hồng liên tục gật đầu, “Còn , lão t.ử từng thấy vị thần tiên nào đỉnh như , thể lấy đồ của tiên giới xuống cho chúng dùng.”

 

“Sau chúng xây một ngôi miếu cho Thần Vương ở Nam thành, để đều thắp nhang cho Thần Vương.”

 

“Nếu Thần Vương phù hộ, Nam thành sẽ c.h.ế.t bao nhiêu ngư dân.”

 

đúng đúng, ý tưởng của ngươi .” Tiêu Quốc Lương vô cùng tán thành Bạch Hồng,

 

“Chuyện đợi Mã Hi Minh đến , ông chọn phong thủy bảo địa giỏi.”

 

“Đó là đương nhiên.” Bạch Hồng gật đầu, “Chúng mau ăn tiệc Giao thừa , để nguội chẳng là phụ lòng của Thần Vương .”

 

“Đi , đói lắm .”

 

Hai lão ca dìu , vui vẻ về phía boong tàu.

 

Bữa tiệc Giao thừa tối nay, hai lão ca ăn chiến hạm.

 

........

 

“ẦM!!”

 

“Lách tách, ầm!!”

 

Lâm Di Nhiên đang chuẩn ăn tiệc Giao thừa, nhíu mày ngoài sân,

 

“Ta nhầm chứ, đây là.... sấm ?”

 

Có nhầm , đây là Thành Tuyết mà, trời lạnh thấu xương tuyết rơi khắp nơi, sấm ?

 

Lâm Trường Thọ cũng sững , vểnh tai kỹ, “Hình như là sấm, ngoài xem thử.”

 

Nói , Lâm Trường Thọ đặt đũa xuống, dậy định ngoài.

 

“Khoan !”

 

Lâm Di Nhiên trong lòng giật thót, vội vàng gọi Lâm Trường Thọ ,

 

“Ngươi xuống , xem.”

 

 

Loading...