Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 774: Thả Hổ Về Rừng, Tương Kế Tựu Kế

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phát hiện bí mật động trời, tên thám t.ử sợ đến mức thở cũng trở nên dồn dập.

 

Không ...

 

Hắn cái gì cũng phát hiện , nếu Tùng đại tướng quân phát hiện bí mật , sẽ sống nổi.

 

Tên thám t.ử mím c.h.ặ.t môi, cụp mắt xuống, hai mắt chằm chằm mặt đất, dám ngẩng đầu lên dù chỉ một chút.

 

“Hừ!” Tiêu Vân Hạo lạnh một tiếng: “Nói tình hình thành Huyễn Liên xem nào.”

 

Tên Thạch Kiên cũng là một kẻ vô dụng.

 

Đại quân sắp đ.á.n.h đến mặt , kết quả vẫn còn tò mò Vĩnh Xương Quốc từ tới.

 

Lúc mới ngóng tin tức , e là muộn .

 

Tên thám t.ử hít sâu một , run giọng :

 

“Thành... thành Huyễn Liên hiện tại thiếu lương thực và nước, binh lính ba ngày thức ăn .”

 

“Thạch đại tướng quân phái đến gia tộc Vu Mã cầu cứu, gia tộc Vu Mã ngay cả cửa lớn cũng mở, cho nên vẫn mượn lương thực.”

 

“Tuy nhiên, theo tính cách của Thạch đại tướng quân, ngày mai mà mượn lương thực nữa, ngài ... ngài thể sẽ đến gia tộc Vu Mã cướp.”

 

Tên thám t.ử xong, hít một thật dài.

 

Bây giờ coi như tại gia tộc Vu Mã cho Thạch đại tướng quân mượn lương thực , chuyện cho quân địch mượn lương thực chứ.

 

Hiện tại nắm giữ bí mật lớn nhất của Tây Lương Quốc, trong lòng sợ c.h.ế.t.

 

Bất kể Thạch đại tướng quân cướp lương thực của gia tộc Vu Mã , tiết lộ thông tin cho Trấn Bắc Vương, chính là đang báo tin cho gia tộc Vu Mã, nghĩ đến đây chắc thể giữ cái mạng nhỏ nhỉ.

 

Tùng Sùng Khâu lời tên thám t.ử , cau mày về phía Tiêu Vân Hạo.

 

Nếu Thạch Kiên xông trạch viện gia tộc Vu Mã, sẽ phát hiện gia tộc Vu Mã diệt môn.

 

Tuy rằng Hoàng hậu nương nương khi g.i.ế.c gia tộc Vu Mã xong xử lý t.h.i t.h.ể, nhưng vết m.á.u trong phòng vẫn rõ ràng.

 

Còn nữa, Thạch Kiên xông gia tộc Vu Mã phát hiện , chắc chắn sẽ trực tiếp cướp lương thảo trong kho.

 

Trong đó đều là lương thảo Hoàng hậu nương nương để cho binh lính bọn họ, thể rơi tay tên thổ phỉ Thạch Kiên .

 

Tiêu Vân Hạo bắt gặp ánh mắt của Tùng Sùng Khâu, một cái là đang nghĩ gì.

 

Bởi vì cũng đang lo lắng đống lương thực trong kho .

 

Nếu Thạch Kiên lương thực đó, đến lúc e rằng càng khó đối phó.

 

Mã Thừa Nghiệp hoàng thành sẽ sứ giả tới, nhưng còn đợi ba bốn ngày nữa.

 

Mà bên phía Thạch Kiên rõ ràng đợi ba bốn ngày.

 

Tiêu Vân Hạo liếc tên thám t.ử:

 

“Ngươi lập tức về thành Huyễn Liên, với Thạch Kiên, trong vòng hai ngày nếu đầu hàng, Thiên Thần Quân nhất định sẽ san bằng thành Huyễn Liên.”

 

Tên thám t.ử ngẩn , vẻ mặt thể tin nổi ngẩng đầu Tiêu Vân Hạo:

 

“... Vâng.”

 

Hắn ngờ, Trấn Bắc Vương thả về.

 

Tùng Sùng Khâu ngạc nhiên Tiêu Vân Hạo một cái, cau mày tên thám t.ử đang ngơ ngác, đầu hô vọng ngoài cửa:

 

“Người , đưa khỏi thành.”

 

“Rõ!” Binh lính ở cửa lập tức phòng khách, lôi tên thám t.ử đang ngơ ngác .

 

Tùng Sùng Khâu tên thám t.ử lôi xong, đầu Tiêu Vân Hạo:

 

“Vương gia, thả về liệu ?”

 

“Tuyên chiến hai ngày, e là sẽ chọc giận Thạch Kiên liều, đến lúc đó lương thực trong kho của gia tộc Vu Mã e là sẽ rơi tay Thạch Kiên.”

 

Sở dĩ Thạch Kiên thể nhịn đến bây giờ vẫn xông gia tộc Vu Mã cướp lương thực, là do dồn đường cùng.

 

Hơn nữa thành Huyễn Liên quá gần nhà tổ gia tộc Vu Mã ở thành Lăng Tiêu, Thạch Kiên sợ thế lực của gia tộc Vu Mã nên mới cố nhịn đến cướp.

 

Nếu tên thám t.ử mang lời tuyên chiến về, Thạch Kiên chắc chắn sẽ chờ c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-774-tha-ho-ve-rung-tuong-ke-tuu-ke.html.]

 

Tiêu Vân Hạo Tùng Sùng Khâu: “Tối nay sẽ theo, giải quyết Thạch Kiên.”

 

“Thành Xích Viêm hai ngày giao cho ngươi.”

 

Hắn bảo tên thám t.ử nhắn , cũng chỉ là bừa thôi.

 

Hắn rõ bố cục quân doanh thành Huyễn Liên, Thạch Kiên ở cũng .

 

Tuy rằng bây giờ bức họa của Thạch Kiên, nhưng tìm Thạch Kiên trong biển cũng dễ.

 

Chủ yếu là ngóng Thạch Kiên là kẻ cực kỳ sợ khác ám hại , cho nên lều trại hoặc nhà ở của đều giống hệt các phó tướng.

 

Bình thường mặc quần áo cũng giống các phó tướng, chính là sợ khác bắt giặc bắt vua , xử lý , cho nên Thạch Kiên mới cẩn thận như .

 

Tùng Sùng Khâu ngẩn , đó khóe miệng giật giật hai cái: “Vương gia theo tên thám t.ử, trực tiếp giải quyết Thạch Kiên , đây quả thực là một cách .”

 

“Vương gia yên tâm, thành Xích Viêm giao cho mạt tướng thành vấn đề.”

 

Mấy ngày nay cũng việc gì khác, chỉ là phá băng mở đường, canh giữ vấn đề gì.

 

Thạch Kiên là kẻ giảo hoạt, thám t.ử dẫn đường, đúng là dễ tìm .

 

Thám t.ử từ thành Xích Viêm trở về, Thạch Kiên chắc chắn sẽ gặp, đỡ tốn thời gian tìm kiếm của Tiêu Vân Hạo.

 

.......

 

“Rầm rầm rầm!”

 

“Mau mở cổng thành, quân tình khẩn cấp!!”

 

Tên thám t.ử giơ bàn tay lạnh cóng tê dại lên, sức đập cổng thành.

 

Đôi môi sớm đông cứng mất cảm giác mấp máy, gân cái cổ họng vịt đực lên gào thét:

 

“Mau mở cửa , thập vạn hỏa tốc!!!”

 

Trời lạnh c.h.ế.t , từ thành Xích Viêm , sững sờ dám nghỉ ngơi chút nào, đội gió lạnh cưỡi ngựa chạy một ngày, sắp đông cứng thành phế vật .

 

Mấy tên lính canh cổng c.h.ế.t tiệt , gọi nửa ngày mà vẫn động tĩnh gì.

 

Tên thám t.ử căng thẳng đầu , con đường quan đạo tối đen như mực chỉ gió lạnh đang gào thét.

 

cứ cảm thấy trong bóng đêm một đôi mắt lạnh lẽo đang chằm chằm .

 

Sợ quá !!

 

Hắn cũng tiềm năng như , thời tiết lạnh đến rụng tai, đến một ngày từ thành Xích Viêm chạy về .

 

Cảm giác chạy chậm một chút là thể đoàn tụ với tổ tông ngay.

 

Xóa hộ khẩu rụng tai, đây là hai khái niệm khác .

 

Tai rụng mất cũng ảnh hưởng đến thính lực của , c.h.ế.t là c.h.ế.t thật luôn.

 

Hắn bí mật lớn như của gia tộc Vu Mã, đây chính là đại công lao, báo lên thì thăng quan tiến chức chắc chắn chạy .

 

Dã tâm của gia tộc Vu Mã đúng là càng ngày càng lớn.

 

Trong cái miệng đang há to của tên thám t.ử gió lạnh thốc một ngụm, lạnh đến mức rùng một cái.

 

lúc , cánh cổng thành nặng nề kêu kẽo kẹt một tiếng, từ từ mở .

 

Tên lính canh cổng gầy như que củi cau mày tên thám t.ử mặt mày tím tái vì lạnh, nhíu mày :

 

“Sao ngươi về nhanh thế?”

 

Vừa , tên lính canh cổng còn ngoài thành một vòng, xác định lưng tên thám t.ử ai mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tên thám t.ử thở hắt một dài, lết hai bước trong cổng thành, gió lạnh gào thét ở cổng thành lập tức thổi tới nữa.

 

Cơ thể đông cứng của cuối cùng cũng cảm thấy chút cảm giác.

 

“Quân tình khẩn cấp, thể nhanh .”

 

Tên lính canh cổng , một tay kéo tên thám t.ử , vội vàng đóng c.h.ặ.t cổng thành:

 

“Sao thế, quân địch đ.á.n.h tới ?”

 

 

Loading...