Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 775: Ngàn Dặm Đưa Tin, Tướng Quân Vắng Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:15
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên thám t.ử xoa xoa đôi tay lạnh cóng, liếc tên lính canh cổng: “Chưa đ.á.n.h tới, nhưng cũng sắp .”

 

“Nhanh lên, giúp đổi một con ngựa, tìm Thạch đại tướng quân, việc gấp cần bẩm báo.”

 

Tên lính canh cổng nghi hoặc tên thám t.ử, há miệng định hỏi, cuối cùng chẳng hỏi gì, chỉ gật đầu đáp một tiếng: “... Được.”

 

Tin tức cần báo cáo khẩn cấp cho Thạch đại tướng quân, hỏi cũng chẳng moi gì.

 

Tên lính canh cổng con ngựa sùi bọt mép vì lạnh của tên thám t.ử, lắc đầu về phía chuồng ngựa.

 

Chẳng bao lâu , dắt một con ngựa trông còn khá khỏe mạnh :

 

“Mai đừng quên trả nhé, chỉ còn đúng hai con ngựa thôi đấy.”

 

Tên thám t.ử giật lấy dây cương, mất kiên nhẫn : “Keo kiệt, ngươi tặng ngựa cho cũng đến lượt ngươi .”

 

Vừa , tên thám t.ử leo lên lưng ngựa.

 

Tên lính canh cổng bĩu môi, đột nhiên cảm thấy thứ gì đó lướt qua từ lầu cổng thành.

 

Hắn cau mày, vội vàng giữ lấy chân tên thám t.ử, hoảng hốt :

 

“Ngươi... ngươi cảm thấy thứ gì đó bay qua đầu ?”

 

Tim tên thám t.ử thót , ngẩng đầu quanh một vòng.

 

Trong màn đêm ngoài tiếng gió rít gào ghê thì chẳng còn gì khác.

 

Hắn bực bội đạp tay tên lính canh cổng : “Ngươi lạnh quá hoa mắt .”

 

Lời còn dứt, tên thám t.ử kẹp bụng ngựa, lao v.út .

 

Tên lính canh cổng dấu chân tuyết tay, nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía bóng lưng tên thám t.ử đang xa:

 

“Hừ ~~ phi ~~”

 

“Cái thứ gì , sớm thế để ngươi c.h.ế.t cóng ngoài cửa, cho c.h.ế.t rét cái thằng cháu rùa nhà ngươi...”

 

Tên thám t.ử thành xong, trái tim sớm bay về quân doanh .

 

Từng tiếng “giá” hô lên, hận thể khiến con ngựa bay lên tại chỗ.

 

Quân doanh gần một cổng thành khác, phi ngựa nhanh cũng mất một canh giờ rưỡi.

 

Lúc thành đầu giờ Dần (3:00 sáng).

 

Đợi đến khi lạnh như c.h.ế.t đến quân doanh thì là giữa giờ Mão (6:00 sáng).

 

Bầu trời u ám cũng bắt đầu hửng sáng.

 

Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên đặc biệt rõ ràng trong buổi sớm yên tĩnh.

 

“Kẻ nào!!?”

 

Tên thám t.ử chạy đến cổng lớn quân doanh, hai cây thương dài chặn đường .

 

“Ta...”

 

Tên thám t.ử há to miệng, hồi lâu chữ nào, gấp đến mức sức xoa xoa cái miệng đông cứng, líu lưỡi hét lên:

 

“Là , quân tình khẩn cấp cần bẩm báo Thạch đại tướng quân.”

 

Nói xong, tên thám t.ử móc từ trong n.g.ự.c một tấm lệnh bài nhỏ đưa cho lính gác.

 

Lính gác thấy lệnh bài binh của Thạch đại tướng quân, tên thám t.ử với ánh mắt quái dị, thu thương :

 

“Vào .”

 

Thạch đại tướng quân sai thằng nhóc gì mà lạnh cóng như thằng cháu thế .

 

Cả khuôn mặt tím tái, môi và mũi sưng vù lên chẳng hình thù gì, bọn họ suýt chút nữa nhận .

 

kỹ thì vẫn thể nhận đôi mắt hí đúng là Vương Đại Đao theo bên cạnh Thạch Kiên.

 

Tên thám t.ử gật đầu, kẹp bụng ngựa, lập tức lao trong quân doanh.

 

Hai tên lính gác đồng loạt đầu tên thám t.ử đang phi như bay.

 

Ngay khoảnh khắc bọn họ đầu, một bóng nhanh như chớp lách trong quân doanh.

 

Đám lính gác sáng sớm đầu óc còn tỉnh táo, sững sờ cảm nhận chút nào.

 

Tên thám t.ử chẳng màng đến cái mũi sắp rụng vì lạnh, phi nhanh về phía lều trại của Thạch Kiên.

 

Cả dãy lều trại đều giống hệt , từ bên ngoài đúng là nhận cái nào là lều của đại tướng quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-775-ngan-dam-dua-tin-tuong-quan-vang-nha.html.]

 

“Dừng !!”

 

Sắp đến lều trại của Thạch Kiên, tên thám t.ử binh lính tuần tra chặn :

 

“Kẻ nào, dám cả gan phi ngựa trong quân doanh!?”

 

Vừa , hai cây thương dài chĩa tên thám t.ử.

 

Tên thám t.ử lều trại của Thạch Kiên:

 

“Là , Vương Đại Đao, quân tình quan trọng cần bẩm báo đại tướng quân.”

 

Nói , tên thám t.ử nhảy xuống ngựa.

 

Chỉ còn hơn mười mét là đến lều của Thạch Kiên, cũng cần thiết cưỡi ngựa.

 

Gần đây quân tình khẩn cấp, Thạch Kiên đều ở trong lều trại tại quân doanh.

 

Nếu là đây, Thạch Kiên cùng lắm chỉ đến doanh trại lượn lờ ban ngày một chút, chứ trong lều.

 

Đây chẳng là sợ khác tìm đến phủ g.i.ế.c , nên mới trốn lều trại, tránh tai mắt đời.

 

Hơn nữa trong doanh trại nhiều binh lính như , cho dù ám hại Thạch Kiên cũng dễ tay.

 

“Vương Đại Đao!!?” Đội trưởng đội tuần tra cau mày tên thám t.ử nhảy xuống ngựa:

 

“Sao ngươi nông nỗi ?”

 

Vương Đại Đao cạn lời đảo mắt trắng dã: “Cho ngươi hai ngày chạy một vòng từ thành Huyễn Liên đến thành Xích Viêm về, ngươi cũng sẽ thành cái dạng thôi.”

 

“Ông đây vì tính mạng của các mà bôn ba bên ngoài màng sống c.h.ế.t, các ngươi nỡ cợt.”

 

Vương Đại Đao nụ cố nén của đám lính tuần tra, trong lòng bốc hỏa phừng phừng.

 

Đội trưởng đội tuần tra gượng gạo nhếch môi, đưa tay quệt mũi:

 

“Vậy thì đúng là vất vả cho Vương hộ vệ .”

 

“Ngài sáng sớm tinh mơ chạy đến quân doanh là tìm đại tướng quân!?”

 

Vương Đại Đao cạn lời liếc xéo đội trưởng đội tuần tra: “Đương nhiên, cái còn hỏi, mau tránh .”

 

Nói , giơ tay định gạt đám binh lính đang chắn mặt .

 

“Ấy ~~” Đội trưởng đội tuần tra giữ lấy cánh tay Vương Đại Đao, vội vàng :

 

“Đại tướng quân ở trong quân doanh, hôm qua ngài thành Lăng Tiêu .”

 

“Cái gì!!?” Vương Đại Đao kinh ngạc đội trưởng đội tuần tra:

 

“Đại tướng quân thành Lăng Tiêu gì? Ta đang quân tình thập vạn hỏa tốc đây, ngươi đừng đùa với đấy nhé?”

 

“Quân địch đang ở ngay mắt, đại tướng quân thể rời ?”

 

Vương Đại Đao vẻ mặt thể tin nổi lính tuần tra, trong lòng gấp như lửa đốt.

 

“Chuyện dám bừa.” Đội trưởng đội tuần tra cạn lời Vương Đại Đao:

 

“Ta mấy cái đầu mà dám báo cáo sai quân tình.”

 

“Ngươi cũng xem các trong quân doanh đói thành cái dạng gì .”

 

“Hôm ba mươi tết, cả quân doanh mỗi chỉ chia một bát cháo gạo lứt, đói đến mức các tướng sĩ cũng vững.”

 

“Sáng hôm qua, đại tướng quân dẫn thành Lăng Tiêu, đến nhà tổ gia tộc Vu Mã thăm hỏi một chút, đại địch mắt, gia tộc Vu Mã dù cũng nên cung cấp một ít lương thảo.”

 

“Người của gia tộc Vu Mã trong thành chúng chắc là thành Lăng Tiêu hoặc hoàng thành chúc tết hết , cho nên gõ cửa mãi mới ai .”

 

“Vì thế đại tướng quân trực tiếp thành Lăng Tiêu đòi lương thực .”

 

Tìm dòng chính gia tộc Vu Mã, nể mặt đại tướng quân, ít nhiều cũng cho chút lương thực.

 

Đã mùng hai , còn đói nữa thì các tướng sĩ lấy sức lực đ.á.n.h trận.

 

Quân địch mà đ.á.n.h thật, thì chẳng khác nào cắt cải trắng, một đao một mạng.

 

“Đại tướng quân tìm của gia tộc Vu Mã!!?”

 

Vương Đại Đao kinh hoàng trừng lớn mắt.

 

Xong xong .

 

Lần tạo phản là do của gia tộc Vu Mã chủ đạo, đại tướng quân lúc gia tộc Vu Mã, chẳng là tự dâng đầu đến tận cửa .

 

 

Loading...