Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 779: Thạch Kiên Mạng Lớn, Sứ Thần Tây Lương Đến Cầu Hòa

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:57:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thương Lục chút oán trách liếc Tùng Sùng Khâu một cái.

 

Người thật là...

 

Mã Thừa Nghiệp đưa tay lau khóe miệng, hổ về phía Tùng Sùng Khâu:

 

“Ha ha, lỡ miệng bỏng một chút mà.”

 

Tùng Sùng Khâu nhếch môi:

 

“Mã đại nhân cẩn thận một chút, đừng để bỏng hỏng đấy.”

 

.”

 

Tùng Sùng Khâu ngẩng đầu Thương Lục:

 

“Cô nương còn cho ai lừa cô nương ?”

 

Thương Lục há miệng định chuyện, Tiêu Vân Hạo đẩy cửa bước , thấy Tùng Sùng Khâu liền ngẩn :

 

“Xảy chuyện gì ?”

 

Tùng Sùng Khâu lập tức đặt chén xuống dậy, chắp tay :

 

“Bẩm Vương gia, sứ thần thành, ước chừng sắp đến đây .”

 

Hắn thói quen dẫn đường cho sứ thần, cho nên đến đây bẩm báo với Tiêu Vân Hạo một bước.

 

“Ngồi .” Tiêu Vân Hạo gật đầu, thẳng đến chủ vị xuống.

 

Thương Lục rót cho Tiêu Vân Hạo một chén , yên lặng lui sang một bên, vô hình.

 

Tùng Sùng Khâu xuống, liếc Thương Lục, trong lòng thở dài một tiếng, về phía Tiêu Vân Hạo:

 

“Vương gia thành Huyễn Liên gặp Thạch Kiên ?”

 

Lúc Tiêu Vân Hạo từ cửa thành trở về, vặn ở bên đó.

 

Trong lòng vẫn luôn nhớ thương, Thạch Kiên Trấn Bắc Vương g.i.ế.c .

 

Tiêu Vân Hạo hít sâu một , đuôi mắt quét qua Mã Thừa Nghiệp một cái, đạm mạc về phía Tùng Sùng Khâu:

 

“Thạch Kiên thành Lăng Tiêu .”

 

“A!!?” Tùng Sùng Khâu kinh ngạc trừng lớn mắt: “Trùng hợp như , coi như mạng lớn.”

 

“Hai quân thể khai chiến bất cứ lúc nào, Thạch Kiên lúc bỏ tướng sĩ chạy tới thành Lăng Tiêu, là chạy trốn chứ?”

 

“Không .” Tiêu Vân Hạo nắm c.h.ặ.t chén , mày khẽ nhíu:

 

“Thạch Kiên đến nhà cũ của gia tộc Vu Mã ở thành Lăng Tiêu để mượn lương thực.”

 

“Cái gì!!?” Tùng Sùng Khâu khiếp sợ bật dậy: “Như .”

 

“Vậy... Vậy gia tộc Vu Mã còn ai nữa?”

 

“Nếu Thạch Kiên xông , chẳng sẽ phát hiện ?”

 

Kho lương của gia tộc Vu Mã, đó đều là quân lương Hoàng hậu để cho Thiên Thần Quân.

 

Nếu lương thực đó Thạch Kiên lấy , thì còn thể thống gì nữa.

 

Địch quân tiếp tế, đ.á.n.h lên sẽ phiền toái.

 

“Hắn dám.” Tiêu Vân Hạo uống một ngụm gừng, ngọt đến mức nhíu mày:

 

“Thành Lăng Tiêu là đại bản doanh của gia tộc Vu Mã, Thạch Kiên chỉ mang theo vài đến đó, cái gan xông gia tộc Vu Mã .”

 

“Có điều, nếu Thạch Kiên gặp của gia tộc Vu Mã ở thành Lăng Tiêu, chắc chắn sẽ động đến trạch viện của gia tộc Vu Mã ở thành Huyễn Liên.”

 

“Cho nên, trong vài ngày tới, nhất định bắt lấy thành Huyễn Liên, để Thạch Kiên trở thành đại tướng quân quân.”

 

Không thích ngoài cầu viện lương thảo , ngoài thì đừng hòng trở về nữa.

 

.” Tùng Sùng Khâu gật đầu xuống: “Băng tuyết mặt đường cũng xử lý gần xong, hôm nay bắt đầu xử lý băng tuyết ngoài thành.”

 

“Nhanh nhất là tối nay thể xuất phát công đ.á.n.h thành Huyễn Liên.”

 

Tiêu Vân Hạo về phía Mã Thừa Nghiệp:

 

“Tiểu Mã, ngươi cảm thấy đề nghị của Tùng đại tướng quân thế nào?”

 

“Bẩm Vương gia, sáng mai là ngày , việc đều thuận lợi.” Mã Thừa Nghiệp .

 

“Được.” Tiêu Vân Hạo gật đầu: “Vậy sáng mai xuất phát.”

 

Đang chuyện, thị vệ vội vã báo:

 

“Khởi bẩm Vương gia, sứ thần Tây Lương Quốc cầu kiến.”

 

Tùng Sùng Khâu trong lòng rùng :

 

“Vương gia, là gọi Triệu quân sư tới, để tán gẫu với sứ thần?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-779-thach-kien-mang-lon-su-than-tay-luong-den-cau-hoa.html.]

“Cái miệng của sứ thần thật sự , c.h.ế.t cũng thể thành sống, mạt tướng miệng lưỡi vụng về, e là...”

 

Trong phòng khách chỉ bốn bọn họ.

 

Thương Lục xưa nay tham gia những việc , chỉ phụ trách bưng rót nước.

 

Mã Thừa Nghiệp còn non nớt ít , mỗi chỉ chuyện quan trọng, lời thừa thãi một câu cũng chịu nhiều.

 

Hắn và Trấn Bắc Vương đều là xuất võ tướng, ghét nhất là mấy lời lải nhải dài dòng, tiếp đãi sứ thần thật sự là khó bọn họ.

 

“Không .” Tiêu Vân Hạo đặt chén xuống, ánh mắt cửa: “Đưa .”

 

Hắn cũng thật sự định đàm phán với sứ thần, chỉ là xem Nữ Đế cái gì.

 

Tây Lương Quốc chắc chắn lấy, cho dù sứ thần hoa cũng vô dụng.

 

Tùng Sùng Khâu suy tư một lát, ngoan ngoãn trở .

 

Trấn Bắc Vương như , chắc chắn là biện pháp ứng đối, cứ .

 

Rất nhanh, một sứ thần lạnh đến mức co rụt cổ, theo thị vệ bước phòng khách.

 

Sau khi sứ thần bước phòng khách ấm áp, da thịt đang căng cứng mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Tạo nghiệp mà, thành Xích Viêm còn lạnh hơn cả Hoàng thành nhiều, khắp nơi đều là những tảng băng đông cứng ngắc, suýt chút nữa thì c.h.ế.t cóng.

 

Không thành Xích Viêm hạn hán nghiêm trọng , ở nhiều băng như , thế cũng giống thiếu nước.

 

Sứ thần nhanh ch.óng liếc một vòng, đây là đầu tiên bước chính sảnh trạch viện của gia tộc Vu Mã.

 

Với phận địa vị của , gia tộc Vu Mã còn khinh thường thèm gặp.

 

Sứ thần nam t.ử ở vị trí đầu, trong lòng đầy nghi hoặc.

 

Gia tộc Vu Mã nhường trạch viện cho những dùng?

 

“Sứ thần Tây Lương Quốc, tham kiến Trấn Bắc Vương!”

 

Khoảnh khắc chạm ánh mắt của Trấn Bắc Vương, trong lòng sứ thần thót lên một cái, vội vàng hành lễ.

 

Hắn vốn định bộ tịch oai một chút, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí của Trấn Bắc Vương, liền túng.

 

Hắn chỉ là một sứ thần nhỏ bé, vẫn là đừng nên quá cứng rắn thì hơn, giữ mạng, chuyện Bệ hạ giao phó là .

 

Trước mắt trong đại sảnh một ai là của , chẳng là...

 

Hả!!?

 

Ngay khi sứ thần đang suy tư như , đột nhiên thấy một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

 

Định thần , khóe miệng sứ thần giật giật hai cái.

 

Tùng đại tướng quân...

 

Haizz!

 

Bệ hạ thật sự nên bắt Tùng đại tướng quân về kinh hỏi tội, thì , trực tiếp ép Tùng đại tướng quân phản quốc luôn.

 

Ánh mắt sứ thần rơi Tùng Sùng Khâu, chút thất vọng.

 

Cho dù Bệ hạ ép buộc Tùng đại tướng quân về kinh hỏi tội, đó cũng là lý do để Tùng Sùng Khâu phản quốc.

 

nghĩ đến việc gia tộc Vu Mã chuẩn băm vằm Tùng Sùng Khâu tám mảnh, sứ thần trầm mặc.

 

Quả thật thể bắt nạt thành thật quá đáng.

 

Tùng Sùng Khâu nhận ánh mắt của sứ thần, nhàn nhạt nhếch môi.

 

Làm cái trò gì , ánh mắt của sứ thần quá đáng , cái vẻ đó giống như lão t.ử con trai hận sắt thành thép .

 

A phi!!

 

Thừa thãi mấy cái ánh mắt để gây áp lực cho , hiện tại đang con đường sáng sủa.

 

Ai cũng đừng hòng lay chuyển quyết tâm theo Trấn Bắc Vương của .

 

Tiêu Vân Hạo nhàn nhạt sứ thần, bất động thanh sắc.

 

Thấy Trấn Bắc Vương lời nào, sứ thần nhếch môi, chắp tay, tiếp tục :

 

“Ta phụng mệnh Bệ hạ, đến đây thương nghị chuyện đình chiến với Trấn Bắc Vương.

 

Chúng rõ, chiến tranh mang chỉ phá hoại và đau thương, bách tính lầm than, sinh linh đồ thán.

 

Nước nguyện lấy hòa bình trọng, tìm kiếm phương án giải quyết mà đôi bên đều thể chấp nhận.”

 

Một bộ văn mẫu , sứ thần trôi chảy như nước chảy mây trôi.

 

Những lời sớm học thuộc lòng, khổ nỗi vẫn cơ hội thi triển.

 

Lúc cơ hội thi triển, trong lòng vô cùng thấp thỏm.

 

Cứ cảm thấy Trấn Bắc Vương thể c.h.é.m đầu bất cứ lúc nào.

 

 

Loading...