Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 790: Một Mũi Tên Của Tùng Sùng Khâu

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:58:53
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong, Vương Đại Đao vẻ mặt hoảng hốt đầu về phía gò đất nhỏ nơi Thạch Kiên đang ẩn nấp, tim như nhảy lên tận cổ họng.

 

Hắn ngay mặt Thạch Kiên mà phản bội gã, trong lòng sợ hãi cảm thấy kích thích.

 

Khắp cả Tây Lương Quốc, một tên lính quèn nể mặt Thạch Kiên như , cũng coi như là đầu tiên .

 

Chuyện cũng thể trách , nếu còn theo Thạch Kiên, đoán chẳng sống nổi mấy ngày nữa.

 

Mỗi chuyện nguy hiểm đến tính mạng, Thạch Kiên đều đẩy , vận may của đến cũng chịu nổi mấy giày vò như .

 

Tùng Sùng Khâu nheo mắt về phía gò đất nhỏ phía xa, thấy cái đầu thấp thoáng gò đất, nhếch môi lạnh một tiếng.

 

Tưởng ở xa là thấy ?

 

Hề hề!!

 

Lão t.ử tiên khí, thể thấy xa.

 

Tùng Sùng Khâu nhếch môi, cầm lấy chiếc ống nhòm đeo cổ, về phía gò đất nhỏ.

 

Chỉ thấy gò đất nhỏ bảy con ngựa đang ẩn nấp, còn bảy cái đầu thỉnh thoảng thò về phía cổng thành.

 

Bảy con ngựa gần như chẳng che giấu gì, nhưng bảy thì trốn kỹ.

 

Hơn nữa mỗi thò đầu đều cùng một .

 

Tùng Sùng Khâu đến thứ bảy, mới thấy Thạch Kiên vươn cổ về phía cổng thành bên .

 

“Lén lén lút lút!!”

 

Tùng Sùng Khâu khẩy một tiếng, đưa tay về phía thủ quân giữ thành bên cạnh:

 

“Đưa nỏ tiễn đây.”

 

Ước chừng cách từ gò đất nhỏ đến lầu cổng thành vẫn trong tầm b.ắ.n của nỏ tiễn.

 

Nếu là nỏ tiễn và cung tên của Tây Lương Quốc thì chắc chắn b.ắ.n tới chỗ Thạch Kiên .

 

Khoảng cách hai ba trăm mét, loại nỏ tiễn nhất của Tây Lương Quốc cũng bó tay.

 

Tuy nhiên, nỏ tiễn trong tay mấy thứ rác rưởi của Tây Lương Quốc.

 

Dùng hết sức, b.ắ.n xa ba bốn trăm mét thành vấn đề.

 

Vương Đại Đao đầu thấy Tùng đại tướng quân đột nhiên cầm một cây nỏ tiễn, sợ đến mức suýt ngã khỏi lưng ngựa.

 

Hắn kinh hoàng trừng lớn mắt, miệng run rẩy ngừng:

 

“Tùng~~ Tùng đại tướng quân, tha mạng, tha mạng a.....”

 

“Thuộc hạ thật lòng đầu quân cho Tùng đại tướng quân, cầu xin Tùng đại tướng quân cho thuộc hạ một cơ hội~~~”

 

“Hu hu~~”

 

Vương Đại Đao nhịn gào : “Ta già sáu mươi tuổi, ba đứa em trai, hai đứa em gái, thể c.h.ế.t a.”

 

“Ta còn cưới vợ, hu hu~~”

 

“Ta.....”

 

“Câm miệng!!” Tùng Sùng Khâu tiếng lóc ồn ào của Vương Đại Đao, nhịn nhíu mày.

 

Hai mắt qua ống nhòm, dán c.h.ặ.t gò đất nhỏ, chờ Thạch Kiên ló đầu là b.ắ.n ngay, căn bản chẳng thèm liếc Vương Đại Đao lấy một cái.

 

Bây giờ là cái đầu thứ tư thò , sắp đến lượt Thạch Kiên thò đầu, trong lòng kích động vô cùng.

 

Nhà họ Thạch chẳng ai là thứ lành, hại c.h.ế.t bao nhiêu binh lính, Thạch Kiên đáng lẽ xuống địa phủ tạ tội với những binh lính đó từ lâu .

 

Vương Đại Đao nghẹn họng, trừng đôi mắt ngập nước về phía Tùng Sùng Khâu.

 

Khi thấy nỏ tiễn của Tùng đại tướng quân chĩa về hướng gò đất nhỏ, tim đột nhiên hẫng một nhịp.

 

Nghĩ đến cảnh Thạch Kiên một mũi tên b.ắ.n nổ đầu, nhịn kích động đến run rẩy cả .

 

mà..... cách xa như , nỏ tiễn căn bản b.ắ.n tới nhỉ.

 

Vương Đại Đao lo lắng nỏ tiễn trong tay Tùng Sùng Khâu, liếc vật kỳ lạ mà Tùng Sùng Khâu đang áp mắt, mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Hắn cũng giúp Tùng đại tướng quân lừa Thạch Kiên qua đây, nhưng chẳng nắm chắc phần nào.

 

Thạch Kiên là kẻ quá tiếc mạng, e rằng mở miệng, Thạch Kiên sẽ sinh nghi, trực tiếp g.i.ế.c luôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-790-mot-mui-ten-cua-tung-sung-khau.html.]

mạng của trong mắt Thạch Kiên cũng chẳng đáng là bao.

 

Vương Đại Đao hít sâu một , cây nỏ tiễn mới tinh trong tay Tùng Sùng Khâu, trong lòng thầm cầu nguyện Tùng đại tướng quân thể một kích trúng đích.

 

Cho dù b.ắ.n trúng Thạch Kiên, cũng thể dọa Thạch Kiên chạy mất dép.

 

“Bảy......” Tùng Sùng Khâu cái đầu thứ sáu thụt xuống, nhếch môi đếm đến bảy, đồng thời b.ắ.n một mũi tên về phía nơi Thạch Kiên ló đầu .

 

“Vút” một tiếng.

 

Mũi tên sắc bén lao vun v.út về phía gò đất nhỏ.

 

Vương Đại Đao hai tay ôm tim, trừng lớn mắt kích động về hướng gò đất nhỏ.

 

“Nhìn thấy gì ?” Thạch Kiên cau mày tên thị vệ thò đầu .

 

Tên thị vệ nhíu mày: “Thuộc hạ thấy Vương Đại Đao đang đàm phán với lầu cổng thành.”

 

Khóe môi Thạch Kiên giật giật, tức đến mức trợn trắng mắt: “Có lầu cổng thành là ai ?”

 

Sao nuôi một đám phế vật lời thừa thãi thế .

 

Vương Đại Đao đàm phán, cần bọn chúng cho .

 

Cái bây giờ là lầu cổng thành đang đàm phán với Vương Đại Đao là ai.

 

Tên thị vệ lắc đầu: “Người đó mặt hình như đeo mặt nạ đen, rõ dung mạo.”

 

Thạch Kiên lườm tên thị vệ một cái, hít sâu một .

 

Thôi bỏ , tự , mấy tên thị vệ mắt mũi chẳng .

 

Thạch Kiên đầu về phía gò đất nhỏ, hai tay chống lên gò đất, từng chút từng chút nhô đầu lên .

 

Đầu còn nhô khỏi gò đất, đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng hoảng hốt thôi.

 

Thạch Kiên nhíu mày, cái đầu đang nhô lên khựng một chút.

 

Sao dự cảm chẳng lành thế .

 

Lắng tai kỹ, bốn phía đều là gió tây bắc thổi vù vù, cũng thấy tiếng bước chân tiếng vó ngựa.

 

Thạch Kiên mím đôi môi nứt nẻ, do dự một chút, tiếp tục thò đầu về phía lầu cổng thành.

 

Ngay khi đầu nhô khỏi gò đất một chút xíu, một mũi tên lao tới cắm phập đầu .

 

Đầu óc Thạch Kiên lập tức trống rỗng, trực tiếp trợn mắt ngã vật .

 

“Đại tướng quân!!”

 

Thị vệ thấy tiếng tên xé gió, vội vàng lao tới kéo Thạch Kiên.

 

Tay còn chạm Thạch Kiên, thấy Thạch Kiên “rầm” một tiếng ngã xuống đất.

 

Nhìn thấy đầu Thạch Kiên cắm một mũi tên, đám thị vệ kinh hoàng trừng lớn mắt, hồi lâu ai dám tiến lên đỡ.

 

Thị vệ cận bên cạnh Thạch Kiên hồn tiên, hít sâu một , run rẩy ôm lấy Thạch Kiên đang nghiêng.

 

“Còn thở còn thở!! Chưa c.h.ế.t!!”

 

Tên thị vệ mũi tên trán Thạch Kiên, vui mừng hô lên:

 

“Tên b.ắ.n trong đầu Đại tướng quân, chỉ cắm một lớp da đầu thôi.”

 

Đám thị vệ đang ngẩn , lập tức xúm .

 

Mấy kỹ, thử mạch đập của Thạch Kiên, xác định Thạch Kiên chỉ dọa ngất chứ c.h.ế.t.

 

Chỉ là mũi tên b.ắ.n da đầu Thạch Kiên khiến bọn họ chút khó xử.

 

Tuy rằng cắm trong đầu, nhưng mũi tên xuyên qua phồng lên một lớp da đầu, đầu Thạch Kiên m.á.u me be bét, cũng khá dọa .

 

Nếu bọn họ trực tiếp rút mũi tên , lớp da đầu tên xuyên qua phồng lên của Thạch Kiên chắc chắn sẽ rách toạc .

 

nếu rút, chẳng lẽ để Đại tướng quân đội một mũi tên đầu thế ?

 

Đám thị vệ , một tên trong đó nhíu mày:

 

“Trước tiên cho Đại tướng quân tỉnh , mấy các ngươi phiên canh chừng phía cổng thành, nếu qua đây, chúng mau ch.óng chạy trốn.”

 

Nói , tên thị vệ đưa tay bấm nhân trung của Thạch Kiên.

 

 

Loading...