Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 794: Kế Hoạch Của Chị Em Song Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:58:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm ừm!!” Tiêu Lăng Huệ gật đầu: “Tỷ tỷ nhất định .”

 

Tiêu Lăng Yến toét miệng , đầu về phía sườn dốc nhỏ.

 

Nàng điều khiển xe chân dốc, hít sâu một , trong đầu hồi tưởng quá trình thao tác của .

 

Tiếng “vù vù” vang lên, chiếc xe điều khiển từ xa bắt đầu leo lên sườn dốc.

 

“Ây da~~”

 

“Thiếu một chút nữa thôi!!” Tiêu Lăng Yến chiếc xe chạy hơn một nửa thì rơi xuống, tiếc nuối kêu lên.

 

“Lại nào!!”

 

“Tỷ tỷ cố lên, tỷ mà.”

 

“......”

 

Tiêu Lăng Yến liên tục thử ba , cuối cùng ở thứ tư, chiếc xe lắc lư leo lên đỉnh núi.

 

“Oa oa oa!! Ha ha ha!!”

 

“Leo lên , thấy , xe của tỷ leo lên !!”

 

Tiêu Lăng Yến kích động gào lên.

 

Tiêu Lăng Huệ giơ ngón tay cái: “Thấy , thấy , tỷ tỷ thật giỏi!”

 

Tiêu Lăng Yến chống nạnh, sảng khoái lớn một trận.

 

Đợi đến khi cơn kích động qua , nàng bỗng cảm thấy trong lòng trống rỗng, cuộc sống dường như mất mục tiêu.

 

“Haizz!!”

 

Tiêu Lăng Yến xổm xuống đất, chống cằm chớp chớp mắt Tiêu Lăng Huệ:

 

“Muội , cha chúng đều Nam Thành , tổ mẫu mỗi ngày bận rộn tiếp kiến các phu nhân tiểu thư, tiểu thúc mỗi ngày bận thượng triều phê tấu chương, hình như chỉ chúng là rảnh rỗi.”

 

Ăn tết xong hai ngày, các nàng nóng lòng xuất phát Nam Thành .

 

Mẹ các nàng chấp niệm lớn đối với việc đ.á.n.h Oa Quốc.

 

Nàng còn theo đến Tây Lương Quốc tìm tiểu thẩm cơ, kết quả.....

 

Tiêu Lăng Huệ sửng sốt một chút, mím môi xổm xuống Tiêu Lăng Yến:

 

“Tỷ tỷ, tỷ gì, đều sẽ cùng tỷ.”

 

Đôi mắt Tiêu Lăng Huệ đảo một vòng:

 

“Đồng T.ử Quân của chúng năng lực cũng , trong thời gian ăn tết bọn họ cũng bỏ bê rèn luyện, hiện tại nam t.ử trưởng thành bình thường cũng đối thủ của bọn họ.”

 

“Đồng T.ử Quân chỉ là thiếu một chút rèn luyện thực tế, nếu còn thể lợi hại hơn nữa.”

 

.” Mắt Tiêu Lăng Yến sáng lên: “Mẹ Thiết Nương Tử, chúng cũng Đồng T.ử Quân mà.”

 

“Cũng đến lúc nên để Đồng T.ử Quân của chúng ngoài rèn luyện một chút .”

 

Tiêu Lăng Yến rũ mắt suy tư một chút, đột ngột ngước mắt lên Tiêu Lăng Huệ:

 

“Muội , chúng Tây Lương Quốc tìm tiểu thẩm , mang theo Đồng T.ử Quân của chúng .”

 

“Đồng T.ử Quân cứ nuôi mãi như , khó tiến bộ lớn, nhất định ngoài rèn luyện một chút, thấy ?”

 

Lông mày Tiêu Lăng Huệ khẽ nhướng lên, đôi mắt sáng lấp lánh Tiêu Lăng Yến, gật đầu thật mạnh:

 

“Muội thấy , chúng cũng đều lớn thêm một tuổi, năng lực các phương diện cũng kém, thể ngoài rèn luyện .”

 

Trước đây lẽ nàng dám rời khỏi sự che chở của nhà, khi đó nàng ngay cả bé trai cùng tuổi cũng đ.á.n.h .

 

bây giờ thì khác, tiểu thẩm điều dưỡng thể các nàng cực kỳ .

 

Võ công của nàng tiến bộ cũng lớn, tỷ tỷ sớm đ.á.n.h nàng .

 

Cha cũng đối thủ của nàng, thì thể đ.á.n.h ngang tay với nàng.

 

Hết cách , nàng di truyền thiên phú học võ của , cũng nỗ lực kém gì nàng, cho nên nàng vượt qua cũng là bình thường.

 

mà, nàng tin tưởng, nàng nhất định sẽ vượt qua .

 

Nàng hiện tại năng lực bảo vệ tỷ tỷ, cho nên đặc biệt ngoài xông pha một chút.

 

Thực , nàng cũng nhớ tiểu thẩm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-794-ke-hoach-cua-chi-em-song-sinh.html.]

Vào lúc nàng yếu đuối nhất, bất lực nhất, là tiểu thẩm kéo cả nhà các nàng khỏi vũng bùn.

 

Nàng chỉ là nhỏ, chứ ngốc, nếu tiểu thẩm, nàng sớm c.h.ế.t đường lưu đày .

 

“Muội !!” Tiêu Lăng Yến kích động ôm chầm lấy Tiêu Lăng Huệ:

 

“Tỷ cũng nghĩ giống , tỷ sớm ngoài , chỉ là nỡ bỏ một trong cung.”

 

“Muội còn nhỏ như , lớn lên mềm mại đáng yêu, tỷ nỡ mang ngoài chịu khổ.”

 

Nói đến đây, Tiêu Lăng Yến nhếch môi :

 

“Hầy~ Muội bây giờ võ công còn lợi hại hơn tỷ, chịu khổ cũng là tỷ chịu.”

 

“Chúng nhé, cùng ngoài rèn luyện, đổi đấy.”

 

Tiêu Lăng Yến buông Tiêu Lăng Huệ , giơ ngón tay út lên: “Ngoéo tay!!”

 

Nhìn nhà từng một nam bắc bận rộn, nàng sớm yên .

 

Lần vất vả lắm mới dỗ đồng ý cùng nàng ngoài xông pha, nàng hận thể xuất phát ngay bây giờ.

 

Tiêu Lăng Huệ , vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm lúm đồng tiền, ngón út móc ngón út của Tiêu Lăng Yến:

 

“Ngoéo tay, một trăm năm đổi!!”

 

“Được !” Tiêu Lăng Yến vui vẻ gật đầu liên tục: “Khi nào chúng xuất phát?”

 

“Ngày mai!?” Tiêu Lăng Huệ mở to đôi mắt long lanh, dò hỏi Tiêu Lăng Yến.

 

“Được!!!” Tiêu Lăng Yến kích động nhảy cẫng lên tại chỗ, nhanh nhẹn phủi m.ô.n.g:

 

“Ngày mai thì ngày mai, đổi ý.”

 

“Thế , bây giờ tỷ xuất cung với Đồng T.ử Quân một tiếng, sáng sớm mai chúng sẽ xuất phát.”

 

Việc nên chậm trễ, để lâu sinh biến, đạo lý nàng từ nhỏ.

 

Nếu bây giờ là buổi chiều, nàng hận thể xuất phát ngay.

 

Lúc xuất phát, buổi tối khi ngủ, tổ mẫu sẽ phát hiện các nàng thấy .

 

Chút thời gian , các nàng cũng chạy bao xa, sẽ dễ của tiểu thúc phái bắt về.

 

Cho nên, sáng mai xuất phát là thích hợp nhất, các nàng thể cả một ngày để chạy trốn.

 

Một ngày thể chạy xa.

 

Tiêu Lăng Huệ gật đầu, kéo Tiêu Lăng Yến đang vội vàng :

 

“Tỷ tỷ, nhất định bảo giữ bí mật, với nhà bọn họ, nhưng để một bức thư nhà.”

 

“Ai cùng chúng cũng ép buộc, nhưng bảo bọn họ giữ bí mật, chuyện chúng rời khỏi kinh thành.”

 

“Vẫn là suy nghĩ chu đáo.” Tiêu Lăng Yến gật đầu: “Tỷ nhớ , nhất định sẽ dặn dò rõ ràng.”

 

“Muội , chuyện để thư nhà giao cho , bây giờ tỷ xuất cung, để còn về sớm.”

 

“Được.” Tiêu Lăng Huệ gật đầu đáp: “Tỷ tỷ sớm về sớm.”

 

“Bây giờ thư.”

 

Hai chị em thương lượng xong, lập tức bắt đầu chia hành động.

 

Tối hôm đó, hai chị em thiết cùng Tiêu lão phu nhân và Tiêu Vân Trạm ăn một bữa cơm tối.

 

Tiêu lão phu nhân bóng lưng hai đứa trẻ, cau mày Tiêu Vân Trạm:

 

“Lão tứ, con cảm thấy hai đứa nhỏ hôm nay là lạ ?”

 

“Hả!?” Tiêu Vân Trạm nghi hoặc Tiêu lão phu nhân, đầu hai đứa cháu gái đang theo các ma ma về ngủ:

 

“Nghe Lăng Yến chơi xe điều khiển từ xa bao nhiêu ngày nay, hôm nay cuối cùng cũng lên dốc nghiêng, cho nên hai đứa nhỏ trông vẻ hưng phấn chăng.”

 

Trong tay cũng một chiếc xe điều khiển từ xa, là mượn từ chỗ hai đứa cháu gái nhỏ.

 

Phải là, món đồ chơi quả thực thú vị.

 

Mỗi phê tấu chương mệt mỏi, đều sẽ chơi xe điều khiển từ xa một lúc.

 

Nhìn chiếc xe do điều khiển vượt qua từng cung đường khó khăn, tâm trạng quả thực sẽ kích động.

 

Nhiên Nhiên đúng là tâm, thế mà tìm thứ đồ chơi như cho bọn trẻ.

 

 

Loading...