Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 800: Ngươi Có Dám Đơn Đả Độc Đấu?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:04
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tùng Sùng Khâu Nữ Đế hô hào, khóe miệng co giật về phía Tiêu Vân Hạo.
Ai da!!
Nữ Đế đây là trúng Trấn Bắc Vương a. Nghĩ thật đấy.
Nữ Đế dáng dấp xác thực cũng tệ, nhưng so với Vương phi vẫn là kém hơn một chút. Phải là, Trấn Bắc Vương nếu lúc nào cũng lạnh lùng một khuôn mặt, thì thật các cô nương yêu thích.
Tiêu Vân Hạo nhếch môi nhạo một tiếng, thúc ngựa về phía hai bước, trầm giọng hướng về phía Nữ Đế hô:
“Bản vương đến lấy bảo kiếm ngày đó ngươi cướp !!”
“Còn mạng của ngươi!!”
“Kiếm!!?” Nữ Đế nghi hoặc nhíu mày:
“Trẫm từng đến Vu Mã gia tộc lấy bất kỳ thanh kiếm nào?”
“Ngươi kiếm, trực tiếp với trẫm là , hà tất động can qua lớn như .”
Về phần lời Trấn Bắc Vương mạng của bà , Nữ Đế trực tiếp coi như thấy.
Tiêu Vân Hạo về phía sứ thần bên cạnh Nữ Đế, lạnh:
“Sao hả, sứ thần của ngươi cho ngươi , bản vương chính là tên điên ngày đó ngươi nhốt trong Chiếu Ngục ?”
“Tên điên trong Chiếu Ngục!!?” Nữ Đế nhớ tới tên ăn mày điên trong Chiếu Ngục, sắc mặt trắng nhợt.
Bà mạnh mẽ lao đến bên tường thành, hai tay bám lấy tường thành, nheo mắt cẩn thận chằm chằm Tiêu Vân Hạo.
“Làm thể...”
Nữ Đế đôi mắt băng lãnh của Tiêu Vân Hạo, trong đầu xẹt qua đôi mắt của tên ăn mày điên trong Chiếu Ngục, hai đôi mắt chậm rãi trùng hợp với .
“Là ngươi...”
Nữ Đế mặt như màu đất Tiêu Vân Hạo, nghĩ đến một màn kinh khủng trong Chiếu Ngục, bà chuyện cũng bắt đầu run rẩy.
Thanh kiếm ... vẫn còn treo trong thư phòng của bà .
Nữ Đế hung hăng c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng đang run lập cập, tức đến mức run rẩy về phía sứ thần:
“Tại ngươi với trẫm chuyện !!”
, tất cả đều sai !!
Nếu sứ thần với bà Trấn Bắc Vương là tên ăn mày điên, bà ngu đến mức lấy của Vu Mã gia tộc uy h.i.ế.p Trấn Bắc Vương chứ. Tên ăn mày điên và Vu Mã gia tộc chính là t.ử thù.
“Không ... Bệ hạ, Trấn Bắc Vương chỉ lấy kiếm, chuyện tên ăn mày điên a.”
Sứ thần sợ tới mức rụt cổ , quả thực cũng nước mắt.
Câu lấy kiếm xác thực quên truyền đạt. Đó đều tại Thạch Kiên, cứ cái gì mà Vu Mã gia tộc, dẫn đến hoảng loạn, liền đem câu quan trọng quên mất. Còn về phần tên ăn mày điên gì đó, Trấn Bắc Vương một chữ cũng với a.
Sứ thần mím môi về phía Nữ Đế đang thịnh nộ:
“Bệ hạ, chỉ là chuyện một thanh kiếm, thần tưởng rằng là Trấn Bắc Vương buông lời hung ác, cho nên...”
Nữ Đế ném một ánh mắt sắc như d.a.o về phía sứ thần, giơ tay rút kiếm của thị vệ bên cạnh, một kiếm c.h.é.m bay đầu sứ thần.
“Ngu xuẩn!!”
Nếu sứ thần nhớ hết lời, bà tin lời Thạch Kiên, tưởng rằng đám địch quân là của Vu Mã gia tộc. Lần thì , bắt con cháu dòng chính Vu Mã gia tộc, chẳng những uy h.i.ế.p địch quân, còn đắc tội với của Vu Mã gia tộc.
Hiện tại hoàng thành nguy cấp như , Vu Mã gia tộc xuất động một t.ử sĩ nào, ai là đang giận bà động đến mấy tên nhãi con .
Phế vật thành sự bại sự dư, mang một câu về cũng mang xong.
Đầu của sứ thần lăn lông lốc từ lầu cổng thành xuống, cái đầu m.á.u me đầm đìa, đôi mắt trừng lớn.
Thạch Kiên cái đầu lăn xuống mặt , đầu óc trống rỗng. Hắn kinh hoảng thanh kiếm đang nhỏ m.á.u trong tay Nữ Đế, vẻ mặt mờ mịt:
“Tên ăn mày điên là ai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-800-nguoi-co-dam-don-da-doc-dau.html.]
Hắn ở Huyễn Liên Thành cũng từng hoàng thành bên chuyện tên ăn mày điên gì a. Một tên ăn mày điên, thành Trấn Bắc Vương .
“Trấn Bắc Vương là con cháu dòng chính của Vu Mã gia tộc ?”
Ánh mắt Thạch Kiên dừng mặt Nữ Đế, trong đầu hỗn loạn một mảnh.
Nữ Đế lạnh lùng Thạch Kiên, bàn tay cầm kiếm khẽ run lên:
“Ngươi... Là ngươi hại Tây Lương Quốc, báo cáo sai quân tình, tội đáng muôn c.h.ế.t!!”
Nữ Đế tiến lên một bước, giơ kiếm trong tay đ.â.m về phía n.g.ự.c Thạch Kiên.
Thạch Kiên hô hấp ngưng trệ, theo phản xạ tránh .
Nữ Đế lạnh một tiếng, giống như c.h.ế.t Thạch Kiên, trở tay ném kiếm cho ám vệ:
“G.i.ế.c !”
Bà sống nữa, những kẻ ngu xuẩn cũng đừng hòng sống, tất cả đều chôn cùng bà .
“Bệ hạ, tha mạng a!!” Thạch Kiên kinh hoảng về phía Nữ Đế:
“Thần thể dẫn binh xuất thành nghênh chiến, cầu Bệ hạ cho thần một cơ hội biểu hiện?”
Nữ Đế lạnh lùng Thạch Kiên, đầu về phía Tiêu Vân Hạo đang cưỡi lưng ngựa khí thế bức : “Chuẩn!!”
“Đưa Thạch Kiên xuất thành nghênh chiến!!”
Lúc bà đối xử với tên ăn mày điên như thế nào, bà một chút cũng quên. Giảng hòa là thể nào giảng hòa . Bà , Trấn Bắc Vương chính là tới báo thù nỗi nhục nhã hành hạ trong Chiếu Ngục ngày đó. Hắn mạng của bà , tuyệt đối chơi.
Nữ Đế hai tay run rẩy nắm c.h.ặ.t lưng, hít sâu một , che giấu sự khẩn trương trong lòng.
Bà hối hận lúc khi bắt tên ăn mày điên trực tiếp một kiếm giải quyết . Cũng hối hận lúc đối đãi t.ử tế với tên ăn mày điên. Hai loại hành vi đều thể tránh trận chiến bức cung ngày hôm nay.
bà cứ nảy sinh lòng tham, thuần phục tên ăn mày điên. Lần thì , thuần phục thành, còn thêm một kẻ thù tồn tại vô địch.
Sức sát thương của tên ăn mày điên lớn bao nhiêu, bà rõ hơn ai hết. Nếu , lúc bà cũng sẽ mạo hiểm lớn như thuần phục tên ăn mày điên. Chỉ tiếc, sai một bước, sai từng bước, mới dẫn đến cục diện thể vãn hồi ngày hôm nay.
Nữ Đế tâm như tro tàn nhắm mắt , khi mở mắt về phía Tiêu Vân Hạo nữa, trong mắt một mảnh t.ử khí.
“Kẽo kẹt” một tiếng.
Cửa hoàng thành nặng nề mở , Thạch Kiên tay cầm trường thương, dẫn theo một đội binh lính vọt :
“Trấn Bắc Vương, chịu c.h.ế.t !!!”
Thạch Kiên thấy c.h.ế.t sờn dẫn theo binh lính, vọt tới cách Trấn Bắc Vương hai mươi mét thì dừng :
“Đơn đả độc đấu, dám !?”
“Bản tướng quân thắng, ngươi lui binh!!”
Thạch Kiên giơ trường thương chỉ Tiêu Vân Hạo, trường thương trong tay run rẩy hai cái. Hắn vốn định mượn cơ hội xuống lầu cổng thành để chạy trốn, nhưng những ám vệ chằm chằm , một chút cơ hội chạy trốn cũng cho .
Để nghênh chiến, chỉ cho hai ngàn binh lính. Đây là để chịu c.h.ế.t .
“Ta đ.á.n.h với ngươi!” Tùng Sùng Khâu tiến lên một bước, lạnh lùng Thạch Kiên: “Ngươi còn xứng đơn đả độc đấu với Trấn Bắc Vương.”
Sắc mặt Thạch Kiên trắng nhợt, trừng mắt Tùng Sùng Khâu một cái, về phía Tiêu Vân Hạo:
“Sao hả, Trấn Bắc Vương sợ , dám cùng bản tướng quân đơn đả độc đấu?”
Hắn đ.á.n.h lão thất phu Tùng Sùng Khâu . Trấn Bắc Vương dáng dấp trắng trẻo tuấn tú, nghĩ đến võ công hẳn là . Lại , một từng lưu lạc đến mức ăn mày, thể lợi hại đến chứ.
Hắn ngu mới đ.á.n.h với Tùng Sùng Khâu. Quả hồng đương nhiên chọn quả mềm mà nắn.
Tùng Sùng Khâu nhạo một tiếng: “Sao, ngươi dám đ.á.n.h với ?”
“Có chuyện gì của ngươi!!” Thạch Kiên lườm Tùng Sùng Khâu một cái: “Ngươi cái tên bán nước cầu vinh, bản tướng quân khinh thường đơn đả độc đấu với ngươi.”
“Trấn Bắc Vương, ngươi dám đơn đả độc đấu với !!”
Thạch Kiên chằm chằm Tiêu Vân Hạo.