Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 802: Không Cần Cái Gen Này

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:06
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Hạo thản nhiên t.h.i t.h.ể Nữ Đế, nhấc chân liền về phía hoàng cung.

 

Đại nội thị vệ ở cửa hoàng cung chứng kiến bộ quá trình, thấy Tiêu Vân Hạo tới, trực tiếp ném kiếm trong tay xuống quỳ rạp xuống đất. Nữ Đế đều c.h.ế.t, còn phản kháng cái gì nữa. Hiện tại bọn họ chỉ cầu thể giữ tính mạng là . Ai còn dám ngăn cản Hoạt Diêm Vương tiến hoàng cung a.

 

Tiêu Vân Hạo quét mắt đám đại nội thị vệ ngoan ngoãn:

 

“Đi, tập hợp tất cả trong hoàng cung đến cửa hoàng cung.”

 

“Nếu dám thừa dịp loạn lạc cướp đoạt đồ đạc trong cung, g.i.ế.c tha!!”

 

Từng đường kim mũi chỉ trong hoàng cung đều là của Tứ . Hắn cho phép thừa dịp đại quân hoàng cung, nhân lúc cháy nhà mà hôi của cướp đoạt tài vật trong hoàng cung.

 

Đại nội thị vệ chặn ở cửa cung sửng sốt, vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu về phía Tiêu Vân Hạo. Xác định Tiêu Vân Hạo là đang chỉ huy bọn họ, đại nội thị vệ ngẩn ba thở, vội vàng đáp:

 

“Rõ!!”

 

Có thể dùng bọn họ là chuyện , chứng tỏ mạng của bọn họ giữ .

 

Tiêu Vân Hạo đại nội thị vệ xông hoàng cung tản bốn phía, nhấc chân về phía Ngự Thư Phòng.

 

...

 

Năm Vĩnh Xương thứ hai, mùng tám tháng hai, Lâm Di Nhiên đăng cơ xưng đế tại Tây Lương Quốc.

 

Tây Lương Quốc đổi tên thành Thiên Thần Quốc.

 

Lâm Di Nhiên xưng Thánh Chiêu Đại Đế!

 

Tia nắng ban mai đầu tiên chiếu thẳng đại điện Thái Hòa!

 

Lâm Di Nhiên mặc long bào, chậm rãi bước lên chính điện, long ỷ xoay xuống văn võ bá quan đang quỳ đen kịt điện.

 

“Giờ lành đến ” Giọng hồn hậu của Tiêu Vân Hạo xuyên qua sương sớm.

 

Bên ngoài điện Thái Hòa, chín chín tám mươi mốt mặt trống rồng đồng thời vang lên.

 

“Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

 

Bá quan quỳ lạy, tiếng hô như sóng trào truyền khắp bộ hoàng thành.

 

Lâm Di Nhiên sự quỳ lạy của bá quan, vững vàng lên long ỷ:

 

“Truyền ý chỉ của trẫm ”

 

Ánh mắt Lâm Di Nhiên lượt quét qua các đại thần:

 

“Thứ nhất, trừ tội mưu nghịch, g.i.ế.c , tham ô, tù phạm đang giam giữ tại các phủ thành đều phóng thích, giao Đại Lý Tự phúc thẩm án oan, phàm là dùng hình bức cung đến c.h.ế.t, quan chủ thẩm cách chức điều tra!”

 

“Thứ hai, miễn thuế cho bá tánh ba năm, thành nào gặp hạn hán nghiêm trọng miễn thêm hai năm, cô quả sáu mươi tuổi, mỗi tháng lĩnh ba đấu gạo, do tri phủ các nơi lập danh sách phát phóng.”

 

“Thứ ba, phế bỏ luật pháp cũ, từ hôm nay trở thực hiện theo luật pháp mới.”

 

“Bệ hạ nhân đức, trời phù hộ ngô hoàng!!” Bá quan kích động dập đầu hô to.

 

Lâm Di Nhiên về phía Lâm Trường Thọ đang bưng kim sách luật pháp mới biên soạn một bên.

 

Lâm Trường Thọ tiến lên một bước, về phía bá quan mở kim sách :

 

“Từ hôm nay trở , thực hiện chế độ một vợ một chồng, tức nếu trượng phu xuất hiện hành vi nhà khác lêu lổng, thê t.ử quyền g.i.ế.c c.h.ế.t cần chịu trách nhiệm, thể tái giá!”

 

“Trượng phu bạo hành thê t.ử, cạo trọc đầu và lông mày diễu phố thị chúng, tái phạm, phục lao dịch ba năm!”

 

“Nam t.ử cưới tiểu , cắt bỏ hai tai, cưới bình thê c.h.é.m đầu!”

 

“Nam t.ử nếu bỏ vợ, nhất định báo lên quan phủ, quan phủ đồng ý mới thể bỏ vợ, nếu lén lút bỏ vợ, đ.á.n.h ba mươi gậy, phạt bạc trăm lượng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-802-khong-can-cai-gen-nay.html.]

“Nữ giới và nam giới giống , đều quyền thừa kế tài sản của cha ...”

 

“...”

 

Lâm Trường Thọ mỗi một điều luật pháp, mắt của bá quan trừng lớn thêm một phần. Nghe cưới tiểu cắt lỗ tai, bá quan sợ đến toát mồ hôi lạnh.

 

Sau khi bãi triều, bá quan dìu , run rẩy đôi chân vội vàng chạy về phủ. Bọn họ những cựu thần thể tân đế giữ , là tổ tiên bốc khói xanh , cũng dám chạm rắc rối của tân đế.

 

Luật pháp mới thế nào, bọn họ thế . Không thấy văn võ bá quan đều thiếu hơn một nửa , những kẻ gai góc, những thần t.ử bảo vệ tiền triều, bộ đều xử lý . Cho nên dù bọn họ dị nghị với luật pháp mới của Thánh Chiêu Đại Đế, cũng dám lên tiếng nghi ngờ.

 

Thanh bảo kiếm ngự ban trong tay Trấn Bắc Vương cũng lưu tình .

 

Sau khi luật pháp mới truyền đạt xuống, bộ Thiên Thần Quốc đều bận rộn c.h.ế.t. Trong nhà tiểu đều bỏ bạc cho của hồi môn, cầu ông nội cáo bà ngoại gả . Có bình thê, suýt chút nữa khó c.h.ế.t .

 

Bất quá, những chuyện đều cần Lâm Di Nhiên đau đầu, cô nhớ thương chính là Tàng Bảo Các của Vu Mã gia tộc ở Lăng Tiêu Thành và dư nghiệt của Oa Quốc.

 

Một tháng , việc ở Thiên Thần Quốc quỹ đạo, Lâm Di Nhiên và Tiêu Vân Hạo cùng những khác bận rộn chân chạm đất, rốt cuộc cũng rảnh rỗi với .

 

“Đại ca.” Lâm Di Nhiên về phía Tiêu Vân Hạo: “Bên phía cha bọn họ sắp bắt Oa Quốc , mời đại ca xử lý dư nghiệt của Oa Quốc một chút.”

 

“Nghĩa bất dung từ!” Tiêu Vân Hạo : “Tứ việc cứ việc phân phó, cần khách khí với như .”

 

“Muội xử lý Oa Quốc như thế nào?”

 

Không nghĩ tới, sinh thời cư nhiên thể thấy Oa Quốc diệt vong, quả thực dám tưởng tượng. Nhớ năm đó, cũng những thao tác biến thái đê tiện của Oa Quốc cho tức đến nhảy dựng. Tiếc là lúc đó chiến thuyền quốc gia bằng Oa Quốc, luôn ở thế hạ phong. Lần chiến hạm Tứ cung cấp, coi như là diệt uy phong của Oa Quốc.

 

Lâm Di Nhiên thoáng qua cái bụng cao ngất của Vạn Tô Vân. Đại tẩu m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng , bụng song t.h.a.i đặc biệt lớn, đoán chừng tám tháng là sinh. Hai tháng thời gian, đại ca hẳn là thể chạy về kịp chứ?

 

Vạn Tô Vân chú ý tới ánh mắt của Lâm Di Nhiên, mím môi :

 

“Nhiên Nhiên, chuyện gì thì cứ để đại ca , ngự y , sức khỏe , ít nhất còn ba tháng nữa mới sinh.”

 

Song t.h.a.i bình thường thể tám tháng sẽ sinh, nhưng thể chất nàng Nhiên Nhiên điều dưỡng đặc biệt , thể chống đỡ đến chín tháng.

 

Tiêu Vân Hạo tràn đầy sủng ái tức phụ tràn ngập tình mẫu t.ử, về phía Lâm Di Nhiên:

 

“Tẩu t.ử sai, nhanh về nhanh là .”

 

“... Được.” Lâm Di Nhiên gật gật đầu: “Bên Lăng Tiêu Thành một chiếc máy bay.”

 

“Máy bay thể chở 600 , đại ca lái máy bay mang theo ngự y Oa Quốc.”

 

Tiêu Vân Hạo thể cho lái máy bay, trong lòng vui vẻ. Nghe nửa câu , nghi hoặc về phía Lâm Di Nhiên:

 

“Mang ngự y Oa Quốc gì?”

 

“Cha bọn họ thương?”

 

“Không .” Lâm Di Nhiên lắc đầu: “Cha bọn họ tác chiến trong chiến hạm, Oa Quốc năng lực bọn họ thương.”

 

“Vậy... Muội bảo mang ngự y Oa Quốc là!!?” Tiêu Vân Hạo nhíu mày Lâm Di Nhiên.

 

Lâm Di Nhiên mím môi, hít sâu một , nghiêm túc về phía Tiêu Vân Hạo:

 

“Gen của Oa Quốc cần thiết di truyền tiếp, cho nên cần đại ca mang theo ngự y triệt sản bộ Oa Quốc.”

 

“Đồ sát cả nước tạo nghiệp quá nặng, cha bọn họ khẳng định cũng xuống tay , cho nên triệt sản là thích hợp nhất.”

 

“Vừa vặn Oa Quốc trùng kiến, cũng cần sức lao động, những chính là sức lao động sẵn.”

 

“Đại ca thấy thế nào?”

 

Tiêu Vân Hạo khiếp sợ về phía Lâm Di Nhiên, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng:

 

“Ta cảm thấy biện pháp , Tứ vẫn là nhân từ , đây đối với Oa Quốc mà , là kết cục nhất.”

 

 

Loading...