Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 805: Trong Lòng Tràn Đầy Cảm Giác Vô Lực
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tít tít tít tít tít!!!!!”
Nghe tiếng cảnh báo dồn dập, trong lòng Lâm Di Nhiên lộp bộp một cái, phản ứng đầu tiên chính là đại ca lái máy bay xảy chuyện gì .
Cô vội vàng mở Lục Phao Pao quét mắt một cái.
“Tiêu Lăng Huệ!!?”
“Sao là con bé ?”
Lâm Di Nhiên ảnh đại diện đột nhiên nhấp nháy của Tiêu Lăng Huệ, sửng sốt một chút. Ảnh đại diện của cả Tiêu gia đều sáng lên , chỉ còn một Tiêu Lăng Huệ là sáng. Cô còn tưởng rằng đứa nhỏ chẳng gì , nghĩ tới lúc cư nhiên sáng.
Hai tháng cô bận rộn chỉnh đốn triều chính, lâu tin tức của hai nha đầu , cũng đứa nhỏ đột nhiên cái gì. Cô còn tò mò Lăng Huệ mềm mại nhu nhu khi thắp sáng ảnh đại diện, tên mạng là gì.
Lâm Di Nhiên , tò mò ấn mở ảnh đại diện của Tiêu Lăng Huệ.
...
Vĩnh Xương Quốc...
“Muội , khi nào chúng mới thể ngoài a!?”
Tiêu Lăng Yến mặt mũi lấm lem, cũng nước mắt đỉnh núi trọc lóc. Ông trời ơi, ai tới cứu các nàng với.
Nàng và mang theo Đồng T.ử Quân đường nhỏ chạy tới Tây Lương Quốc, bảy rẽ tám quẹo thế nào trong núi. Mới đầu nàng còn hưng phấn, ngọn núi quen thuộc như , giống ngọn núi cả nhà các nàng ngang qua lúc chạy nạn. Nghĩ đến củ khoai lang to lớn mọc trong đất trong núi, nàng kích động mang theo Đồng T.ử Quân xông thẳng trong núi.
Kết quả... Tưởng tượng , hiện thực tàn khốc.
Lúc tiểu thúc tiểu thẩm mang theo bọn họ trèo đèo lội suối tốc độ rõ ràng nhanh, kết quả đến lượt bọn họ...
Tiêu Lăng Yến cũng nước mắt đầu một cái. Đội ngũ Đồng T.ử Quân lề mề kéo dài nửa ngọn núi, rõ ràng đều chút lực bất tòng tâm.
Lương khô mang theo ba ngày tiêu hao sạch sẽ . Ba ngày nay chỉ thể uống chút nước lót , đói đến mức hai chân đều run rẩy.
Tiêu Lăng Huệ thở dài một tiếng, đỉnh núi trọc lóc trái .
Trước mắt các nàng đến tình thế tiến thoái lưỡng nan. Đi trở về, nỗ lực bấy lâu nay của các nàng liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ, còn thể gặp tiểu thúc phái tới bắt bọn họ. Đi về phía haizz, thể sẽ c.h.ế.t đói trong núi, ai dám tin lật qua hai ngọn núi mà gặp chút đồ ăn nào.
Rõ ràng theo tiểu thẩm vượt núi nhanh mà, kết quả các nàng mệt gần c.h.ế.t leo bảy tám ngày núi, mới lật 2 cái đầu núi. Rõ ràng tính toán lương khô thể ăn đến Thủy Thiên Thành, kết quả còn khỏi núi lớn ăn xong .
Tiêu Lăng Huệ mím môi, bàn tay nhỏ bé đặt lên cái bụng đang đói kêu ùng ục, nhíu mày về phía chân núi:
“Tỷ tỷ, nhớ phía hình như lăng viên hoàng gia , gia tộc giữ mộ sống ở bên trong, hẳn là sẽ cái ăn chứ?”
Lúc nàng theo tiểu thẩm là hoàng lăng đất, hoàng lăng mặt đất trông như thế nào, nàng còn xem qua . Tiểu thúc vẫn luôn bận rộn triều chính khôi phục nông nghiệp, đều nhớ tới chuyện hoàng lăng. Các nàng ngang qua, thì tiểu thúc tra xét một chút.
“ .” Mắt Tiêu Lăng Yến sáng lên: “Người giữ mộ nơi đó khẳng định cái ăn, chúng bổ sung một ít thức ăn.”
Chờ nàng tìm con sông mà tiểu thẩm nghỉ ngơi , rừng cây nhỏ bên cạnh đào khoai lang, sẽ lương khô ăn. Nghĩ đến củ khoai lang mềm dẻo ngọt ngào , nàng đột nhiên cảm giác bụng càng đói hơn.
Tiêu Lăng Yến đầu về phía Đồng T.ử Quân kéo dài đến sườn núi, hô to một tiếng:
“Mọi cố gắng lên, lật qua ngọn núi , bên liền cái ăn, mau ch.óng đuổi kịp.”
Tạ Khánh Hằng sát theo lưng Tiêu Lăng Yến đầu giúp truyền lời, hai tay đặt bên miệng thành hình cái loa hô to:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-805-trong-long-tran-day-cam-giac-vo-luc.html.]
“Mọi tốc độ nhanh lên một chút, phía cái ăn!!!”
Đội ngũ đang di chuyển chậm chạp, khi “ cái ăn” thì dừng một chút, tiếp đó tốc độ liền nhanh hơn.
Tiêu Lăng Huệ tốc độ đội ngũ nhanh hơn, đầu về phía chân núi:
“Tỷ tỷ, chúng thôi, trong núi sâu hẳn là còn chút dã thú, chúng đến phía dọn dẹp một chút.”
Đồng T.ử Quân nếu gặp dã thú đói khát, hậu quả e là thể tưởng tượng nổi. Nàng và tỷ tỷ hai bảo vệ nhiều như cũng dễ dàng, còn bằng một bước bóp c.h.ế.t nguy hiểm từ trong trứng nước. Nếu thể đ.á.n.h mấy con dã thú, cũng tệ.
Tháng ba trong núi sâu, chẳng cái gì ăn, đỉnh núi còn tuyết tan, cỏ xanh nhỏ cũng thấy. Bình thường vượt qua hai ngọn núi thế nào cũng thể gặp một ít dã thú. mà các nàng cái gì cũng gặp , nghĩ đến là do hạn hán đó quá nghiêm trọng, dã thú đều c.h.ế.t đói cũng khó . Cũng khả năng chính là tiểu thẩm đ.á.n.h sạch dã thú ở dãy núi , cho nên Tiêu Lăng Huệ hít sâu một , mím môi bay nhanh về phía chân núi.
Tiêu Lăng Yến tiểu đang chạy như bay, đầu dặn dò Tạ Khánh Hằng một câu:
“Ngươi mang theo tranh thủ thời gian đuổi kịp, và phía dò đường .”
Tạ Khánh Hằng còn kịp đáp , thấy Tiêu Lăng Yến mũi chân điểm một cái vọt ngoài.
“Cẩn thận một chút, chú ý an !!!”
Tạ Khánh Hằng lo lắng hướng về phía bóng lưng Tiêu Lăng Yến hô một tiếng. Mãi cho đến khi rõ bóng dáng Tiêu Lăng Yến, mới xoay về phía đội ngũ Đồng T.ử Quân thật dài lưng.
Nhìn đội ngũ trở nên di chuyển như con sâu, trong lòng nhịn chút bực bội. Đều tại võ công quá yếu, thể chủ t.ử phía dò đường.
Tạ Khánh Hằng tự trách nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng tràn đầy cảm giác vô lực. Mỗi ngày 12 canh giờ, 9 canh giờ đều là đang luyện võ công, nhưng vẫn kém chủ t.ử một nửa điểm. Muốn bảo vệ chủ t.ử đạt đến đỉnh điểm, nhưng năng lực theo kịp, loại cảm giác cho cảm thấy đặc biệt thất bại.
Tạ Khánh Hằng hít sâu một , cao giọng thúc giục:
“Mọi nhanh lên một chút đuổi kịp!!!”
...
“Muội , chờ với!”
Tiêu Lăng Yến đuổi nửa ngày, vẫn đuổi kịp Tiêu Lăng Huệ. Khoảng cách giữa hai bốn năm mươi mét, trong lòng nàng yên lòng, sợ thể kịp thời bảo vệ .
Tiêu Lăng Huệ một vọt tới chân núi, dừng bước đầu . Đồng T.ử Quân mới tới đỉnh núi đang di chuyển xuống núi, qua hai ba canh giờ thì xuống .
Tiêu Lăng Huệ thở dài một tiếng, đại bộ đội thể đến lăng viên hoàng gia khi mặt trời xuống núi là .
“Tỷ tỷ, lối hoàng lăng ở bên !”
Tiêu Lăng Huệ chờ đến khi Tiêu Lăng Yến chạy như bay đến bên cạnh nàng, giơ tay chỉ về phía lối lăng viên hoàng gia.
“Sao qua hoang vắng như !?” Tiêu Lăng Yến mày nhíu .
“Muội cẩn thận một chút, chúng qua đó xem thử.”
Cái giống lăng viên hoàng gia trong tưởng tượng của nàng a. Cửa lăng viên hoàng gia canh giữ chứ?
Tiêu Lăng Huệ gật gật đầu, bàn tay nhỏ bé đặt lên roi mềm bên hông: “Tỷ tỷ tỷ cũng cẩn thận một chút.”
Nàng thể cảm giác xung quanh , về phần bên trong hoàng lăng , chờ qua đó xem mới .
Tiêu Lăng Yến rút kiếm bên hông , mang theo Tiêu Lăng Huệ về phía lăng viên hoàng gia.