Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 807: Cũng Không Đau Khổ Đến Thế

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là nồi đá!!” Tiêu Lăng Yến hô.

 

Bước chân Tiêu Lăng Huệ khựng , theo hướng Tiêu Lăng Yến chỉ, kích động mắt sáng lên:

 

“Thật đúng là, chúng tìm nồi đá .”

 

Hai tỷ hắc hắc một tiếng, tung tăng chạy về phía nồi đá bên hồ nước suối.

 

“Ha ha, , còn cao bằng cái nồi đá.”

 

Tiêu Lăng Yến khi đỡ nồi đá ngay ngắn , Tiêu Lăng Huệ bên cạnh nồi đá, đỉnh đầu đều trồi lên , toét miệng cạc cạc.

 

Cái miệng nhỏ nhắn mũm mĩm của Tiêu Lăng Huệ chu lên: “Muội còn nhỏ mà.”

 

“Tỷ tỷ, chúng bên đào chút khoai lang mang về .”

 

Tiêu Lăng Huệ chỉ về phía rừng cây nhỏ mà Lâm Di Nhiên đào khoai lang.

 

“Hây!” Tiêu Lăng Yến nhướng mày một tiếng: “Ta cũng ý nghĩ .”

 

“Đi!”

 

Tiêu Lăng Yến rút d.a.o găm sắc bén treo bên hông , sải bước về phía rừng cây nhỏ.

 

Tiêu Lăng Huệ , nhấc chân vui vẻ theo . Mảnh khoai lang nhiều lắm, lúc đó tiểu thẩm chỉ đào một chút xíu, lúc đất khẳng định còn nhiều khoai lang.

 

“Ta bên trái, bên , chúng xem ai đào nhiều.”

 

Tiêu Lăng Yến bước rừng cây nhỏ, tùy tiện phân chia phương hướng một chút. Chỗ của ai lớn chỗ của ai nhỏ đều quan trọng, đất khoai lang củ từ nhiều lắm, dù cũng đào hết.

 

“Được.” Tiêu Lăng Huệ gật gật đầu, móc d.a.o găm về phía bên hai bước, chổng m.ô.n.g lên liền bắt đầu đào.

 

Tiêu Lăng Yến quan sát một phen, tính toán một chút chỗ Lâm Di Nhiên từng đào, nhấc chân liền tới. Ngay khi nàng đào đang hăng say, đột nhiên một tiếng kinh hô.

 

“A!!!”

 

Tiêu Lăng Yến mạnh mẽ đầu , rừng cây nhỏ trọc lóc còn bóng dáng Tiêu Lăng Huệ, chỉ dư âm của tiếng “A” đang lượn lờ.

 

“Muội !!!”

 

Tiêu Lăng Yến kinh hoảng lên, vội vàng chạy về phía tiếng kinh hô truyền đến.

 

“Ầm ầm!” một tiếng.

 

Tiêu Lăng Yến chân chạy đến chỗ đào đồ, chân liền thấy một cái cửa hang khép . Nàng kinh khủng trừng lớn mắt, bổ nhào lên cửa hang khép , hai tay điên cuồng tìm kiếm chỗ thể cạy cửa hang .

 

“Muội !!”

 

Tiêu Lăng Yến gấp đến độ nước mắt rơi thẳng xuống, cửa hang kín kẽ, căn bản cũng chỗ nào thể cạy . Nàng còn dám một chưởng vỗ mở cửa hang, sợ hãi đá vụn rơi xuống từ cửa hang đập c.h.ế.t .

 

“Muội , thể tiếng ?”

 

Tiêu Lăng Yến rạp mặt đất, nghẹn ngào hô to một tiếng.

 

Hồi lâu, lòng đất truyền đến tiếng vang ong ong: “Tỷ tỷ, .”

 

Nghe giọng yếu ớt của Tiêu Lăng Huệ, Tiêu Lăng Yến kích động vội vàng :

 

“Muội , tránh một chút, đập nát cửa hang, cứu !”

 

“Đừng!” Tiêu Lăng Huệ lập tức đáp : “Cửa hang đập , sẽ sụp đổ đó.”

 

Tiêu Lăng Huệ ngửa đầu cửa hang cao mấy chục mét, thở dài một thật dài. Nàng xông lên, một chưởng vỗ mở cửa hang, còn an hơn so với để Tiêu Lăng Yến từ bên ngoài đập mở cửa hang xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-807-cung-khong-dau-kho-den-the.html.]

 

Tiêu Lăng Huệ cẩn thận quan sát một vòng, nàng hẳn là rơi trong mộ địa liên thông với hoàng lăng . Trong mật thất đen kịt một mảnh, thị lực nàng , nhưng trong tình huống một chút ánh sáng cũng , thị lực hơn nữa cũng vẫn là cái gì cũng thấy.

 

Nghe tiếng Tiêu Lăng Yến lo lắng gọi ở phía , Tiêu Lăng Huệ cao giọng trấn an một câu:

 

“Tỷ tỷ đừng nóng vội, tìm xem cơ quan .”

 

Đã là lúc nàng đào đồ kích hoạt cơ quan, thì chứng tỏ lên hẳn là một cái cơ quan mới đúng.

 

Tiêu Lăng Huệ mím môi, hai tay dang chậm rãi mò mẫm thăm dò về phía xung quanh. Đi ước chừng năm bước nhỏ, hai tay nàng chạm vách tường. Sờ đến vách tường xong, trong lòng Tiêu Lăng Huệ yên tâm hơn một chút, cảm giác như một chút xíu cảm giác an .

 

Bốn phía đen kịt một mảnh, cho dù nàng to gan hơn nữa, trong lòng cũng nhịn chút sợ hãi.

 

Tiêu Lăng Huệ hai tay ở vách tường từng chút từng chút thăm dò sang bên cạnh, vách tường lồi lõm bằng phẳng, hẳn là điêu khắc một bức tranh. Cẩn thận sờ soạng một , nàng càng thêm xác định nàng rơi trong mộ địa của lăng viên hoàng gia.

 

Tiêu Lăng Huệ hít sâu một , thăm dò càng thêm cẩn thận từng li từng tí. Nàng nhớ kỹ tiểu thúc , bên trong lăng viên hoàng gia cơ quan trùng trùng, bất cứ thứ gì cũng thể tùy ý chạm .

 

Tiêu Lăng Huệ mỗi một bước đều khá thận trọng. Một mặt tường nho nhỏ, khi nàng đến chỗ ngoặt, áo trong ướt đẫm bộ. Cũng may, vạn hạnh chạm cơ quan gì.

 

Tiêu Lăng Huệ hít sâu một , lông mày trong nháy mắt nhíu c.h.ặ.t. Nàng hai tay gắt gao bám lấy điêu khắc lồi vách tường, nỗ lực hít sâu. nàng càng hít sâu, càng cảm giác hô hấp khó khăn, cảm giác tức n.g.ự.c cũng càng ngày càng nghiêm trọng.

 

“... Ặc!”

 

Tiêu Lăng Huệ hai chân mềm nhũn, ôm cái đầu choáng váng vô lực tê liệt đất. Nghe tiếng Tiêu Lăng Yến hô hoán dồn dập ở phía , nàng c.ắ.n đầu lưỡi, bức bách chính tỉnh táo .

 

Tiêu Lăng Huệ ôm trái tim đập càng ngày càng nhanh, ngửa đầu cửa hang, há to miệng hồi lâu phát âm thanh.

 

“Hu hu ”

 

Tiêu Lăng Huệ khó chịu nghẹn ngào một tiếng, nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, đôi mắt to tròn cũng chậm rãi nhắm .

 

Nàng chẳng lẽ c.h.ế.t ở chỗ ? Nàng nếu cứ thế mà c.h.ế.t, tỷ tỷ sẽ đau lòng tự trách bao nhiêu a.

 

“Mẹ, cha, tiểu thẩm...”

 

Ý thức Tiêu Lăng Huệ càng ngày càng mơ hồ, trong đầu xẹt qua cuộc sống cùng nhà, trong lòng tràn đầy nỡ. Nàng còn gặp tiểu thẩm, thật sự c.h.ế.t, hu hu...

 

“Bịch” một tiếng.

 

Ngay khi Tiêu Lăng Huệ sắp thiếu oxy ngất , bên cạnh đột nhiên phát một tiếng vang thật lớn. Ngay đó trong mộ thất đen kịt liền truyền tiếng “xì xì xì”.

 

Tiêu Lăng Huệ đang sấp mặt đất, mặt mạnh mẽ phun lên một luồng mát lạnh, cảm giác tức n.g.ự.c trong nháy mắt xoa dịu, hô hấp tựa hồ cũng thông suốt ít.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay của Tiêu Lăng Huệ lộ một nụ , lẩm bẩm : “Cảm giác c.h.ế.t hình như cũng đau khổ đến thế...”

 

Tiêu Lăng Huệ tưởng rằng sắp c.h.ế.t sinh ảo giác, mới thể cảm giác hô hấp thông suốt, ngay khi nàng chậm rãi nhắm mắt , trong đầu đột nhiên nhảy một khung đối thoại.

 

[Lăng Huệ con ? Người đang ở ? Ta là tiểu thẩm con đây, đừng sợ.]

 

Tiêu Lăng Huệ đang sấp mặt đất thể run lên, đôi mắt đang khép hờ mạnh mẽ mở , vẻ mặt dám tin há to miệng.

 

Cái cái cái ... Trong đầu nàng hiện là cái thứ gì? Tiểu thẩm tới cứu nàng ?

 

Oxy mát lạnh còn ngừng phun lên mặt nàng, cái đầu choáng váng của nàng cũng dần dần thanh tỉnh .

 

[Tiểu thẩm!!?]

 

Tiêu Lăng Huệ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ đầy thịt, mang theo nức nở chằm chằm khung đối thoại trong đầu, nhỏ giọng hô một câu.

 

Lời nàng dứt, khung trò chuyện liền xuất hiện chữ nàng lẩm bẩm.

 

Tiêu Lăng Huệ khiếp sợ trừng lớn mắt, cái quả thực quá thần kỳ. Nàng nghĩ cái gì khung đối thoại liền thể hiện , tiểu thẩm quá lợi hại.

 

 

Loading...