Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 816: Ngoại Truyện 3: Màn Kịch Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:20
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Oa, thơm quá ...”

 

Lâm Nguyệt cầm đũa, cảm thán một câu xong, vùi đầu liền ăn ngấu nghiến.

 

Nàng phát hiện, chỉ cần nàng ăn ngon miệng, dì liền thể ăn đồ ăn.

 

Mới một tháng, dì liền gầy một vòng, cái thể .

 

Vừa vặn nàng thượng triều lâu như cũng đói bụng lắm , một bát mì bò vẫn là thể ăn .

 

Thương Lục cầm đũa, đang nhíu mày thịt bò trong bát, trong lòng chút cảm giác buồn nôn, liền tiếng Lâm Nguyệt húp mì sùm sụp.

 

Ngẩng đầu hai tiểu nãi đoàn t.ử vùi đầu ăn hăng say, khóe miệng Thương Lục khẽ nhếch, bất giác gắp một miếng thịt bò nhét trong miệng.

 

Nha ở một bên khẩn trương chằm chằm Thương Lục, thấy Thương Lục phản ứng gì, kích động suýt chút nữa kêu lên.

 

Phu nhân cuối cùng cũng thể ăn đồ ăn !!

 

Một bữa cơm ăn xong, Thương Lục ôm Lâm Nguyệt đùi, cưng chiều ngừng:

 

“Nguyệt Nguyệt chính là phúc tinh của dì, con dì đều ăn vô cơm...”

 

“Vậy con mỗi ngày tới cùng dì ăn cơm...”

 

“Ây da, cục cưng ngoan của , thì quá ...” Thương Lục vui vẻ thôi, hận thể trực tiếp giữ Lâm Nguyệt cùng ngủ.

 

Có điều nghĩ đến Hoàng Thái T.ử còn thượng triều sớm, nàng liền mở miệng .

 

Có thể mỗi ngày tới cùng nàng ăn bữa cơm, nàng cũng thỏa mãn .

 

Lâm Nguyệt hì hì, nhẹ nhàng dựa cổ Thương Lục:

 

“Dì, con đó ở chỗ Tùng thúc thúc thấy chìa khóa máy bay, cùng cái chìa trong tay phụ hoàng còn giống .”

 

Thương Lục một chút một chút vuốt ve cái đầu nhỏ của Lâm Nguyệt, :

 

“Đâu chỉ là giống, đó chính là cái chìa khóa trong tay lão tổ tông.”

 

“Lão tổ tông lái là máy bay hành khách, mấy cái chìa khóa trực thăng liền đều đưa cho Tùng thúc thúc con.”

 

“Có điều máy bay trong sân bay đều chìa khóa , lão tổ tông qua, cái là chìa khóa điện t.ử hoặc mật mã gì đó.”

 

“A!?” Lâm Nguyệt tò mò ngẩng đầu, bĩu môi trừng mắt to Thương Lục:

 

“Phụ hoàng đều từng với con còn chìa khóa điện t.ử mật mã gì đó.”

 

“Phụ hoàng vẫn là thiết với dì nhất, cái gì cũng sẽ với dì.”

 

Thương Lục , đến gọi là vui vẻ:

 

“Sao thể chứ, lão tổ tông tự nhiên là thương Nguyệt Nguyệt và Dương Dương nhất mà.”

 

“Các con một là mặt trăng của lão tổ tông, một là mặt trời của lão tổ tông, thể thấy lão tổ tông coi trọng các con bao nhiêu.”

 

“Con nghĩ xem, ai thể rời khỏi mặt trời và mặt trăng mà sinh tồn a, đúng ?”

 

Thương Lục dỗ dành Lâm Nguyệt, trong lòng đến sủi bọt.

 

Nếu nàng thai, lúc sớm theo lão tổ tông phía bên biển xem thử .

 

Haizz ~

 

Người tính bằng trời tính, đều tại Tùng Sùng Khâu!

 

Lâm Nguyệt chớp chớp mắt rũ mí mắt xuống, tiếp tục mềm mại dựa trong lòng Thương Lục:

 

“Có điều con vẫn cảm thấy phụ hoàng thích dì nhất.”

 

“Con đều từng kỹ chìa khóa máy bay, dì khẳng định qua đúng ?”

 

“Hầy ~” Thương Lục ôm Lâm Nguyệt, lắc lư hai cái:

 

“Muốn xem thứ đó gì khó, trong phòng dì , đưa con xem.”

 

Tùng Sùng Khâu tên sợ chìa khóa máy bay mất, cho nên đều đặt trong hộp trang điểm ở phòng nàng.

 

“Oa ~~” Lâm Nguyệt ngẩng đầu vui mừng về phía Thương Lục, một đôi mắt sáng lấp lánh:

 

“Dì cư nhiên cũng chìa khóa máy bay, phụ hoàng quả nhiên thích dì nhất...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-816-ngoai-truyen-3-man-kich-ngot-ngao.html.]

“Ây da, ha ha...” Ý mặt Thương Lục đè cũng đè , trực tiếp ôm Lâm Nguyệt về phía trong phòng:

 

“Đó là Tùng thúc thúc con để ở bên trong, con xem thì xem, chuyện nhỏ mà...”

 

Lâm Nguyệt ghé vai Thương Lục, hướng về phía Lâm Mộng Mộng theo phía nháy mắt mấy cái.

 

Lâm Mộng Mộng mím c.h.ặ.t môi, giơ tay nhỏ lên che miệng, gật gật đầu.

 

“Soạt” một tiếng, Thương Lục kéo ngăn kéo bàn trang điểm , từ bên trong nắm một nắm chìa khóa , nhét trong tay nhỏ của Lâm Nguyệt:

 

“Xem , quả thực hơn chìa khóa bình thường một chút.”

 

Lâm Nguyệt hai tay nâng mấy chùm chìa khóa, tròng mắt lộc cộc chuyển: “Dạ ...”

 

“Thương dì ~~” Lâm Mộng Mộng đến bên cạnh bàn trang điểm, chỉ một trong những cây trâm vàng hô:

 

“Đây là bươm bướm ? Thật xinh a...”

 

Thương Lục đang chằm chằm Lâm Nguyệt tiếng Lâm Mộng Mộng, đầu về phía bàn trang điểm, nhếch môi một tiếng, chậm rãi tới:

 

, đây là lão tổ tông ban thưởng cho .”

 

Thương Lục cầm lấy trâm vàng bươm bướm bàn trang điểm:

 

“Con xem, lúc cầm lên, cánh bướm đang nhẹ nhàng vẫy, giống như là sống .”

 

“Oa, thật đúng là như nha ~” Lâm Mộng Mộng giơ tay nhẹ nhàng chạm một cái cánh bướm, vui mừng :

 

“Lúc cánh động, tròng mắt bươm bướm hình như cũng đang động đấy.”

 

Thương Lục vẻ mặt đầy ý trâm vàng trong tay:

 

“Tròng mắt đó là đá quý lưu quang hiếm thấy, lúc ánh sáng lay động giống như tròng mắt đang động ...”

 

Lúc nàng và Tùng Sùng Khâu đính hôn, lão tổ tông tặng nàng cây trâm vàng , các mệnh phụ trong hoàng thành hâm mộ c.h.ế.t.

 

Nghe Mã Thừa Nghiệp , cây trâm vàng là lấy từ Lăng Tiêu Các của gia tộc Vu Mã, giá trị liên thành.

 

Cây trâm vàng nàng đều nỡ đeo, vẫn luôn đặt ở vị trí dễ thấy nhất bàn trang điểm, mỗi ngày một cái, nàng đều vui vẻ.

 

Đương nhiên, châu báu trang sức lão tổ tông ban thưởng cho nàng nhiều vô kể, nhưng nàng thích nhất chính là cây trâm vàng sống động như thật .

 

“Ta xem một chút...” Lâm Nguyệt sáp gần xem, thuận tay đem một nắm lớn chìa khóa máy bay bỏ trong ngăn kéo đang mở.

 

“Oa, quả thực nha...”

 

Thương Lục liếc chìa khóa máy bay trong ngăn kéo, hì hì tiếp tục dẫn hai nãi đoàn t.ử thưởng thức châu báu trang sức.

 

Vẫn là sinh con gái , nàng bình thường với Tùng Sùng Khâu những trang sức mắt , sẽ đến một câu, phu nhân đeo cái nào cũng .

 

Phi!

 

Một chút ánh mắt thưởng thức cũng , còn bằng hai đứa bé ánh mắt...

 

...

 

Hoàng cung...

 

“Nguyệt Nguyệt, lấy ?”

 

Lâm Mộng Mộng đóng cửa phòng, bước nhanh đến bên cạnh Lâm Nguyệt, trừng lớn đôi mắt kích động nàng.

 

Lâm Nguyệt toét miệng một tiếng, từ trong n.g.ự.c móc một chùm chìa khóa:

 

“Lấy .”

 

“Chỗ dì tổng cộng sáu chùm chìa khóa, thấy bên , hẳn là tương ứng với mã máy bay.”

 

“Oa ~~” Lâm Mộng Mộng kích động cầm lấy chìa khóa trong tay Lâm Nguyệt, cẩn thận một chút:

 

“Vậy tối nay chúng thử xem .”

 

“Ừ.” Lâm Nguyệt gật gật đầu, “Việc nên chậm trễ, lỡ như Tùng thúc thúc phát hiện, chúng liền chạy thoát.”

 

“Không sai.” Lâm Mộng Mộng mím môi, cẩn thận nghĩ nghĩ:

 

“Có điều xung quanh sân bay ít của Tùng thúc thúc, chúng vẫn cẩn thận một chút.”

 

“Tỷ quan sát một tháng, những thủ vệ đó giờ Dậu (18:00) sẽ giao ban, ăn cơm, chúng lén lút lúc đó.”

 

 

Loading...