Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 820: Ngoại Truyện 007 Hoàng Thái Tử (sáu)

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:24
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau bữa cơm....

 

Tiêu lão phu nhân ba đứa trẻ đang tựa chơi kiến trong sân, vẻ mặt đầy cưng chiều,

 

“Sau mỗi tháng cho hai chị em chúng nó gặp một .”

 

Mấy năm nay chúng nó gặp cha chắc là khó, hai chị em thỉnh thoảng gặp cũng .

 

Tính tình Dương Dương quá trầm , vẫn nên ở cùng với Nguyệt Nguyệt hoạt bát nhiều hơn, mới chút dáng vẻ trẻ con.

 

Vừa nghĩ đến lão tứ và vợ phủi m.ô.n.g chạy , giao hai quốc gia to lớn cho hai đứa trẻ còn hôi sữa, bà ..... gì...

 

Tùng Sùng Khâu sững sờ một lúc, Tiêu lão phu nhân,

 

“Vâng, thần mỗi tháng sẽ đưa Hoàng Thái T.ử qua một .”

 

Thôi , Thái Hậu nương nương lên tiếng, cứ theo là .

 

Còn hơn là để Hoàng Thái T.ử tự trộm lái máy bay chạy qua.

 

Một dọa c.h.ế.t khiếp, thể thứ hai.

 

“Không.” Tiêu lão phu nhân lắc đầu, “Để chúng nó gặp ở Thủy Thiên Thành .”

 

Dân phong ở Thủy Thiên Thành cởi mở hơn, cũng nhiều thứ vui hơn, hai đứa trẻ thích đến Thủy Thiên Thành hơn.

 

Có lẽ vì Nhiên Nhiên thường đến Thủy Thiên Thành, nên dân ở đó thấy hoàng gia cũng hề câu nệ.

 

Cảm giác tự do, bình đẳng, nịnh bợ đó, càng thích hợp với trẻ con hơn.

 

Bên kinh thành dù là trong cung ngoài cung, đều một đám vây quanh tâng bốc hai chị em, bọn trẻ chơi thoải mái.

 

Tùng Sùng Khâu do dự một chút, “Bên phía Thái Hậu nương nương ai lái máy bay ạ?”

 

Tiêu lão phu nhân Tùng Sùng Khâu một cái, “Ta .”

 

“Các ngươi để một chiếc trực thăng, mỗi tháng ngày 6, sẽ đưa Dương Dương đến Thủy Thiên Thành đợi các ngươi.”

 

Thật là trùng hợp, trong hoàng cung tuy máy bay, nhưng bà chìa khóa.

 

Vừa bọn họ lái hai chiếc qua đây.

 

........

 

“Ầm ầm ầm~”

 

Khi bầu trời Thủy Thiên Thành hai chiếc máy bay hạ cánh xuống tướng quân phủ, dân Thủy Thiên Thành quen với chuyện còn tưởng là hai vị đế vương hẹn hò.

 

Kết quả từ tướng quân phủ chạy ba tiểu công t.ử xinh xắn như ngọc...

 

Mười năm ....

 

Ba tiểu công t.ử xinh xắn như ngọc trở thành những thiếu niên tuấn tú, khiến vô cô nương ở Thủy Thiên Thành thầm thương trộm nhớ.

 

“Ấy da~~” một cô nương phần vạm vỡ mấy mảnh mai, đ.â.m sầm Lâm Dương, nghiêng ngã đất,

 

“Ngươi~~ ngươi đụng ~~”

 

Cô nương tủi lấy khăn tay che miệng, ánh mắt oán giận Lâm Dương.

 

Nghe giọng như đang cố bóp họng của cô nương, Lâm Dương rùng , nổi hết da gà,

 

“Xin .”

 

Vừa nàng đang xem kẹo kéo đường, căn bản hề di chuyển nhiều, rõ ràng là cô nương đ.â.m nàng.

 

đối phương là con gái, nàng bây giờ ăn mặc như nam nhi, xin thì vẻ phong độ.

 

“Hừ~” cô nương tức giận lườm Lâm Dương một cái, bóp giọng ,

 

“Xin thì ích gì, còn mau đỡ dậy....”

 

Lâm Dương đám đông vây xem ngày càng nhiều, bất đắc dĩ thở dài một , cúi định đỡ tay cô nương.

 

nàng cũng là con gái, tồn tại chuyện nam nữ thụ thụ bất .

 

Khóe miệng cô nương nhếch lên, thuận theo lực của Lâm Dương dậy.

 

Ngay khoảnh khắc cô nương dậy, đồng t.ử Lâm Dương run lên một cái.

 

Trời ạ, nàng cao một mét bảy coi là khá cao, ngờ cô nương mắt còn cao hơn nàng nửa cái đầu.

 

Nhìn thế nào cũng một mét tám lăm.

 

Không chỉ Lâm Dương kinh ngạc, mà cả những dân xung quanh chú ý đến họ cũng khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Cô nương nàykhó gả đây, bình thường chịu nổi.

 

Nhìn tiểu bạch kiểm cô nương quấn lấy, dân khỏi lo lắng cho tiểu bạch kiểm.

 

Cô nương dậy xong, tiện tay phủi bụi .

 

Vừa ngẩng mắt thấy Lâm Dương cất bước , nàng vội vàng đưa tay kéo lấy cánh tay Lâm Dương,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-820-ngoai-truyen-007-hoang-thai-tu-sau.html.]

“Sao thế, đụng định cứ thế bỏ .”

 

Lâm Dương nhíu mày, nghi hoặc đầu cô nương.

 

Vừa rồingười chuyện là cô nương !!?

 

Sao giống giọng bóp họng lúc .

 

Lâm Dương nhíu mày, ánh mắt lướt qua cổ của cô nương.

 

Cô nương hoảng loạn cụp mắt xuống, tay cầm khăn che miệng, che mất cổ.

 

Lâm Dương bất đắc dĩ thở dài một , bàn tay đang kéo tay ,

 

“Buông tay, ngươi bao nhiêu?”

 

Cô nương trợn mắt một cái thật to, bóp giọng ,

 

“Có tiền thì lắm , bảncô nương trông giống ăn vạ lắm ?”

 

Lâm Dương nhíu mày, hiểu cô nương, “Nếu thì ?”

 

Không cần tiền, cho nàng để gì.

 

Cô nương phồng má, liếc Lâm Dương một cái, mày nhíu ,

 

“Ta trẹo chân , ngươi đưa về ~”

 

Nói , cô nương nắm lấy tay Lâm Dương, cà nhắc về phía hai bước.

 

Lâm Dương thản nhiên liếc chân của cô nương, khuôn mặt đau đớn méo mó của nàng, vẻ giống giả vờ.

 

..... nàng luôn cảm thấy cô nương chút kỳ quái.

 

Điệu đà quá mức.

 

Nàng thật sự từng thấy cô nương nào cứ cầm khăn che cằm, cần e thẹn đến ?

 

Như khiến nàng vẻ quá nam tính.

 

“Đi thôi.”

 

Lâm Dương trong lòng nghi hoặc, thuận theo tự nhiên cùng cô nương về phía .

 

Cả Vĩnh Xương Quốc , thể qua hai chiêu với nàng, nàng vẫn phát hiện .

 

Nàng từ nhỏ thể chất bách độc bất xâm, sức mạnh vô cùng.

 

Muốn hại nàng, cũng xem bản lĩnh đó .

 

Cô nương nhướng mày, khẽ hừ một tiếng, mỗi bước “ai da” một tiếng dẫn Lâm Dương về nhà.

 

Có chút thú vị.

 

Hắn sớm phát hiện nam t.ử tuấn mỹ quá mức là con gái.

 

Vừa gần thử một chút, quả nhiên là con gái sai....

 

Chỉ là, cô nương chút quá ngây thơ.

 

Hắn chỉ tùy tiện lừa một chút, thật sự đưa về.

 

Nếu gặp bọn buôn ý đồ , thì t.h.ả.m .

 

“Ai da, nổi nữa.....”

 

Từ khu chợ sầm uất đến con phố vắng , cô nương dừng bước, xoa chân, vẻ mặt đau đớn Lâm Dương.

 

“Chân nữa , đau quá, hu hu~~~”

 

Lâm Dương dáng vẻ che mặt hu hu của cô nương, mày nhíu đến mức sắp dính .

 

Lần đầu tiên gặp một cô nương mà khiến cảm thấy rợn như .

 

“Đừng nữa, tìm kiệu cho ngươi.”

 

Lâm Dương liếc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô nương, “Buông .”

 

“Không ~~~” cô nương chu đôi môi đỏ mọng lắc đầu,

 

“Ở đây ai, ngươi cõng .....”

 

Lâm Dương hình cao lớn của cô nương, khóe miệng giật giật hai cái.

 

Thấy Lâm Dương lên tiếng, cô nương “hu hu hu” lên,

 

“Kẻ phụ tình, hu hu hu, đụng , chịu trách nhiệm.....”

 

“Người đòi tiền ngươi, hu hu, chỉ là nhờ ngươi đưa về nhà thôi....”

 

“Hu hu hu, ngươi nhẫn tâm như .....”

 

“......”

 

 

Loading...