Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 821: Ngoại Truyện 008 Hoàng Thái Tử (bảy)
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:25
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“.... Được!” Lâm Dương tiếng than vãn hu hu của cô nương, đầu óc đau nhói.
Sợ nàng , cõng thì cõng.
Chút trọng lượng , nàng cõng nổi.
“Lên !”
Lâm Dương mím môi, xoay lưng về phía cô nương.
Nếu đối phương là con gái, nàng sớm đ.á.n.h cho đến ruột cũng nhận .
Tạo nghiệt, cô nương còn trò hơn cả .
Sớm , nàng một ngoài dạo phố , đợi và Mộng Mộng tỷ cùng , sẽ nhiều chuyện như .
Cái miệng lanh lợi của , cô nương hu hu căn bản là đối thủ của .
Cô nương sững sờ, cái miệng đang than vãn hé mở, vẻ mặt kinh ngạc Lâm Dương đang lưng về phía .
Hắn chỉ cố ý trêu chọc Lâm Dương một chút, ngờ Lâm Dương thật sự đồng ý cõng .
“Nhanh lên!” Lâm Dương phần mất kiên nhẫn thúc giục.
Bây giờ nàng chỉ nhanh ch.óng đưa cô nương về, để bớt chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n của tiếng hu hu.
Theo tiếng của Lâm Dương, lưng nàng đột nhiên trĩu xuống.
Một cơ thể thể bao bọc lấy nàng, úp lưng nàng.
Lâm Dương mím môi, trực tiếp cúi nhấc hai chân cô nương lên, sải bước về phía ,
“Chỉ đường.”
Cô nương nghiêng đầu dáng vẻ thoải mái của Lâm Dương, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Hắn nặng đến 160 cân đấy.
Đàn ông bình thường cõng cũng khá vất vả.
Cô nương!?.... trai!!?.... mắt cõng dễ dàng như , mặt hề chút gượng ép nào.
Cô nương nghi hoặc....
“Phía rẽ trái....”
Cô nương chỉ đường, ánh mắt dừng cổ Lâm Dương.
Không yết hầu....
Lỗ tai... cũng ....
Da trắng nõn mịn màng, như trứng gà bóc vỏ....
Lông mi dài cong....
Nhìn thế nào cũng thấy giống con gái hơn là đóng giả.
Chỉ là sức mạnh ....
Cô nương nghi hoặc nhíu mày.
Lâm Dương cảm nhận ánh mắt dò xét của cô nương, cứng đờ cổ dám đầu .
Chỉ cần nàng đầu, chắc chắn sẽ chạm mặt cô nương.
Đến lúc đó cô nương hu hu, chịu nổi, thật sự chịu nổi....
“Bên nào!?”
Cô nương ngẩng đầu ngã ba, “Bên .”
“Đi thẳng, nhà thứ tư là tới....”
Lâm Dương mím môi, tăng tốc về hướng cô nương chỉ.
Khu vực nàng quen thuộc, cơ bản đều là nhà của các võ tướng Thủy Thiên Thành.
Nếu nàng nhớ lầm, Triệu Hổ đại tướng quân hình như cũng ở khu .
Triệu Hổ theo phụ hoàng hải ngoại chinh chiến, mười năm về.
Nghĩ đến đây, Lâm Dương cụp mắt xuống, tâm trạng chút sa sút.
Nàng và những năm nay chỉ thể dùng khung chat trong đầu để liên lạc với phụ hoàng.
Phụ hoàng hải ngoại phạm vi quá lớn, còn đ.á.n.h lâu.
, phụ hoàng cũng , đến lễ trưởng thành 18 tuổi của nàng và , nhất định sẽ trở về.
“Triệu Tĩnh!!!”
Lâm Dương cõng cô nương đến cửa nhà nàng , liền thấy trong nhà truyền một tiếng gầm giận dữ, một phụ nữ tức giận xách váy chạy .
“Ngươi.....”
Người phụ nữ ngẩng đầu thấy Triệu Tĩnh cõng về, lập tức hoảng hốt,
“Sao thế !?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-821-ngoai-truyen-008-hoang-thai-tu-bay.html.]
Người phụ nữ vội vàng chạy đến bên cạnh Lâm Dương, vẻ mặt lo lắng Triệu Tĩnh.
“Nương~” Triệu Tĩnh kéo đôi môi đỏ mọng gượng với phụ nữ.
“Muốn c.h.ế.t .” Người phụ nữ thấy bộ dạng gì của Triệu Tĩnh, tức giận giơ tay đ.ấ.m lưng mấy cái.
“Ăn mặc thế , ngươi gì hả, ngươi còn .....”
“Nương!” Đồng t.ử Triệu Tĩnh co rụt , vội vàng đưa tay che miệng phụ nữ,
“Con đau chân!”
“Ưm... ưm...” Người phụ nữ tức giận gạt tay Triệu Tĩnh , hận sắt thành thép trừng mắt ,
“Chân ?”
Lâm Dương nên lời trợn mắt, hai con quên là nàng vẫn còn ở đây .
Sao thể ngay lưng nàng mà lôi kéo đ.á.n.h .
Nếu nàng vững, lúc nãy Triệu Tĩnh nghiêng che miệng phụ nữ, cả hai ngã xuống đất .
“Trẹo ~” Triệu Tĩnh nhẹ giọng .
Lâm Dương hít sâu một , phụ nữ,
“Thẩm, tiên đưa trong .”
Ánh mắt của phụ nữ lúc mới sang đang cõng Triệu Tĩnh.
Ngay khoảnh khắc thấy Lâm Dương, phụ nữ ngẩn nàng, miệng hé mở, trong đầu hiện lên dáng vẻ tư hiên ngang như tiên giáng trần của cố nhân.
Giống!
Thật sự quá giống!
.... Hoàng Hậu nương nương sinh hai cô con gái mà, nhóc giống Hoàng Hậu đến ?
Lâm Dương nghi hoặc ánh mắt như đang thấy cố nhân của phụ nữ, “Thẩm!?”
“.... Ồ... đây, thẩm đây!” Người phụ nữ hồn, sâu Lâm Dương một cái,
“Trên đường chắc mệt lắm , uống chén nước....”
“Tĩnh nhi đứa trẻ từ nhỏ nghịch ngợm, con vất vả ...”
Người phụ nữ dẫn Lâm Dương sân, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t mặt Lâm Dương.
Càng , bà càng cảm thấy nhóc là bản của Hoàng Hậu nương nương, quả thực khác gì do Hoàng Hậu nương nương sinh.
Chẳng lẽ.... là con cháu của chi phụ Lâm phủ hoặc là nhà đẻ của Hoàng Hậu nương nương....
Triệu Tĩnh nghi hoặc .
Người nay luôn hung dữ, lúc dịu dàng nhiệt tình như ?
“Nào, thẩm pha, con nếm thử xem.”
Người phụ nữ rót một tách cho Lâm Dương, hai mắt thẳng nàng.
Khóe miệng Lâm Dương giật, nâng tách lên nhấp một ngụm, “Ngon, cảm ơn thẩm.”
“Thích thì uống thêm .” Người phụ nữ , mím môi ,
“Con..... là công t.ử nhà nào?”
Bà quan sát kỹ, tai của tiểu công t.ử lỗ tai, chắc là con gái.
Chỉ là trông chút nữ tính, môi hồng răng trắng, bà một phụ nữ trung niên cũng khỏi chút rung động, thật sự đáng yêu.
Lâm Dương thản nhiên phụ nữ, “Nhà nghèo, thẩm chắc từng qua.”
Nói , ánh mắt lạnh nhạt của Lâm Dương rơi xuống cô nương đang chống cằm nàng ở bên cạnh,
“Hôm nay phố cẩn thận đụng lệnh ái, thật sự xin .”
“Đây là tiền t.h.u.ố.c men...”
Lâm Dương lấy năm mươi lượng ngân phiếu từ túi tiền đeo bên hông, đặt lên bàn.
“Ta còn việc, xin cáo từ ...”
“Lệnh ái!?” Khóe miệng phụ nữ giật giật, bộ dạng của Triệu Tĩnh, suýt nữa trợn mắt lên trời.
“Không , cần bồi thường tiền.”
Người phụ nữ vội vàng dậy, giữ lấy Lâm Dương đang định , cầm lấy ngân phiếu bàn nhét tay nàng,
“Ấy da, con trai , chắc chắn là nó mắt, thể lấy tiền của con .”
“Con trai ngươi!?” Lâm Dương dừng bước, vẻ mặt nghi hoặc đầu phụ nữ.
“... À... đúng, là...” Người phụ nữ phản ứng , kéo khóe môi, chút hổ lườm Triệu Tĩnh một cái,
“Nó chỉ đùa giỡn thôi, con đừng để bụng....”
Lâm Dương Triệu Tĩnh đang che mặt, lạnh lùng hừ một tiếng, cất bước về phía Triệu Tĩnh.