Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 838: Ngoại Truyện 025 Tiêu Vân Hạo (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Vân Hạo đầu tiên đưa Tiêu Lăng Dao đến quân doanh một vòng, dặn dò vài câu với các tướng quân đồn trú, mới đưa Tiêu Lăng Dao thẳng đến sân bay.

 

“Vân Hạo, đến đây!?” Vạn Tô Vân chút áy náy liếc Tiêu Vân Hạo một cái, ngẩng đầu đứa con trai ngoan ghế lái máy bay từ sớm.

 

Con trai quả sai, ai hiểu cha bằng con.

 

Nàng cứ nghĩ Vân Hạo sẽ vì đại cục mà theo, nhưng con trai cha chắc chắn sẽ .

 

Xem , nàng vẫn đủ hiểu Vân Hạo.

 

Tiêu Vân Hạo ngẩng đầu nheo mắt con trai máy bay, mím môi Vạn Tô Vân,

 

“Ta cùng các xem tình hình bên tứ thế nào.”

 

Vạn Tô Vân khẽ nhíu mày, “Vậy bên thì ?”

 

Đất đai đ.á.n.h chiếm thể bỏ mặc quản chứ?

 

“Không .” Tiêu Vân Hạo bước lên máy bay, bình thản một câu,

 

“Đại tướng quân cũng để trưng, chút chuyện trấn giữ thì về cách chức hết.”

 

Khu vực năm vạn binh lính đồn trú, do năm vị đại tướng quân chỉ huy.

 

Những đại tướng quân đều do tự tay lựa chọn, đều là những thể một đảm đương một phương.

 

Hắn vắng mặt vài ngày cũng vấn đề gì.

 

Nếu thật sự kẻ nào dám ý đồ khi vắng thì quá, về sẽ giải quyết luôn, trừ hậu họa về .

 

Vạn Tô Vân Tiêu Vân Hạo lên máy bay, bất đắc dĩ mím môi.

 

Tiêu Lăng Dao toe toét lè lưỡi, tiến lên kéo tay Vạn Tô Vân,

 

“Nương, chúng thôi, cha hai ba ngày là về .”

 

Tiêu Lăng Tự máy bay thấy lời em gái, nên lời mà bĩu môi.

 

Xem , để đưa cha về.

 

Hết cách, cả nhà chỉ mới thể định vị chính xác các nơi.

 

Tấm bản đồ thế giới đó khắc sâu trong đầu .

 

Bây giờ thể tìm thấy bất kỳ ai của Tiêu gia ở hải ngoại.

 

Tiểu thẩm cho phương vị, liền thể xác định phương hướng.

 

Hết cách, khả năng định hướng của chính là mạnh như .

 

Tiếng “ầm ầm” vang lên, máy bay thẳng tiến đến nơi đóng quân của Lâm Di Nhiên....

 

.......

 

“Hử!?”

 

Khi máy bay hạ cánh, khoảnh khắc Tiêu Vân Hạo bước xuống, suýt nữa thì nôn .

 

Nếu chân đúng là mặt đất bằng phẳng, tưởng con trai hạ cánh máy bay hố xí nhà .

 

“Con trai, chắc chắn tìm nhầm chỗ chứ?” Tiêu Vân Hạo dám tin Tiêu Lăng Tự.

 

“Sao hôi thế ?” Tiêu Lăng Dao nhíu c.h.ặ.t mày, bịt miệng nhảy xuống máy bay.

 

Sắc mặt Vạn Tô Vân cũng khá hơn.

 

Mùi hôi thối xộc thẳng lên não, nàng mở miệng chuyện.

 

Tiêu Lăng Tự nín thở quanh một vòng, giơ tay chỉ về phía xa,

 

“Bên đó vệ sinh bừa bãi, chúng mau thôi.”

 

“Chính là nơi , sai , tiểu thẩm vệ sinh ở đây khá kém, chính là hôi như .”

 

Tiêu Vân Hạo theo hướng Tiêu Lăng Tự chỉ, liếc mắt một cái thấy mấy chục bãi phân....

 

Thứ đó là của .

 

Tiêu Vân Hạo im lặng mím môi, “Mau thôi.”

 

Sân bay bố trí thêm canh gác, kẻo kẻ điều bậy trong sân bay.

 

Tiêu Vân Hạo kéo tay Vạn Tô Vân, để nàng thấy những thứ bẩn thỉu đó, dẫn ngoài sân bay.

 

Nơi sân bay, cho dù tứ ở đây, chắc chắn cũng khác của Tiêu gia.

 

Hai em Tiêu Lăng Tự bịt miệng, nhanh chân theo .

 

Vừa khỏi sân bay, Vạn Tô Vân lập tức sững sờ tại chỗ,

 

“Đây..... những đen như cháy ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-838-ngoai-truyen-025-tieu-van-hao-3.html.]

 

Nhìn từng nhóm đen kịt, Vạn Tô Vân cảm thấy mắt tối sầm .

 

Cả đời nàng từng thấy nào đen như .

 

Nếu là ban đêm..... nhe răng chắc cũng đáng sợ lắm.

 

Tiêu Vân Hạo ngẩn đám đen kịt , khóe miệng co giật vài cái, vỗ về an ủi vợ đang kinh ngạc,

 

“Chắc là ở vùng cómàu da như .”

 

Giống như nơi chinh chiến, đều khá trắng.

 

Thật , đột nhiên thấy màu da khác biệt lớn như , cũng cảm thấy quen.

 

Những bản địa đang việc gần sân bay, thấy bốn từ sân bay , trang phục của họ, lập tức cúi đầu tiếp tục công việc.

 

Những là cùng một nơi với Thánh Chiêu Đại Đế, họ thể thẳng.

 

“......” Vạn Tô Vân giật giật khóe môi, nửa ngày gì.

 

“Đại ca, đại tẩu!”

 

Ngay khi cả nhà bốn đang ngẩn ngơ đám bản địa mặt, Lâm Di Nhiên rạng rỡ tới,

 

“Hai năm gặp, Lăng Tự và Lăng Dao đều cao lớn hơn nhiều .”

 

“Tiểu thẩm, tiểu thúc.” Hai em hì hì đầu Lâm Di Nhiên.

 

“Nhiên Nhiên~” Vạn Tô Vân kích động đến mặt Lâm Di Nhiên, nắm lấy tay nàng, ghé sát nhỏ,

 

“Nơi lúc nào cũng hôi như ?”

 

Lâm Di Nhiên mím môi , “Đã hơn lúc đầu nhiều , cứ từ từ thôi.”

 

“Đi, trong thành sẽ còn mùi nữa....”

 

Vạn Tô Vân và Lâm Di Nhiên tay trong tay về phía xe.

 

Hai em Tiêu Vân Hạo và Tiêu Vân Trạm đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c ,

 

“Cha và nhị ?”

 

Tiêu Vân Trạm, “Ở gần Kim Tự Tháp.”

 

“Pharaoh!?” Tiêu Vân Hạo nhướng mày.

 

“Ừm....” Tiêu Vân Trạm gật đầu.

 

Tiêu Vân Hạo thở dài một tiếng, quanh một vòng, “Ta đổi chỗ đóng quân với các nhé, môi trường ở đây quá tệ, hợp với tứ .”

 

Hắn cứ tưởng tứ ở gần chỗ Pharaoh.

 

Kết quả tứ từ chỗ Pharaoh chạy đến đây.

 

“Trong thành tệ như .” Tiêu Vân Trạm , “Mới cải tạo, một năm nữa chắc sẽ còn như thế .”

 

Lúc mới đến, cũng những dọa cho một phen.

 

Nước sông bẩn đến mức thể ủ phân, mà những vẫn ùm ùm nhảy xuống, thật sự là cạn lời.

 

đất đai ở đây thật sự màu mỡ, chỉ cần rắc chút hạt giống xuống, thứ mọc lên còn to hơn nhiều so với ở Vĩnh Xương quốc.

 

Không trồng trọt thật là đáng tiếc.

 

Một nhóm xe 4 tiếng đồng hồ mới đến trung tâm thành phố.

 

Quả thật, môi trường trong thành và ngoài thành khác một trời một vực.

 

Ba ngày , vợ chồng Tiêu Vân Hạo Tiêu Lăng Tự đưa về.

 

“Haiz~”

 

Nhìn con trai còn xuống máy bay vội vã bay , Vạn Tô Vân thở dài một .

 

Lần chia tay , nàng bao lâu nữa mới gặp con trai.

 

Tiêu Vân Hạo ôm lấy vai Vạn Tô Vân, ngẩng đầu chiếc máy bay bay xa,

 

“Con trai lớn cần nữa, sẽ luôn ở bên nàng.”

 

“Bọn trẻ theo tứ xông pha là chuyện .”

 

“Ừm~” Vạn Tô Vân gật đầu, giơ tay đặt lên tay Tiêu Vân Hạo vai ,

 

“Đời thể cùng đến bạc đầu, mãn nguyện....”

 

“Ta cũng ....”

 

Tiêu Vân Hạo cúi đầu Vạn Tô Vân, Vạn Tô Vân ngẩng đầu , hai ánh mắt quấn quýt, khóe miệng nở nụ hạnh phúc......

 

 

Loading...