Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 839: Người Tính Không Bằng Trời Tính
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chúng cứ thế bỏ tam bọn họ, !?”
Diêu Văn Hồng ghé cửa sổ máy bay, hòn đảo Vô Cơ ngày càng xa, trong lòng cảm thấy áy náy.
Nàng và tam cùng đến đảo Vô Cơ, bây giờ để tam ở một , chút t.ử tế.
“Haiz~” Tiêu Vân Hữu khẽ thở dài, liếc cha một cái,
“Tam tính tình hoạt bát, tam trầm đầu óc, họ cùng chắc chắn sẽ quản lý đảo Vô Cơ.”
Hắn vốn cùng vợ chồng tam chạy trốn, lén bỏ cha .
Cha thích đến kinh thành , ở quản lý đảo Vô Cơ là .
Hơn nữa cha cũng lớn tuổi , ở đảo Vô Cơ sẽ an hơn, giống như và tam đang tuổi tráng niên tuấn tú mỹ mạo, thật sự thích hợp ở đảo Vô Cơ.
mà..... tính bằng trời tính.
Tiêu Vân Hữu cha ,
“Hơn nữa, cha đến kinh thành tìm tứ tính sổ xong, chắc cũng sẽ đảo Vô Cơ, dù Bạch lão tướng quân vẫn còn ở đảo mà.”
“Phải , cha!?”
“Hừ~”
Tiêu Quốc Lương mím môi, lườm cho Tiêu Vân Hữu một cái rõ to,
“Ta thấy ngươi hợp quản lý đảo Vô Cơ hơn đấy, ngươi đầu óc hơn nhà lão tam .”
“Chuyện lớn như mà giấu lão t.ử lâu thế.”
“Lão t.ử còn là cha ruột của ngươi ?”
Tiêu Quốc Lương càng nghĩ càng tức, tức đến mức cơ thể kìm mà run lên.
Hai thằng nhãi thật giữ mồm giữ miệng.
Hắn phát hiện sức lực của lão nhị chút đúng, mà hai đứa vẫn còn giả ngốc mặt .
Mãi đến khi lên đảo Vô Cơ, tận mắt thấy hai đứa con trai nhấc bổng một chiếc thuyền hỏng chặn ở bến tàu, hai đứa nó mới chịu thật.
Hay lắm, bây giờ cả nhà sức lực đều lớn, chỉ một .....
Nghĩ thôi thấy chua xót.
Hắn hề hối hận khi đến Nam Thành, nếu đến Nam Thành, dân chúng ở đó còn bọn giặc cướp bắt nạt thê t.h.ả.m đến mức nào.
mỗi khi thấy sức lực kinh của lão nhị, kìm mà hối hận, tại lúc đó chạy vội như .
Hoàn thể muộn một hai ngày mới xuất phát, cũng lỡ việc.
Đại Lực Hoàn mà Thần Vương ban cho, cứ thế mà bỏ lỡ, đau lòng quá !!
Tiêu Vân Hữu mím môi , cha đang tức giận, bất đắc dĩ ,
“Cha, chuyện cũng thể trách con .”
“Người tiếng nào chạy , chúng con cho cũng tìm .”
Tiêu Quốc Lương tức giận lườm một cái,
“Lão t.ử chẳng là vì Vĩnh Xương quốc , để ngăn chặn bọn nghịch tặc nhân lúc lão tứ đăng cơ gây rối, nên mới một mạch về phía nam tiêu diệt thổ phỉ.”
“Ngươi thấy đường các ngọn núi bao nhiêu thổ phỉ chiếm núi xưng vương , muộn một chút là chuyện lớn .”
“Nếu lão Bạch và đến kịp, phía nam loạn từ lâu .”
“Còn các ngươi thì !!!”
Tiêu Quốc Lương tủi đến đỏ cả mắt, nếu nhà lão nhị cũng ở đây, thật sự thể tức đến phát ,
“Thứ như mà Thần Vương ban cho, các ngươi để cho một miếng ?”
“Dù chỉ một giọt cũng mà.”
Nói đến đây, giọng Tiêu Quốc Lương chút nghẹn ngào.
Sức mạnh đối với học võ quan trọng đến mức nào, quá rõ.
Haizz~~
Tiêu Quốc Lương thở dài một , giơ tay đ.ấ.m mạnh trái tim đang uất ức của .
“Cha~” Diêu Văn Hồng dáng vẻ đau lòng của Tiêu Quốc Lương, chút nỡ,
“Chuyện cũng chắc tệ như nghĩ ......”
Diêu Văn Hồng chút bất lực lườm Tiêu Vân Hữu một cái.
Hai em thật gài cha, rõ ràng bên tứ để cho cha một bình nhỏ nước t.h.u.ố.c Đại Lực Hoàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-839-nguoi-tinh-khong-bang-troi-tinh.html.]
Vậy mà hai em cố tình cho cha , để cha lầm tưởng rằng thật sự bỏ lỡ phần thưởng của Thần Vương, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân mãi.
Tiêu Quốc Lương giơ tay xua xua, ngắt lời Diêu Văn Hồng,
“Nhà lão nhị đừng nữa, cha con là .”
“Con yên tâm, nếu con ưa lão nhị nữa, cha sẽ chủ tìm cho con vài tên diện thủ trai.”
Không cho lão t.ử sống yên , thì mấy thằng nhãi cũng đừng hòng sống yên.
Nhà họ Tiêu cơ bản đều là nữ mạnh nam yếu, tất nhiên trừ cặp của lão đại .
Đã là nữ mạnh nam yếu, thì các con dâu lòng đổi cũng chẳng gì sai, ủng hộ.
Chỉ riêng việc mấy cô con dâu ở nhiều năm khi cha con họ rõ tung tích, các nàng xứng đáng một cuộc sống phóng khoáng.
Dù mấy đứa con trai cũng chẳng đứa nào bớt lo, đứa nào đứa nấy mắt cha, còn bằng các con dâu.
“Cha!!” Tiêu Vân Hữu như xù lông, “Làm gì ai chia rẽ tình cảm vợ chồng con trai như chứ.”
“Cần ngươi quản !” Tiêu Quốc Lương lườm Tiêu Vân Hữu một cái,
“Lão t.ử nghỉ đây, ngươi tránh sang một bên .....”
Tiêu Quốc Lương mặt mày đen kịt, đẩy Tiêu Vân Hữu đang chắn đường , bước chân về phía khoang hạng nhất.
“.... Ơ.....” Tiêu Vân Hữu mặt đầy ngơ ngác bóng lưng cha , nhất thời gì.
Tìm diện thủ cho con dâu, đây là chuyện mà cha ruột thể .
“Vợ .” Tiêu Vân Hữu đầu Diêu Văn Hồng, tiến lên nắm lấy tay nàng,
“Có chỗ nào hài lòng về , nàng cứ thẳng, thể sửa.”
“Đừng lời cha, mấy tên tiểu bạch kiểm đó gì chứ.”
Nhìn gương mặt ngày càng tư táp sảng và xinh của nương t.ử, thật sự cảm thấy đầy khủng hoảng.
Vợ càng sống càng trẻ, ngược khiến vẻ xứng.
Diêu Văn Hồng bất đắc dĩ liếc Tiêu Vân Hữu một cái,
“Chàng cũng thật là, xem chọc cha tức giận kìa.”
“Đợi cha đến kinh thành sự thật, khó tránh khỏi cha mắng cho một trận nữa.”
Thật là khổ mà.
Tiêu Vân Hữu ôm lấy Diêu Văn Hồng, cằm cọ cọ đỉnh đầu nàng, ,
“Không , mắng vài câu cũng mất miếng thịt nào.”
“Để cha dám tiếng nào mà chạy nữa.”
Diêu Văn Hồng thở dài một tiếng, nhẹ nhàng tựa l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Vân Hữu, ánh mắt về hòn đảo Vô Cơ còn thấy rõ......
.......
Vĩnh Xương quốc....
“Hừ!”
Tiêu Quốc Lương ưỡn cổ ở ghế cùng, ánh mắt lướt qua bà xã, dừng Tiêu Vân Trạm, tức đến đỏ cả mắt,
“Lão tứ, ngươi..... ngươi gì với ?”
“Hử!?” Tiêu Vân Trạm nghi hoặc nhướng mày,
“Lần chiếm đảo Vô Cơ, cha công lao nhỏ.....”
“Ngươi.....” Tiêu Quốc Lương tức giận chỉ Tiêu Vân Trạm,
“Cần ngươi !?”
“Ngươi nghĩ kỹ xem, chuyện quan trọng nào quên với ?”
Nói xong, Tiêu Quốc Lương còn cố ý liếc Tiêu Vân Hữu.
Tiêu Vân Hữu mím môi, cúi đầu khẽ.
Tứ cũng thật là, cha tức đến bốc khói đầu mà tứ vẫn còn nhảm.
Diêu Văn Hồng giật giật khóe môi, nâng chén lên giả vờ uống, che nụ nơi khóe miệng.
Hiếm khi thấy cha uất ức như , cũng khá thú vị.
Tiêu lão phu nhân cúi mắt chằm chằm mặt bàn, thèm bộ dạng hỏi tội mà hỏi thẳng của ông xã.
Đoán đoán đoán, đoán cái b.úa, hỏi thẳng chứ, ruột thẳng như ngựa mà cũng bày đặt vòng vo tam quốc.