Mở Đầu Lưu Đày, Ta Dựa Không Gian Nuôi Sống Cả Nhà Trung Liệt - Chương 841: Có Cho Vàng Cũng Không Dám Đi

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:59:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Uống xong, ông còn tráng bình ngọc nhỏ mấy nước, cũng uống cạn sạch.

 

Cảm nhận sự đổi trong cơ thể, khóe miệng Tiêu Quốc Lương kìm mà nhếch lên.

 

Nhìn quanh một vòng, ông hai bước đến góc tường, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dùng sức đ.ấ.m mạnh bức tượng đá ở góc tường.

 

“Rầm” một tiếng, bức tượng đá vỡ tan thành từng mảnh, lách tách rơi vãi mặt đất.

 

“Ha ha ha~~” Tiêu Quốc Lương toe toét, đầu “bịch” một tiếng quỳ xuống hướng về phía Thủy Thiên Thành,

 

“Tiêu Quốc Lương cảm tạ Thần Vương ban thưởng.....”

 

“Sau , bất cứ bảo vật nào , nhất định sẽ dâng hết cho Thần Vương, hy vọng Thần Vương sẽ thích.....”

 

Nói , Tiêu Quốc Lương nhe hàm răng trắng bóng chuẩn dập đầu.

 

“Rầm” một tiếng, Tiêu lão phu nhân một cước đá văng cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, lao đến bên cạnh Tiêu Quốc Lương, giơ tay đỡ lấy đầu ông, mắt đầy kinh hãi ,

 

“Lão già, ông !?”

 

bước sân thấy tiếng la của ông xã, chuyện .

 

Quả nhiên, bà chậm một bước, lão già định dập đầu.

 

Cảnh tượng lão tứ sét đ.á.n.h đêm giao thừa vẫn còn rõ mồn một, bà thật sự chịu nổi thứ hai.

 

Vợ chồng son mãi mới động phòng, nếu lúc con trai hói đầu đen thui, Nhiên Nhiên còn mà hôn .

 

Tiêu Quốc Lương đẩy tay bà xã , “Bà ?”

 

“Thần Vương ban cho thứ như , cảm tạ Thần Vương một chút chẳng là nên .”

 

Khóe miệng Tiêu lão phu nhân co giật vài cái, kéo tay Tiêu Quốc Lương,

 

“Không với ông , Thần Vương chỉ thích bảo vật, cần dập đầu.”

 

“Sau bớt mấy trò , mỗi vị thần tiên đều cách cảm tạ mà họ thích.”

 

“Thần Vương thích dập đầu, ông dập đầu vỡ trán cũng vô dụng, thà tìm hai rương vàng bạc châu báu gửi qua còn hơn.”

 

Dưới sự lải nhải của bà xã, Tiêu Quốc Lương mặt đầy nghi hoặc dậy, miệng còn lẩm bẩm,

 

“Vàng bạc châu báu cũng gửi, dập thêm một cái đầu cũng chứ.”

 

“Điều cũng thể hiện sự tôn kính của đối với Thần Vương.”

 

Tiêu lão phu nhân lườm Tiêu Quốc Lương một cái, đầu thấy đống đá vụn ở góc tường, bất lực đảo mắt,

 

“Ông cũng giỏi thật!”

 

“Bức tượng đá đó gì vướng mắt ông ?”

 

Tiêu lão phu nhân đầu trừng mắt Tiêu Quốc Lương.

 

Tiêu Quốc Lương chột mím môi, ưỡn cổ, hai tay chống nạnh tức giận ,

 

“Ai bảo bà và mấy thằng nhãi ranh liên thủ lừa .”

 

.... trong lòng tức chịu , xả giận một chút thì ?”

 

“......” Tiêu lão phu nhân lườm một cái,

 

“Ai bảo ông tiếng nào chạy .”

 

“Cho ông tự cho là thông minh.”

 

“Hừ!” Khóe miệng Tiêu Quốc Lương co giật vài cái, ưỡn cổ gì.

 

Cãi vợ, chẳng lẽ quát hai đứa con trai .

 

Tiêu Quốc Lương tức giận phất tay áo, ngoài,

 

“Lão t.ử tìm lão nhị tính sổ!”

 

Có lửa thể trút lên vợ, trút lên con trai chắc vấn đề gì.

 

Trên đường trở về, lão nhị ít chọc tức ông.

 

Lão nhị từ nhỏ nhiều mưu mẹo, chừng đây là chủ ý của nó.

 

Tiêu lão phu nhân ông xã trẻ con của , bất đắc dĩ lắc đầu.

 

.......

 

Từ khi Tiêu Quốc Lương ăn Đại Lực Hoàn, mỗi ngày đều đặn tìm Tiêu Vân Hữu tỷ thí ba .

 

“Cha ơi!!” Tiêu Vân Hữu mặt đầy bất lực Tiêu Quốc Lương đang nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đối diện,

 

“Con sai , tha cho con .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mo-dau-luu-day-ta-dua-khong-gian-nuoi-song-ca-nha-trung-liet/chuong-841-co-cho-vang-cung-khong-dam-di.html.]

 

“Người một ngày ba đến đ.á.n.h con, còn đúng giờ hơn cả ăn cơm, ai bắt nạt như .”

 

“Hừ!” Tiêu Quốc Lương hừ lạnh một tiếng, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc,

 

“Bây giờ mới sai, sớm hơn thì gì.”

 

“Nhận chiêu, để lão t.ử xem sức ngươi lớn đến .”

 

“Đừng đừng đừng.....” Tiêu Vân Hữu lùi năm sáu bước, liên tục xua tay,

 

“Chút sức lực của con so với cha.”

 

“Cha ơi, thương con trai mà.”

 

“Con trai hai mươi mấy năm , vai vác nổi, tay xách nổi, một chút võ công cũng , cho dù ăn Đại Lực Hoàn cũng thể so với cha .”

 

Tiêu Quốc Lương nhếch môi khẩy, “Lão t.ử thấy ngươi ở đảo Vô Cơ vênh váo lắm mà.”

 

“Ngươi thích so sức mạnh với lão t.ử , đến đây, chúng so tài.”

 

Thằng nhãi thối, lúc ở đảo Vô Cơ, ít khoe khoang sức mạnh mặt ông, khiến ông ghen tị c.h.ế.t.

 

Tiêu Vân Hữu dở dở Tiêu Quốc Lương,

 

“Ôi cha ơi, lúc đó con trai cũng mới ăn Đại Lực Hoàn, chẳng là trong lòng kích động , thật sự ý khiêu khích .”

 

“Cha võ công cao cường như , con trai dám khiêu khích cha.”

 

Cũng chỉ bắt nạt kẻ võ công như thôi, bản lĩnh thì tìm tứ tỷ thí .

 

Lời Tiêu Vân Hữu dám , chỉ dám lẩm bẩm trong lòng.

 

Cả nhà họ Tiêu, võ lực của xếp cuối cùng, thì cha là xếp áp ch.ót.

 

Cho nên cha chỉ thể trút giận lên .

 

“Bớt nhảm .” Tiêu Quốc Lương ưỡn cổ, giơ tay ngoắc ngoắc Tiêu Vân Hữu, “Đến đây, so tài một chút.”

 

Tiêu Vân Hữu nước mắt cha chịu từ bỏ.

 

Hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, liếc Tiêu Quốc Lương,

 

“Con vốn một chuyện quan trọng bàn với cha.”

 

, xem cha .”

 

Tiêu Vân Hữu ngẩng đầu, nhắm mắt , “Cha cứ đ.á.n.h , dù .....”

 

Lời còn hết, Tiêu Vân Hữu đột nhiên cảm thấy một luồng gió lướt qua mắt.

 

Mở mắt , Tiêu Quốc Lương mặt đầy tò mò ,

 

“Nói, là chuyện quan trọng gì?”

 

Thằng nhãi c.h.ế.t tiệt, nhất đừng lừa ông, nếu ông một đ.ấ.m đ.á.n.h bay nó.

 

Tiêu Vân Hữu thở phào một , quanh thấy ai, ghé sát tai Tiêu Quốc Lương nhỏ,

 

“Con tứ theo tứ đến Thiên Thần Quốc, thì Vĩnh Xương quốc ai quản lý cũng khó .”

 

“Cho nên con và vợ định sáng mai sẽ xuất phát đến Thiên Thần Quốc.”

 

Tiêu Quốc Lương đến đây, khóe miệng co giật vài cái.

 

Đến chỗ con dâu thứ tư .....

 

Chậc!

 

Ông thấy con dâu thứ tư là trong lòng sợ, thật sự dám .

 

Hay là ông vẫn đến đảo Vô Cơ .

 

nghĩ đến đảo Vô Cơ nhiều thái giám như , khắp nơi đều là mùi nước tiểu, ông mất hứng.

 

Đảo Vô Cơ cũng gì cần ông quản lý, hòn đảo nhỏ bằng bàn tay, xung quanh cũng quốc gia nào để tấn công.

 

Haiz~

 

Sao ông đột nhiên cảm thấy mất phương hướng cuộc đời.

 

Tiêu Vân Hữu vẻ mặt thất vọng của Tiêu Quốc Lương, đột nhiên nhớ tam từng , cha hình như sợ tứ ,

 

Hắn nhướng mày, tiếp tục ,

 

“Tứ hình như chuẩn tấn công các quốc gia xung quanh Thiên Thần Quốc, chúng qua đó thể tiếp tục đ.á.n.h trận, sớm ngày giúp tứ thực hiện ước mơ thống nhất các nước.”

 

“Cha, là đại tướng quân, dẫn binh đ.á.n.h trận, tự nhiên thể nhanh ch.óng chiếm lĩnh các nước hơn.”

 

 

Loading...