Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 302: Hòa Nhập Xã Hội
Cập nhật lúc: 2026-01-19 16:22:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" mua của ông hai chiếc ô." Hoa Quyển rõ mục đích đến đây với thợ.
Hoa Quyển đương nhiên thể đồng ý, hai giằng co một hồi, Lục Minh Lễ kéo Hoa Quyển , tay cầm lấy ô, : "Nếu ông kiên quyết như , thì cứ chiều theo ý ông ."
"Sao thể ..." Hoa Quyển xong kéo khỏi sân.
Ra khỏi sân, Lục Minh Lễ mới giải thích với Hoa Quyển: "Ta đặt bạc lên giá , chắc lát nữa ông sẽ thấy, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa."
Hoa Quyển yên tâm, chỉ cần nợ tiền của dân chúng là .
"Em theo về phủ một lát, đưa em về quán ăn, ?" Lục Minh Lễ xem giờ, hỏi ý kiến Hoa Quyển.
Hoa Quyển gật đầu đồng ý, hai mang ô về phủ Lục tướng quân.
Vào thư phòng của Lục Minh Lễ, bài trí bên trong khác gì đây, Hoa Quyển bàn, Lục Minh Lễ rót cho cô một tách , : "Em uống , đợi một lát."
Sau đó tấm bình phong đang tìm kiếm thứ gì, một lúc mới cầm một chiếc hộp nhỏ .
Anh đặt chiếc hộp nhỏ lên bàn, dùng chìa khóa mở , bên trong là mấy tập tài liệu.
Anh : "Ta công trong vụ án của công chúa An Ninh, Thánh thượng đặc biệt ban cho một mảnh đất, chọn Pà Mậu."
"Pà Mậu? Đó là ?" Hoa Quyển thấy lạ lẫm với cái tên .
Lục Minh Lễ lấy một tấm bản đồ, góc bên trái khoanh một vòng tròn bằng chu sa, chỉ đó: "Ở đây."
"Xa ? Cảm giác như sắp ngoài bản đồ ."
"Chính là vùng biên giới phía Tây Nam."
Hoa Quyển hiểu: "Tại chọn nơi đó?"
Lục Minh Lễ lấy một hòn đá trông mấy bắt mắt từ đáy hộp: "Pà Mậu một ngọn núi, chân núi một con sông, hòn đá chính là nhặt ở bãi sông đó."
Hòn đá to bằng nắm tay, màu xanh vàng, bề mặt lồi lõm, trông khác gì những viên sỏi lót đường trong công viên.
Hoa Quyển nhận lấy hòn đá, lật qua xem, cắt một vết nhỏ, và mặt cắt màu xanh biếc, chạm thấy lạnh buốt.
"Ta em thích ngọc thạch, khi Thánh thượng hỏi , liền nhớ ba năm khi qua Pà Mậu, đế giày dính ít vụn đá màu xanh lục, liền nghĩ đ.á.n.h cược một phen, xin Thánh thượng mảnh đất đó."
"Thánh chỉ ban xuống, liền cho ngựa ngừng vó một chuyến, ngờ cược đúng thật!"
Hoa Quyển , mắt lập tức sáng lên, cô vui đến mức nắm lấy hai cánh tay Lục Minh Lễ nhảy cẫng lên: "Phỉ thúy?! Là phỉ thúy ? Chính là phỉ thúy vòng tay đó?"
Lục Minh Lễ thấy cô vui như , trong lòng còn vui hơn cả cô, : ", là phỉ thúy."
Hoa Quyển vui một lúc, hỏi: "Quyền khai thác ngọc thạch sẽ giao cho ?"
Lục Minh Lễ : "Quyền khai thác thuộc về triều đình, nhưng xin Thánh thượng, ngọc thạch khai thác mỗi năm, hai phần ba nộp cho triều đình, một phần ba còn thuộc về chúng ."
Một phần ba là ít, gian thao tác lớn!
Hoa Quyển nhạy bén nhận chi tiết trong lời của Lục Minh Lễ: "Chúng ?"
Lục Minh Lễ gật đầu: "Chúng , chính xác hơn, là em."
Anh khóa hộp , đưa cả hộp và chìa khóa cho Hoa Quyển: "Đây là sính lễ chuẩn cho em."
"Đợi đ.á.n.h giặc trở về, sẽ..."
"Suỵt..." Hoa Quyển bịt miệng : "Em , đừng tùy tiện lập flag!"
Lục Minh Lễ gỡ tay cô : "Flag là gì?"
"Chính là tuyệt đối đừng đợi xong việc gì đó thì sẽ thế nào, thường thì những lời như giống như một lời nguyền, nhiều câu đó đều việc đó nữa."
Lục Minh Lễ như điều suy nghĩ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/moi-ngay-thu-dau-vang-quan-an-nho-nha-ta-thong-di-gioi/chuong-302-hoa-nhap-xa-hoi.html.]
Hoa Quyển cầm hòn đá lên: "Em mang cái về xem thể cắt như thế nào."
"Được, đều là của em, em xử lý thế nào cũng ."
"He he..." Hoa Quyển chìm đắm trong niềm vui mỏ từ trời rơi xuống, cánh tay trái kẹp hai chiếc ô, tay cầm hòn đá, mơ màng trở về quán ăn nhỏ.
"Cô ? tìm cô khắp nơi thấy." Mạc Xuyên thấy Hoa Quyển, một bụng lửa giận.
Hoa Quyển đưa hòn đá cho : "Nhìn ! Chúng phát tài !"
"Đây là ngọc?"
"Là phỉ thúy!" Hoa Quyển vui vẻ : " chất lượng thế nào, ngày mai tìm cắt xem."
Hoa Quyển Mạc Xuyên, Mạc Xuyên đột nhiên một dự cảm lành, Hoa Quyển đang ý đồ với .
Anh nhẹ nhàng đặt hòn đá xuống, : "Bên ngoài khá bận, đây."
Hoa Quyển thể để , cô nắm lấy tay áo : "Ngày mai còn việc khác, tìm một khu chợ ngọc thạch hỏi xem."
Mạc Xuyên nhảy dựng lên: " ? Lỡ lừa thì ?"
Hoa Quyển hận rèn sắt thành thép, dùng ngón tay chọc đầu : "Cậu đến đây bao lâu ? Cậu xem! Ngày nào cũng chỉ lướt điện thoại! Cậu còn dám tự siêu thị một !"
Mạc Xuyên cứng miệng cãi: "Ai dám? chỉ thôi."
Hoa Quyển : "Cậu hòa nhập xã hội đó chứ! Lỡ ở đây, quán ăn đều dựa !"
Mạc Xuyên kinh ngạc: "Sao cô ở đây? Cô đừng dọa !"
Anh Hoa Quyển từ xuống : "Cô bệnh ?"
Hoa Quyển lườm một cái: "Cậu nghĩ gì ? là du lịch!"
Cô xong thấy đúng, liền trừng mắt Mạc Xuyên: "Cậu trù ẻo ?"
" dám?"
"Cậu cầm hòn đá, ngày mai đến phố đồ cổ trong thành, tìm cắt hòn đá , ?"
"...Nghe ."
Trưa hôm , Hoa Quyển cầm hai chiếc ô, tìm thấy giáo sư Bạch trong bảo tàng, ông vẫn một ở phòng triển lãm thứ ba.
Hoa Quyển đưa hai chiếc ô giấy dầu cho giáo sư Bạch, giáo sư Bạch kinh ngạc vô cùng: "Chiếc ô trông như mới xong!"
"Hả?" Hoa Quyển còn kinh ngạc hơn.
"Sơn ở đây còn khô hẳn?!"
"Ồ..." Hoa Quyển tỏ như chuyện gì: "Đây là một bạn nước ngoài của tặng, ông xem giá trị nghiên cứu ."
Cô rời khỏi phòng triển lãm, trong lòng ngừng hối hận: "Lại sơ suất , suýt nữa thì là đồ cổ..."
Cô qua đại sảnh, thấy Giang Thiển Thiển đang livestream, liền với một bạn học: "Phiền với Thiển Thiển trong phòng livestream một tiếng, Mạc Xuyên hôm nay đến, hôm nay quạt tròn bán."
Nói về Mạc Xuyên, sáng sớm thức dậy, áo sơ mi quần jean, xõa b.úi tóc , dùng dây thun buộc , cầm hòn đá và điện thoại ngoài.
Anh lái mô tô thành, đến đầu con phố đồ cổ đông đúc, trong lòng chút sợ hãi.
Anh đỗ xe bên đường, lấy điện thoại định nhắn tin cho Hoa Quyển, gõ vài chữ xóa .
Mở danh bạ, chỉ ba : Hoa Quyển, Hoa Sanh và Cố An Na.
Anh nghĩ một lúc, thôi thì nhắn tin cho Cố An Na .