Một Người Nói, Một Người Yêu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-01 06:30:46
Lượt xem: 54

Ta là quý nữ đầu kinh thành, vì tính tình điên cuồng lắm lời, khiến ghét bỏ, ch.ó mèo cũng tránh xa.

 

Anh trai sắp cưới vợ, mỗi ngày đều nhốt tiểu hắc phòng.

 

Ta hỏi đến một vạn : “Có tẩu tẩu , còn thương nhất ?”

 

Anh trai nhẫn nại bào mòn đến cạn sạch, cuối cùng thẳng tay nhét Đông Cung.

 

“Thái t.ử là vị hôn phu của , yêu đến sống c.h.ế.t rời, quấn lấy , tha cho một con đường sống!”

 

Trong mắt cuộn trào phong bạo, nhưng khi ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt lưu ly sâu thẳm mà bình thản.

 

Trên đời đến mức như ?

 

Phu quân xinh như thế, vốn dĩ là của !

 

Ta theo lời trai, dốc hết sức quấn lấy , mà phu quân keo kiệt đến mức chịu với lấy một chữ.

 

Ta nghiến răng hỏi: “Phu quân, hôm nay chơi ? Hửm?”

 

Ta ép tường: “Ta cho phép với nữ t.ử khác!”

 

Ta đẩy ngã xuống: “Nói thích ! Nói ! Vì chịu !”

 

Ma ma bằng ánh mắt khó mà diễn tả thành lời: “Thái t.ử phi cẩn ngôn, Thái t.ử điện hạ … vốn thể chuyện…”

 

A?

 

Quả hổ là , ép một câm mở miệng!

 

01

 

Cha là văn thần miệng lưỡi sắc bén, tranh biện khắp triều đình, là võ tướng tung hoành bốn phương.

 

Ta mỹ kế thừa ưu điểm của cả hai, trở thành một kẻ điên cuồng cố chấp, lắm lời ngừng.

 

Năm mười tuổi, vì quá mức chiếm hữu phụ .

 

Dục chiếm của mẫu bùng nổ, liền trực tiếp mang phụ biên quan, hưởng thụ thế giới chỉ hai .

 

Cha rời , liền là tám năm ròng rã.

 

May mắn , vẫn còn một ca ca coi như bình thường.

 

Ca ca cha nuôi lớn , đợi đến khi trưởng thành, tai của ca ca cũng gần như sắp điếc.

 

Hắn thở dài than thở: “Muội , một như , mọc cái miệng thế chứ!”

 

Ta vốn say sẵn, câu liền bật dậy ngay tại chỗ.

 

Ta chống nạnh chất vấn: “Ôn Chiêu Chiêu, chán ghét ? Huynh khác ?”

 

Ta hít sâu một , dồn dập hỏi tiếp: “Nàng dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn như ? Có tinh thông mười tám ban võ nghệ như ? Có thể bầu bạn cùng , từ chuyện triều đình cho tới chuyện trong nhà ?”

 

Ta từng bước ép sát: “Nhìn thẳng mắt , trả lời !”

 

Ta sớm phát hiện ca ca gì đó .

 

Trước chẳng bao giờ để ý hình tượng, mà dạo gần đây thì khác hẳn.

 

Ra ngoài nhất định tắm gội xông hương, về nhà chạy võ trường luyện công, quần áo ủi phẳng phiu một nếp nhăn, đến cả chải đầu cũng còn cài thêm trâm hoa.

 

Trong thoại bản gọi kiểu là khổng tước xòe đuôi.

 

Hừ!

 

Phong thái y hệt kỹ viện, chẳng đang nhắm tới tiểu thư nhà ai nữa!

 

Đồng t.ử của ca ca giãn to, sắc mặt méo mó, nhưng vẫn hạ giọng dỗ dành : “Ôn Niệm Niệm, thề với , chỉ một duy nhất là ! Người khác cũng thèm !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-nguoi-noi-mot-nguoi-yeu/chuong-1.html.]

 

Tâm trạng dịu đôi chút, miễn cưỡng tin .

 

Ngày hôm , ca ca chuốc cho say mềm, khi tỉnh cổng Thái t.ử phủ.

 

Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng tiếng ca ca thút thít.

 

“Muội , ca ca giải quyết đại sự cả đời !”

 

“Thái t.ử là phu quân ca ca chọn lựa kỹ càng cho , cứ quấn lấy , tha cho ca ca một con đường sống!”

 

Đại sự cả đời ?

 

Quả nhiên tìm tẩu tẩu cho !

 

Còn vị Thái t.ử phu quân chọn lựa cẩn thận , đồn trầm mặc ít lời, ngoài Hoàng đế , từng ai mở miệng chuyện.

 

Một trầm lặng như , xứng với một kẻ lắm lời như chứ!

 

Ta đột ngột mở to mắt, đáy mắt bùng lên ngọn lửa giận hừng hực.

 

Ngay khoảnh khắc , một gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ bất ngờ xông thẳng tầm mắt , đôi mắt lưu ly trong trẻo chỉ nhàn nhạt liếc một cái.

 

Ngọn lửa giận trong lòng “bốp” một tiếng, tắt ngúm.

 

Không thể tin nổi, thật sự thể tin nổi, chỉ bằng một ánh thôi, nhất kiến chung tình.

 

Ánh mắt dời xuống, ngọc bội hình rồng bên hông lập tức cho thấy phận Thái t.ử.

 

Ta nước mắt lưng tròng, hóa ca ca sai .

 

Huynh quả nhiên thương , cho hưởng phúc lớn như !

 

Ma ma bên cạnh Thái t.ử khẽ ho một tiếng.

 

“Vị là Ôn cô nương ? Gặp Thái t.ử điện hạ, còn hành lễ?”

 

Mắt lập tức sáng rực, trực tiếp trượt quỳ xuống bên chân Thái t.ử, túm c.h.ặ.t t.a.y áo lắc qua lắc .

 

“Chàng chính là phu quân tương lai của ? Quả nhiên là ca ca tuyển chọn nghiêm ngặt, đúng là lớn trúng tim !”

 

“Chàng đích đến đón phủ ? Chu đáo thật đó!”

 

“Ta tên là Ôn Niệm Niệm, thể gọi là Niệm Niệm, cũng thể gọi A Niệm, hoặc trực tiếp gọi Khanh Khanh…”

 

“Vậy nên gọi thế nào đây?”

 

Ta nhớ , danh húy của Thái t.ử là Tiêu Mặc.

 

“Thái t.ử ca ca? Tiêu Mặc? Mặc ca ca? Phu quân…”

 

Ta lẩm bẩm gọi tên, dậy, đến cuối cùng cả gần như treo hẳn lên .

 

Nhìn ở cách gần, làn da Tiêu Mặc trắng mịn như ngọc thượng hạng, hề lấy một vết tì vết.

 

Ngay lúc , hàng mi khẽ run rẩy, đôi mày dài nhíu , căng cứng như một cây cung kéo đến cực hạn.

 

Ta nhịn mà kiễng chân lên, tiến gần thêm một chút nữa.

 

“Hay là thế nhé, gọi là phu quân, còn gọi là Khanh Khanh, ?”

 

Bàn tay phía lưng Tiêu Mặc siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, nghiêng đầu tránh , né khỏi sự áp sát của .

 

Ta chằm chằm vành tai , khẽ nhướng mày.

 

“Phu quân, tai đỏ thế ?”

 

Tiêu Mặc , dốc sức gỡ , phất tay áo bỏ , bước chân vội vã như trốn chạy.

 

Loading...