“... em một yêu cầu duy nhất – nhà trai nhà.”
dứt lời, mặt Từ Vĩ lập tức sa sầm, rõ ràng là vui. liền chữa cháy:
“Thật em chuẩn sẵn tiền đặt cọc . Dù bên nhà, vẫn thể mua một căn, như em cũng sẽ phản đối. Hơn nữa, khi cưới, cùng trả góp. Em tính kỹ – dù nữa, thu nhập từ hai căn hộ cho thuê của em cũng đủ chi trả hàng tháng.”
“Em nhà ?”
Mắt Từ Vĩ sáng rực, gật đầu:
“ , em bảo con gái nhà mới cảm giác an , nên mua đứt cho em hai căn để cho thuê lấy lời.”
“Mua đứt luôn ...”
Anh lẩm bẩm, khóe môi vô thức nhếch lên.
tiếp lời:
“ thế, chứ giờ nhà đất đắt đỏ thế , ai còn gánh nổi hai căn? À mà nãy giờ chuyện, em quên hỏi – nhà ?”
“Chưa, giờ giá nhà cao quá mà – một căn vài triệu tệ, ai khùng mới mua. Anh đang thuê, mỗi tháng chỉ mất 500–600 tệ, vẫn sống ngon lành.”
đồng tình:
“Chuẩn luôn. Vài triệu tệ cho một căn nhà, đúng là chỉ ngốc mới mua. Mà em nhỏ bạn bảo giá nhà ở Tấn Thành giờ giảm mạnh lắm, là 18.000 tệ/m², giờ còn tới 8.000 tệ, còn suất nội bộ, giảm hơn 100.000 tệ!”
“Xì, thật cho em – giá nhà còn giảm nữa, đến lúc cho cũng chẳng ai thèm nhận.”
Từ Vĩ như lên đồng, bưng ly nước lên một hớp:
“Đến lúc đó mấy đứa mua nhà đúng là ròng! Hahaha, sẽ nhặt nhà miễn phí!”
–
“Anh cũng đúng… Haizz, tạm thời cứ nhé.”
chẳng buồn chờ món ăn lên nữa. Người mua nhà là ngu, còn gì để nữa? Chỉ thấy tiếc rằng:
“Anh nhà, em sẽ bao giờ đồng ý chuyện của .”
Nụ của Từ Vĩ đông cứng . thì dậy, chuẩn rời .
Anh đột ngột nhào tới nắm tay từ bên bàn:
“Khoan ! Em là em chuẩn sẵn tiền đặt cọc đúng ?”
“ .”
nhíu mày:
“Chứ định chờ giá nhà giảm còn miễn phí mà?”
“Thì... đùa thôi! Em tưởng thật ? Thật cũng định mua nhà, cũng tới tuổi , ba cũng giục cưới suốt. Em xem, cưới mà nhà thì cưới kiểu gì?”
Khả năng trở mặt của đúng là nhanh như lật bánh tráng.
xuống, tiếp tục "diễn":
“Em hiểu mà, mua nhà là chuyện lớn. Nhiều cô gái cưới đòi thêm tên sổ hồng, em thì bao giờ như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mua-nha-cho-trai-toi-loi-hoa-hong-han-nam-can/2.html.]
“Thật ?” – Mắt Từ Vĩ sáng lên.
“Đương nhiên. Như – em trả cọc, cùng trả góp. mà em hai căn nhà , còn căn nào, bắt thêm tên em sổ? Như thì quá hổ , đúng ?”
“Giờ kiếm cô gái hiểu chuyện như em hiếm lắm đó!” – Anh cảm thán –
“Mấy cô khác cứ mở miệng là đòi tiền, đòi nhà, đòi xe, còn đòi thêm tên giấy tờ. Cưới thì là một nhà, chia gì của – của em nữa!”
“Lý Lệ , hôm nay gặp em, mừng quá. Này, gọi thêm món nữa – thấy app combo khoai tây chiên giá 9,9 tệ ngon phết. Mấy cô gái như em thích mấy món vớ vẩn bổ , nhưng ngại !”
Sau khi đặt thêm món, háo hức hỏi:
“Cái nhà bạn em giá 8.000 tệ/m² – ở thế? Hay lát xem luôn?”
“Nhanh á?”
ngỡ ngàng. Trời đất, mới quen mấy tiếng.
“Lý Lệ, em đừng trách thẳng – em 28 tuổi đúng ? Hai năm nữa là 30, mà 30 là cao tuổi khi sinh , sinh con nguy hiểm. Mình nên sớm định, để em kịp sinh con 30. Em yên tâm, lúc đó sẽ nhờ qua chăm sóc em trong thời gian ở cữ, để em khổ .”
Từ Vĩ tính tới mức nghĩ chắc trong đầu ảnh đặt tên con xong luôn .
dĩ nhiên từ chối, vì đang dọa c.h.ế.t từng ngày, còn thì quá chủ động, nên nhẹ nhàng :
“Được thôi, bạn em bảo dự án đó ở Tấn Thành, gần biển, còn bình minh biển, mê lắm. Em luôn mà dịp.”
“Vậy càng , cùng luôn!”
Anh mừng quýnh, thậm chí ngay lập tức, còn nếu về kịp thì ở khách sạn, từ đầu đến chân với ánh mắt dê xồm khi câu đó.
suýt nữa nhịn , hắt thẳng ly nước mặt .
nhớ đến:
Khoản vay mua nhà!
Chiếc siêu xe đang nhắm!
Mấy chiếc túi phiên bản giới hạn đang cần săn!
À – với “tối hậu thư sinh t.ử” mới là cứu !
nghiến răng chịu đựng:
“Ôi , em khó lắm. Không cho ngủ ngoài, cũng cấm quan hệ khi cưới, bắt đăng ký kết hôn xong mới .”
nhịn, nhịn đến mức răng hàm cũng vỡ vụn.
“Mẹ em đúng đấy. Mà... giờ em từng bạn trai ?” – Từ Vĩ toe toét.
ý – hỏi còn trinh tiết .
bình thản đáp:
“Thật hồi đại học từng yêu. chê em quá bảo thủ, như từ thời nhà Thanh , bảo là hợp nên chia tay. Sau đó em quen ai nữa.”
ngập ngừng:
“Nếu chấp nhận thì... cũng .”