“Hai ngủ với mà, để ý !” – Hắn trả lời quá nhanh.
hề hỏi chuyện – định hỏi chấp nhận cưới xong mới gần gũi – nhưng còn nghĩ tới chuyện đó, mà chỉ chăm chăm thúc giục xem nhà.
hẹn là sáng mai.
Khi đến ga tàu cao tốc, sẵn, tay cầm sữa đậu nành và bánh quẩy, hì hì:
“Anh mua bữa sáng cho em , bây giờ cái gì cũng đắt, sữa đậu + quẩy tận 8 tệ đó nha!”
“Chuẩn luôn. Em nhớ hồi nhỏ, sữa đậu 3 hào, uống bao nhiêu cũng . Quẩy thì 5 hào/cái, chấm sữa đậu ăn ngon cực!”
là giá cả của 20 năm , mà Từ Vĩ buông lời:
“Giờ là mấy tay thương nhân thất đức, chẳng coi dân đen chúng gì.”
:
“Chuẩn luôn!”
Tàu cao tốc đến Tấn Thành chỉ mất 52 phút.
Từ Vĩ đãi bữa sáng, còn thì chủ động mua vé tàu, giá vé 79 tệ, trong khi bữa sáng chỉ 8 tệ, mãn nguyện thấy rõ. Lúc liếc sang, thấy đang nhắn tin cho ai đó:
【Yên tâm, cô dính như keo luôn.】
—-------
Ai dính chứ?
dính ?
Ừ , dính , dính luôn , dính c.h.ế.t cho !
đầu cửa sổ, mắt lật trắng cả trời. Nếu vì dùng chiêu tuyệt mệnh ép cưới, ép dẫn một về nhà thì đến nỗi chịu cảnh .
"Ting!"
Hai đối tượng "câu " tối qua cũng đang hẹn gặp. Dù là kiểu mê vật chất, sống thực tế, nên đắt khách các app hẹn hò.
hôm nay bận , nên từ chối khéo:
【Ngày mai em mới rảnh ạ. Mẹ em bảo phụ nữ giữ đàn ông nấu ăn, đang bắt em học bánh bao đây. Mệt quá, nhưng em vẫn cố học, vì cưới là để sống cùng, chăm sóc chồng là thiên chức của phụ nữ mà.】
Bên hai sắp dính câu, một thậm chí còn gửi bao lì xì 5,20 tệ với lời nhắn:
"Phụ nữ hiểu chuyện như em hiếm lắm, mong sớm gặp em!"
cũng nhanh ch.óng nhắn :
【Em cũng mong gặp . Không nữa, em giục nhào bột .】
Vừa nhắn xong thì Từ Vĩ chồm qua hỏi:
“Đang nhắn tin với ai đấy?”
Nửa dính sát tay , thở nồng nặc mùi hẹ, chắc là ăn bánh kẹp hẹ .
đáp:
“Nhắn với em . Cứ bắt em học bánh bao, gì mà giữ đàn ông giữ dày của họ. Em mệt ghê, nhưng vẫn đồng ý về nhà học bánh.”
than thở cất điện thoại, còn Từ Vĩ thì chỉ để tâm đến chuyện về nhà buổi chiều, mặt đầy tiếc nuối:
“Anh còn định đưa em dạo mấy chỗ du lịch ở đây. Nghe chợ đêm ở đây náo nhiệt lắm.”
“Em với từ hôm qua mà – em cho ngủ ngoài.”
suýt nữa lật trắng mắt ngay tại chỗ. Dẫn ngắm cảnh, chợ đêm? Má nó! Lão già dê xồm , ai cũng định gì. chỉ thiếu phun nước bọt mặt thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mua-nha-cho-trai-toi-loi-hoa-hong-han-nam-can/3.html.]
Nói thật, từng nghĩ tàu cao tốc cũng thể buồn nôn.
Trời đất ơi, cái tên mà dính sát như keo trời? né sát cửa sổ mà vẫn điều!
Miệng thì thối, mỗi chuyện là mùi hẹ tạt thẳng mặt .
chịu hết nổi!
dậy tìm nhà vệ sinh công cộng tàu, nôn tới tấp. Ấy mà còn ngoài hỏi với vẻ... quan tâm:
“Em yếu ? Ngồi tàu mà say xe?”
gắng nhẹ:
“Ừ, em dễ tụt đường huyết. đang điều chỉnh . Kế hoạch của em là cưới trong năm nay, sinh con, chứ để lâu tuổi cao sẽ khó sinh.”
Câu trúng tim đen luôn. Gật đầu liên tục:
“Chuẩn! Phụ nữ khác đàn ông, đàn ông tám, chín mươi còn sinh , phụ nữ qua 30 là khó . Mà bọn con gái bây giờ ăn uống tệ lắm – suốt ngày sữa với khoai tây chiên, nhiều đứa 20 mấy tuổi sinh nữa. thấy em m.ô.n.g to, chắc chắn dễ sinh!”
đập tay mặt , may mà tàu đến nơi.
Mọi đều dậy. Hắn cũng lên theo, nên đ.á.n.h nữa. Hắn còn vênh mặt cợt:
“Mau xem nhà thôi, lỡ thời gian của em.”
ngộ luôn – cái tên thậm chí định đãi ăn trưa. Cảm ơn trời phật cứu một bữa ăn khó nuốt!
quan hệ ở vài khu.
dắt Từ Vĩ xem từng nơi, giá đặt cọc từ 30.000 đến 100.000 tệ, từ 2 phòng 1 sảnh đến 4 phòng 2 sảnh. hỏi mua kiểu gì, dự toán ?
Hắn nhăn nhở hỏi :
“Em tính trả bao nhiêu tiền cọc?”
“Em cũng , giờ đặt cọc cao. Mua là mua cái phù hợp.”
thật lòng. Mắt Từ Vĩ sáng lên, căn 4 phòng 2 sảnh rộng 138m², còn bảo thể đón bố đến ở để chăm sóc .
“Căn đó trọn gói hơn 1 triệu tệ, khi trả , mỗi tháng góp hơn 4.000 tệ, trả nổi ?”
hỏi theo phản xạ nghề nghiệp, ai ngờ càng hăng:
“Em là thu nhập từ 2 căn nhà của em cũng đủ trả góp ? Không thì góp thêm, mà cưới thì là một nhà, nhà em giữ ngoài cũng chẳng để gì, thì bán 2 căn của em trả góp căn luôn.”
Hết nước chấm. tức đến tái mặt:
“Gì cơ? Mình còn cưới mà nhắm đến 2 căn nhà của em ? Vậy thì em dám cưới ?”
“Anh chỉ đùa thôi mà! Em nghiêm túc quá! Anh lương tháng 5.000 tệ, trả góp 4.000 tệ thì dư sức!”
Từ Vĩ đập n.g.ự.c đầy hào sảng.
nhịn , xác nhận :
“Anh lương 5.000 tệ, trừ góp nhà chỉ còn vài trăm tệ/tháng, thật sự trả nổi ?”
“Chắc chắn ! Không thì còn bố nữa, em cưới nhà là chuẩn hưởng phúc thôi!”
Nghe chân thành quá, suýt cảm động:
“Tuy mới quen lâu, nhưng cách mạnh tay mua nhà là dám chuyện lớn!”
“Hahaha…”
Hắn toe toét, thúc giục nhân viên:
“Mau đưa hợp đồng ký!”