lập tức hẹn gặp. Chỗ hẹn do chọn, còn mua combo 188 tệ gửi cho , là em mời ăn.
Anh vui vẻ nhắn :
【Lần đầu gặp một cô gái hiểu chuyện như em, còn chủ động mời con trai ăn nữa chứ!】
cũng thấy vui, nghĩ bụng: trai cơ bụng đúng là hấp dẫn.
mặt là một ông chú bụng phệ, mặt bóng dầu, nham nhở:
“Chào em! Em là Lệ Lệ ? Vừa là nhận ngay, ngoài đời còn xinh hơn ảnh luôn!”
sững sờ, rút điện thoại so ảnh gửi :
“Anh là… Ngô Minh?”
Cơ bụng ?
Tóc ?
Sao mặt nổi đầy mụn thế ?!
“Ảnh đó là 5 năm , thời gian tha ai cả! Không thế thì giờ xem mắt, đúng ? Hahaha, em chắc cũng ép cưới gấp chứ gì?”
Ừ thì đúng, thể chỉ vẻ ngoài – quan trọng là sống.
gật đầu:
“ , em bắt năm nay cưới, còn giục em đẻ cháu trai mập mạp nữa chứ.”
“Thế thì là duyên !”
Nói xong đưa tay nắm lấy tay , hoảng quá rụt ngay. Hắn :
“Em ngại hả? Không , nhiệt tình tí, đừng để bụng nhé. Để giới thiệu: là lập trình viên, thu nhập ít cũng 1 triệu tệ/năm, kiểu chắc trong giới của em cũng hiếm lắm nhỉ?”
Hắn tự đắc, vì thói quen nghề nghiệp nên gật đầu:
“Vậy chắc mua nhà nhỉ?”
Nếu mua nhà thì nên về cho nhanh.
“Chưa , tính cưới mới mua. Giờ con gái kén lắm, mua sẵn mà họ ưng thì phí. nếu mua thì vài triệu tệ, định mua rẻ.”
Nghe thì vẻ thực tế, dù bề ngoài nhưng tiền thì chắc cũng chấp nhận. Vấn đề là chấp nhận , nên hỏi:
“Anh tiền như , liệu thấy em xứng với ?”
“Tình cảm là chuyện duyên phận, thấy với em duyên. Nhất là chạm tay em, phản ứng theo bản năng của em cho thấy em kiểu con gái dễ dãi, thích. Thế , em giá tiền sính lễ , chuyển khoản ngay, tụi đăng ký kết hôn luôn nhé?”
Anh thậm chí còn rút điện thoại .
từng gặp ai kiểu , vội vàng xua tay:
“Không , em gặp bà . Bà đồng ý thì mới đăng ký kết hôn. Với … còn nhà.”
Đây là điều kiện bắt buộc – nếu , sẽ chịu gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/mua-nha-cho-trai-toi-loi-hoa-hong-han-nam-can/6.html.]
“Mua nhà là chuyện lớn, thể quyết định bừa . Thế nhé Lệ Lệ, tụi đổi chỗ . Em rõ cho em kiểu nhà thế nào, đắt mấy cũng , vài triệu, vài chục triệu, đều mua cho em, chịu ?”
Trần Tân toe toét bóng nhẫy đến nhức mắt. còn ăn gì mà thấy no , nhưng vẫn lịch sự hỏi:
“Đổi chỗ ? Đi ?”
“Anh đặt sẵn phòng thương gia trong khách sạn , view lắm. Anh dẫn em xem thử, , giờ luôn.”
Hắn dậy, đơ luôn:
“Anh , em đến đây là để nghiêm túc hẹn hò, chứ để sàm sỡ. Muốn giở trò thì mời tìm khác!”
“Cái gì? Em ai giở trò? Em kiểu gì ? Không điều! Còn đòi mua nhà? Em kiểu cả đời cũng mua nổi nhà!”
Hắn nổi cáu, thịt mặt giật giật. theo phản xạ lùi , vẫn quên đáp:
“Em thiếu nhà . Em còn từng chuẩn tiền cọc để mua nhà cho đàn ông đấy. , bao nhiêu tiền cũng chẳng xài với em .”
“Em? Chuẩn tiền cọc cho đàn ông?!”
Hắn tin. tiếp:
“Mẹ em bắt nhà mới cưới, nhưng giờ mấy ai mua nổi? Em chuẩn sẵn tiền cọc, nếu gặp thật lòng, em trả cọc cho , cưới xong cùng trả góp.”
“Chỉ tiếc là… tìm hoài thấy ai chịu nổi.”
Hắn vẫn tin:
“Mua nhà mấy triệu mà em chịu trả cọc? Rồi lấy sính lễ ?”
“Không cần sính lễ. Mẹ em còn định cho em hồi môn là chiếc xe hơn 800.000 tệ. Còn về nhà thì cần mấy triệu , bạn em suất nội bộ ở Tấn Thành, giá gốc 18.000 tệ/m², giờ chỉ còn 7.000–8.000 tệ/m² thôi, rẻ lắm.”
“Chỉ còn 7–8 ngàn thôi á?!”
Mắt sáng rực như đèn pha, cũng chẳng hy vọng gì:
“Khu đó bình thường thôi. Anh lương cao thế, chắc chê.”
“Ôi dào em đó thôi, kinh tế mấy năm nay sa sút, kiếm tiền càng lúc càng khó, thu nhập cũng tụt dần. Giờ mua nhà là chọn loại kinh tế, giá . Bạn em khu nào ?”
Hắn ngả sát , càng lùi.
kể tên khu đó, cẩn thận tra mạng, thấy hiện giá niêm yết 11.000 tệ/m².
“Thật là chỉ cần 7–8 ngàn thôi hả? Vậy nếu tụi thành đôi, em sẽ trả tiền cọc thật chứ?”
Lúc chẳng còn khí chất “đại ca” như ban đầu, mà trở nên nhỏ nhẹ như ch.ó con xin ăn, nịnh nọt.
“Anh đừng đùa nữa. Anh nhiều tiền thế cơ mà, bắt em trả cọc?”
suýt thì lật mắt trắng. Ban đầu thì dùng ảnh giả để lừa ăn một bữa, rủ khách sạn, giờ còn dày mặt đòi tiền cọc. là hổ là gì.
Hắn còn như đúng :
“Ấy chà, em hiểu . Anh đang đầu tư. Tiền của để đó còn sinh lời, thể đụng bừa . Còn tiền của em để thì chỉ phí thôi, dùng để trả cọc là quá hợp lý. Em yên tâm, lừa em .”