MUỐN TA BỎ NGÀN LƯỢNG MỜI ĐẠI PHU, TA HỦY HÔN, LÊN PHỐ MUA TRÂM NGỌC - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:56:45
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Năm , nhà họ Tần của vu oan hàng giả!”

 

“Khi còn đưa đến phủ nha, náo loạn đến ai ai cũng . Vậy mà cũng rửa sạch tội.”

 

“Khi còn cầu xin chị giúp đỡ!”

 

“Chị khi đó thế nào nhỉ?”

 

“À, nhớ .”

 

“Chị Tô phủ là danh môn vọng tộc, dính líu đến chuyện dơ bẩn ! Nếu nhà họ Tần trong sạch, tự nhiên cần Tô phủ tay!”

 

Tô Mộc Mộc xong, dù sắc mặt ngượng ngùng, nhưng vẫn chút do dự.

 

“Các chẳng bồi thường xong , chuyện coi như kết thúc mà!”

 

“Nhà họ Tần các nhiều tiền như thế, chẳng lẽ chỉ bồi thường chút tiền đó thôi mà cạn túi?”

 

Lời Tô Mộc Mộc quả thật khiến cảm thấy lạnh lẽo.

 

Quả nhiên, trong mắt nàng , nhà họ Tần của chỉ là cái túi rút tiền của bọn họ!

 

“Không đến mức cạn túi!”

 

vì chuyện đó, danh tiếng nhà họ Tần tổn hại, các thương nhân từng qua cũng dần dần tránh xa…”

 

“Việc buôn bán ngày một sa sút… thu nhập tự nhiên càng lúc càng cạn kiệt…”

 

Tô Mộc Mộc gượng hai tiếng.

 

Lại thiết nắm lấy tay .

 

“Ha ha ha, Tri Viên , nhà họ Tần các ngươi là thế gia kinh thương. Cho chút thời gian, nhất định thể xoay chuyển càn khôn!”

 

“Chỉ là, em xem, hiện nay bệnh nặng thế ! Em cũng nỡ lòng chứ!”

 

“Ta nhớ, em từng , cha em em chuẩn cho em một món hồi môn phong phú từ sớm!”

 

“Chi bằng, em đem món hồi môn đó giúp đỡ lúc cấp bách …”

 

“Ái da—”

 

Tô Mộc Mộc đẩy ngã lảo đảo .

 

Thu Thư nhanh tay đỡ lấy .

 

“Ngươi! Tần Tri Viên! Gan to thật đấy!”

 

Ta mỉm dịu dàng bước đến đỡ lấy Tô Mộc Mộc.

 

Kề sát bên tai nàng, khẽ thì thầm chỉ để hai .

 

“Mộc tỷ tỷ, hôm gặp công t.ử họ Đào ở Bảo Thư Đường!”

 

“Ta thấy thích một chiếc nghiên mực.”

 

“Chỉ là chiếc nghiên đó quý giá, giá ngàn lượng, công t.ử họ Đào thể mua nổi, chỉ đành mang tiểu tư về phủ.”

 

Tô Mộc Mộc đến mê mẩn.

 

“Ta nghĩ đến chuyện chị… với công t.ử họ Đào… nên mua chiếc nghiên , lấy danh nghĩa của chị tặng tới Đào phủ.”

 

Nghe , vẻ mặt Tô Mộc Mộc hiện rõ niềm vui giấu nổi!

 

Hoàn quên mất chuyện bệnh tình của .

 

Quên càng !

 

Nếu thì uổng phí công hạ d.ư.ợ.c với !

 

Dù gì loại d.ư.ợ.c , cũng nhờ tìm mất hai tháng!

 

“Giờ thì thật sự còn tiền nữa! Hay là… chị trả ?”

 

Tô Mộc Mộc đến đây, trợn tròn mắt .

 

“Ngươi… ngươi, ngươi gì?”

 

Ta rạng rỡ lớn.

 

“Chị sẽ tự trả tiền mời Chu đại phu, thì yên tâm !”

 

Nàng kéo lấy tay .

 

Ta ghé tai nàng, thì thầm:

 

“Chị sẽ tới lấy chiếc nghiên ở nhà công t.ử Đào để chữa bệnh cho công t.ử Tô chứ?”

 

“Cũng thể… chỉ là như thì hình tượng của chị mặt công t.ử họ Đào e rằng…”

 

Tô Mộc Mộc lập tức buông tay .

 

“Ngươi !”

 

Hừ, đúng như dự đoán.

 

Tô Mộc Mộc quả nhiên ích kỷ vô cùng.

 

Đào Doanh là con trai trưởng của Thị lang bộ Hộ.

 

Cũng là trong lòng Tô Mộc Mộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/muon-ta-bo-ngan-luong-moi-dai-phu-ta-huy-hon-len-pho-mua-tram-ngoc/4.html.]

 

Vì chút tiền mà khiến mất mặt trong lòng.

 

Tất nhiên nàng cam lòng.

 

“Vậy phiền công t.ử Tô nghỉ ngơi nữa! Cáo từ!”

 

Rời khỏi Tô phủ một cách thuận lợi, lập tức chạy đến Kim Thúy Lâu.

 

Sợ rằng đến trễ thì chiếc trâm vàng sẽ khác giành mất!

 

Đội chiếc trâm vàng mua lên đầu, mãn nguyện trở về nhà.

 

Tô Ly Xuyên giúp đỡ nữa.

 

Trong phòng thật sự náo loạn một trận.

 

Tiếc là, c.h.ế.t !

 

Tô Mộc Mộc vì lợi ích bản , tất nhiên thể bắt bỏ tiền .

 

nàng cũng chẳng để yên.

 

Nàng mời là Tô phu nhân Giang Như Ngọc mặt.

 

Vì con trai, Giang Như Ngọc chỉ đành nghiến răng, lôi tiền riêng để mời Chu đại phu!

 

Nhờ Chu đại phu, bệnh tình của mới định .

 

Chỉ là lúc tỉnh lúc mê.

 

Với tình trạng như , tất nhiên tạm thời thể thành .

 

Lại thêm Tô gia đang oán trong lòng.

 

Liền dứt khoát tuyên bố với bên ngoài rằng, hôn sự hoãn!

 

thì lấy vui mừng.

 

Tô gia dễ dàng bỏ qua cho như .

 

Hôn sự hoãn thì lời đồn đại cũng theo đó mà nổi lên.

 

Khắp phố lớn ngõ nhỏ đều đang bàn tán rằng khắc phu, bạc tình.

 

Tô gia nghĩ rằng như thế thể ép nhún nhường.

 

Ai nấy đều trông mong mang lễ vật đến cửa cúi đầu nhận .

 

bọn họ hề .

 

Hiện giờ đang dài ghế quý phi, tận hưởng ánh nắng dễ chịu!

 

Còn mơ tưởng sẽ xin ? mơ giữa ban ngày!

 

Ngày lành cảnh như thế, đương nhiên là nên tận hưởng cho trọn vẹn.

 

Chỉ là tận hưởng mấy hôm, tới phiền.

 

“Tiểu thư, Tô phủ đến !”

 

đến?

 

Nhanh thật đấy!

 

Mới ba ngày!

 

Đã vội vàng tìm tới !

 

Nhanh hơn cả dự đoán.

 

Xem Tô phủ giờ bắt đầu túng quẫn.

 

Tô phủ vốn chỉ là cái vỏ rỗng.

 

Những năm gần đây, nếu nhờ nhà họ Tần âm thầm tiếp tế.

 

Chỉ sợ đến một bộ y phục tươm tất bọn họ cũng may nổi.

 

Giờ Tô Ly Xuyên – mạng sống của Tô phủ – ngã bệnh.

 

Thứ cần nhất chính là tiền!

 

Mà phí khám bệnh của Chu đại phu, ai cũng thể chi nổi.

 

Đoán chừng giờ họ đang như kiến bò chảo nóng!

 

“Đi thôi!”

 

Khi cùng Tiểu Đào thong dong đến đại sảnh.

 

 

 

 

 

 

Loading...