Mượn Thọ Mà Sống - Chương 6 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:16:28
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

Đêm đó trong làng, sấm sét nổ suốt một đêm. 

 

Sấm tan, cha cũng xong .

 

Mượn mạng mà sống vốn là tội nghịch thiên. 

 

Trước khi đầu thai, Trân Trân xuống thành Phong Đô kiện họ cùng với Phương đại sư.

 

Cha hấp hối giường, bỏ tiền chăm sóc.

 

“Trước mười tuổi, hai bảo con gì con nấy, từng dám cãi. Cho đến khi con , Trân Trân là do chính hai hại c.h.ế.t. Giờ nó sắp đầu t.h.a.i , kiếp sẽ đến một gia đình .”

 

múc một muỗng bột củ sen thật to, nhét miệng .

 

lắp bắp cầu xin: “Mẹ cũng … cha chỉ chỗ dựa. Không con trai, ai nuôi bọn lúc về già?”

“Dù cha sai thế nào, cũng là cha con… con nhẫn tâm cha tự sinh tự diệt ?”

 

đương nhiên là .

 

Nếu thì sẽ dị nghị.

 

Trên mặt họ hiện lên vẻ mừng rỡ.

 

Ngoài nhà, tiếng còi cảnh sát mơ hồ vang lên.

 

đặt bát xuống, thấy cảnh sát đang tới.

 

Trên mặt , nở nụ thông báo cho họ: “Cha , chuyện hai mưu sát, con báo cảnh sát .”

 

16

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Có một lỗ hổng, phát hiện .

 

Mẹ với bên ngoài rằng em trai thương nên dưỡng bệnh ở nhà, dân làng đều tin.

 

chuyện trong làng lan nhanh thế nào, huống chi là t.a.i n.ạ.n xe.

 

Vậy thì… ai là đầu tiên phát hiện tai nạn?

 

Người thông báo cho cha , ở ?

 

Cha run rẩy, chạy, nhưng thể gần như tàn phế, nhúc nhích nổi.

 

“Là ông bí thư thôn .”

 

thẳng đáp án.

 

“Chỗ em trai con gặp t.a.i n.ạ.n gần nhà ông nhất, ông cũng là đầu tiên phát hiện t.h.i t.h.ể báo cho hai .”

 

hai dùng tà thuật hồi sinh em trai, sợ ông chuyện báo cảnh sát, nên tập kích ông , chôn xác trong sân .”

 

“Sau khi con về làng, ông bí thư Bắc Kinh ở nhà con gái, đúng ngày hôm khi em trai gặp chuyện.”

… hai rằng, con gái ông bí thư c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe từ năm ngoái .”

 

Ông bí thư hiểu rõ đức hạnh của dân làng, nên .

 

Tang sự, chính giúp ông lo liệu.

 

Ông ân lớn với .

 

Năm đó là ông từng nhà vận động, giúp nhiều bé gái cơ hội học.

 

Nhà cứ chần chừ đóng học phí, ông tự móc tiền túi trả.

 

Lên cấp hai, ông sắp xếp cho thuê trong xưởng kiếm tiền sinh hoạt, còn dặn dò:

 

“Đi tranh thủ sách. Ông với bên đó , con sách bài, họ sẽ quản.”

 

Lên cấp ba, đậu trường trọng điểm thành phố, ông lái máy kéo đưa học.

 

ơn, nhưng cũng sợ hãi.

 

Gia đình đối xử với như , chúng thích, vì ông với đến thế?

 

Khi hỏi, ông bí thư đầy thâm ý:

 

“Tiểu Vân, con là đứa thông minh chăm chỉ nhất làng , nhưng vẫn đủ, còn xa lắm.”

 

“Con hơn con trai, chỉ khi trở thành tấm gương, trở thành hy vọng, thì những đứa em gái trong làng mới cơ hội ngoài, hiểu ?”

 

Ban đầu hiểu nhưng khi từ làng lên thành phố, khi tận mắt thấy thế giới phồn hoa thật sự…

 

hiểu .

 

17

 

Ngày rời khỏi làng, gặp mấy cô gái về quê.

 

Họ đều là bạn chơi thuở nhỏ của Trân Trân.

 

Nếu Trân Trân còn sống, cũng tầm tuổi .

 

Mấy cô gái ríu rít vây quanh .

 

“Chị Vân, em lời chị học tóc, ăn lắm! Năm định tự mở tiệm, chị nhất định đến, em sẽ thiết kế kiểu tóc cho chị!”

 

“Chị ơi, sách chị gửi em nhận đủ . Chị đúng, em nên bỏ cuộc. Năm nay em đăng ký tự học, học, nhất định sẽ thi đậu!”

 

“Chị ơi, em thực tập ở công ty chị giới thiệu, nhận chính thức !”

 

Nhìn những gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống của họ, thật lòng vui mừng.

 

kịp mở miệng…

 

phát hiện mặt , nước mắt rơi từ lúc nào .

 

Ngoại truyện

 

1

 

Cái c.h.ế.t của Trân Trân, nhất định uẩn khúc. Nó ngoan, bao giờ đến nơi nguy hiểm.

 

Khi xảy chuyện, nó còn mang đôi giày da đỏ duy nhất, đó là món quà sinh nhật hiếm hoi mua cho. Nó nỡ mang, lúc ngủ cũng ôm theo. 

 

Mang theo nghi vấn, lén kiểm tra t.h.i t.h.ể nó, phát hiện vùng bụng một mảng bầm to, đỏ. Giống như… dấu vết đá đạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/muon-tho-ma-song/chuong-6-het.html.]

 

Đêm thất đầu của em gái, cha và Phương đại sư vây quanh tro cốt Trân Trân pháp sự, phong tro vò sắt.

 

lạnh lẽo qua khe hở.

 

“Vò sắt phong hồn, cửa kiện cáo, phong tam hồn thất phách của Chu Trân, khiến nó vĩnh viễn siêu sinh.”

 

mượn mạng mà sống, sớm muộn cũng gặp đại kiếp.”

 

Phương lão đạo đầu, ánh mắt sâu xa.

 

“Con gái lớn của các , sẽ tác dụng lớn.”

 

2

 

Thảo nào mua giày da đỏ cho Trân Trân.

 

Đó là món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng, trong cuộc đời ngắn ngủi vội vàng của nó.

 

3

 

, cha còn hà khắc với trong chuyện ăn uống.

 

Bột củ sen quý, cũng chia cho nửa gói.

 

Em trai ăn thịt, còn húp bát canh.

 

Bởi vì là kho dự trữ quý giá.

 

Mỗi hiện thực đ.â.m đến đầy thương tích, nhớ lời ông bí thư :

 

“Con phượng hoàng, bay khỏi khe núi, trở thành hy vọng của họ, để họ hiểu rằng… À, hóa đời còn một cách sống khác.”

 

nhỏ bé, cũng hiểu phận tàn nhẫn nhưng sợ.

 

cũng chẳng còn gì cả, chỉ còn … bản năng thú vật.

 

4

 

Cảnh sát đào t.h.i t.h.ể ông bí thư trong sân nhà .

 

Ông tập kích, đầu vỡ toác.

 

Người tay là .

 

Khi bắt, bà t.h.ả.m thiết: “Các từng thì hiểu! Mẹ vì con trai, cái gì cũng dám ! Chỉ cần một tia hy vọng, cũng liều mạng thử cho con!”

 

5

 

Về thành phố, đưa cho Trương đạo sĩ, luôn giúp , một khoản tiền lớn.

 

Ông chủ động : “Mệnh của cô tuy trở , nhưng định, giúp cô lễ gia cố.”

 

.

 

Pháp đàn bày xong, ông bảo giữa, theo tiếng chú vang lên, xung quanh hiện ánh sáng nhàn nhạt.

 

thấy cơ thể mệt mỏi, dậy nhưng đạo sĩ ấn xuống.

 

Ông xé bỏ lớp ngụy trang ôn hòa.

 

“Sáu mươi năm tuổi thọ của cô, cuối cùng cũng thuộc về .”

 

Hóa , giữa chuyển thọ tỷ lệ thành công cao nhất.

 

Người ngoài đoạt thọ, cần một kẻ trung gian.

 

Tuổi thọ chuyển sang em trai chuyển về, lúc dương thọ kịp dung hợp với thể.

 

Vậy là ông cơ hội tay.

 

6

 

Quả nhiên như thế.

 

nhịn .

 

Biểu cảm tham lam của đạo sĩ đột ngột đông cứng, thể tin nổi ngẩng đầu .

 

Tuổi thọ đang lưu chuyển.

 

Chỉ là… từ ông chảy về phía .

 

sớm ông là cùng một phe với Phương đạo sĩ. Ông là sư của ông , đúng ?”

 

Ngay từ đầu nghĩ thông, Phương lão đạo bên ngoài kiếm tiền dễ như , vì giúp cha ?

 

Chút tiền đó, rõ ràng đáng để ông động tay.

 

“Ông u.n.g t.h.ư. Những năm , sư ông vẫn luôn dùng cách để đoạt thọ của khác cho ông.”

 

“Khi ông chủ động giúp trong bệnh viện, tra hồ sơ của ông .”

 

bao giờ tin trời tự dưng rơi miếng bánh ngon xuống.

 

cảnh giác với sự giúp đỡ lý do.

 

7

 

“Sau khi ông bày trận, lén đổi chú ngữ.”

 

thoải mái tận hưởng cảm giác sức mạnh tràn ngập cơ thể.

 

Đạo sĩ ngăn cản, nhưng quá muộn.

 

Ông gào thét ngã xuống, trong lúc giãy giụa, khô héo, thoi thóp hấp hối.

 

đầu , rời khỏi nơi đó.

 

… Chu Vân, là giỏi nhẫn nhịn nhất.

 

Biết nhẫn.

 

Biết chờ.

 

Rồi đến thời điểm thích hợp… tay một , b.ắ.n trúng đích.

 

(HẾT)

 

Loading...