Mỹ Nhân "Hữu Danh Vô Thực" - Chương 4 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-04-03 11:14:39
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ồ, hóa là con gái Tả tướng.
Ta nhớ mang máng là Tả Thừa tướng đang trong "danh sách đen" của Hoàng đế, thâm ô quá nhiều, quyền thế quá lớn, Hoàng thúc dẹp ông từ lâu .
Đám ăn xin bỏ chạy, đang định lên thì một đôi tay nhỏ nhắn mềm mại nắm lấy cổ tay , chẳng màng đến lễ nghi nam nữ chênh lệch địa vị, cái phong thái phóng túng tiêu sái quả thực đúng chất thiên kim của vị Tả tướng " một vạn ".
Ta: "?"
"Hãi quá mất, dọa c.h.ế.t , vốn chẳng mang theo ám vệ nào cả."
Nàng lẩm bẩm một câu.
"Ta tên Tả Tiên Tiên, ngươi tên gì thế?"
Thấy trả lời, nàng nhíu mày:
"Ngươi thương ? Hình như đầu thấy ngươi."
Nàng kéo một cái nhưng nhúc nhích:
"... Ngươi nặng thật đấy."
"Hay là mang ngươi y quán xem thế nào nhé."
"... Ngươi đói , điểm tâm ."
Nàng rút một nửa trong mười hai hộp điểm tâm đặt đất đưa cho .
"Nếu bọn họ còn bắt nạt, ngươi nhớ kêu cứu mạng đấy."
"Nếu ngươi cứ im thin thít, thì ai tới cứu ngươi , đại ạ."
Ta nhận lấy điểm tâm, thoáng thấy nàng mỉm để lộ hai cái lúm đồng tiền nhỏ.
Nhịp thở của chợt khựng trong giây lát, đờ đẫn chớp mắt, hiểu rõ tại tim đột nhiên đập nhanh như thế.
Nếu thời gian ngược , nhất định thể ngờ cái kịch bản "nhất kiến chung tình" sến súa vận .
nó xảy , chỉ một ánh mắt mà định cả vạn năm.
"Phu nhân, Thế t.ử gia thanh lâu !"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta ăn xong miếng điểm tâm cuối cùng, thản nhiên xua tay:
"Đi thì , bảo đường về nhớ mua cho mấy hộp điểm tâm."
Nha "Ái chà" một tiếng, đầy vẻ hận sắt thành thép.
"Phu nhân, Thế t.ử gia là thanh lâu đấy! Sao chẳng lo lắng chút nào !"
Ta thắc mắc:
"Ta lo cái gì?"
Đùa , gì mà ... Ta vớ lấy cây gậy, mỉm dịu dàng với tiểu nha :
"Ngươi nhắc xem, ?"
"Thế t.ử gia thanh lâu!"
Thanh lâu ... Ta tung hứng cây gậy trong tay, cảm thấy cây gậy mảnh nhỉ.
Bất chợt nhớ lúc Lăng Kiến Hoan kẹp phòng hoa khôi thanh lâu, tê, hít một lạnh, lẽ tìm nàng hoa khôi đó?
"Ai."
khẽ thở dài, giả vờ lo âu:
"Phu quân thật hồn nhiên quá, chớ để đám nữ t.ử thanh lâu lừa gạt nha."
"Để phu quân lầm đường lạc lối, đây đành hy sinh trở thành đề tài bàn tán bữa ăn của dân chúng kinh thành ..."
Ta diễn sâu, lấy khăn tay chấm chấm những giọt nước mắt hề tồn tại.
Để Lăng Kiến Hoan thấu hiểu nỗi khổ tâm , khi xuất phát riêng chọn một cây gậy gỗ to dài hơn.
Ban ngày thanh lâu đông lắm, mấy cô nương lẳng lơ ở cửa chặn , cợt hỏi đến tìm "tiểu quan" , còn nhiệt tình giới thiệu cho mấy trai "tay nghề" .
Ta: "..."
Nghe cũng xuôi tai đấy chứ.
Rất động lòng nhưng đó vẫn từ chối.
Ta giơ cây gậy :
"Hầy, vốn dĩ hôm nay thấy m.á.u..."
Các cô nương: "..."
Các cô nương:
"Mời ngài , ngài tìm ai, cần nô gia dẫn đường ?"
Ta lạnh lùng đáp:
"Không cần, phận nữ nhi các ngươi nên thấy cảnh m.á.u me."
Lúc một chân đá văng cửa phòng hoa khôi, Lăng Kiến Hoan đang uống .
Ta nhớ khí thế của Võ Tòng đ.á.n.h hổ, thế là quát lớn một tiếng:
"Thái!"
Lăng Kiến Hoan thấy thì tay run lên, đổ sạch.
"Yêu tinh phương nào... phi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-huu-danh-vo-thuc/chuong-4-het.html.]
Nhầm lời, nhầm lời, :
"Lăng Kiến Hoan, gọi một tiếng ngươi dám thưa ?"
Lăng Kiến Hoan:
"Ta dám."
Hắn nở một nụ cực kỳ đáng đòn:
"Tiên Tiên nàng tới đây..."
Ta: "?"
Hắn: "Ở đây cũng gặp , thật là trùng hợp nha ha ha ha."
Ta: " , trùng hợp thật đấy."
Ta lạnh: "Chính duyên phận đưa đẩy đôi phu thê hội ngộ tại chốn thanh lâu ."
Lăng Kiến Hoan "Ngô" một tiếng:
"Tiên Tiên ngoan, ngoan nào, cái thể giải thích..."
Ta: "Được, mời ngài bắt đầu màn biện bạch."
Lăng Kiến Hoan: "..."
"Tới đây cho phu quân moah moah một cái nào, chụt chụt bẹp bẹp!"
Lăng Kiến Hoan ôm lấy mặt , bôi đầy nước miếng lên mặt , còn trôi mất lớp phấn dặm.
Hoa khôi lấy tay che mắt:
"Chậc, nỡ , thật là nỡ ."
"Tiên Tiên ~ Tiên Tiên bảo bối ~"
"Tiên Tiên nha ~"
"Chúng bỏ cây gậy to dài xuống hả ~"
"Tiên Tiên hôm nay nàng hơn thế ?"
"Tiên Tiên nàng thơm quá ~"
"Tiên Tiên nàng..."
Ta thể nhịn thêm nữa, tát một cái mặt Lăng Kiến Hoan:
"Ngươi còn gọi một tiếng Tiên Tiên nữa xem, ngươi đang gọi hồn đấy ?"
Lăng Kiến Hoan hì hì :
"Ái chà, để bản công t.ử xem tiểu mỹ nhân đang giận dỗi là ai nào ~"
"Oa ~"
"Là Thế ~ t.ử ~ phu ~ nhân ~ xinh đáng yêu của chúng đây mà ~"
Ta: "..."
Hoa khôi: "..."
Lăng Kiến Hoan:
"Tới đây phu quân ôm cái nào."
Ta: "Ôm cái con khỉ, ngươi mà ôm nàng hoa khôi tỷ tỷ của ngươi ?"
Hoa khôi đập bàn:
"Lão nương và Thế t.ử gia là trong sạch nhé!"
?
Ta ném cây gậy , rúc lòng Lăng Kiến Hoan, ôm cổ mè nheo:
"Hoan Hoan, nàng hung dữ quá hà ~"
Lăng Kiến Hoan vỗ vỗ đầu :
" thế, nàng hung dữ như chứ, dọa Tiên Tiên của chúng sợ ."
Hoa khôi tức đến đập đùi:
"Thế t.ử gia ngài thể... ngài thế mà... ngài...!"
Nàng chắc là tức đến nên lời, khi thở dốc mấy , nàng như kẻ thấu hồng trần, chậm rãi :
"Thôi bỏ , ngài lấy tin tức thì cứ gọi tâm phúc đến ."
Hửm?
Tin tức gì cơ?
Ta nghi hoặc một chút, ngay đó liền hiểu vấn đề, hung hăng nhéo mạnh eo Lăng Kiến Hoan một cái.
Tốt lắm, ẩn tình mà thế mà còn chịu cho , tính nãy giờ diễn một màn như chẳng khác nào trò khỉ cho xem.
Ta chớp chớp mắt, nở một nụ thẹn thùng với :
“Phu quân, cúi đầu xuống đây.”
Lăng Kiến Hoan liền ngoan ngoãn cúi đầu.
Ta vươn tay xách tai lên:
“Lăng Kiến Hoan, mẫu nhà ngươi chứ, tháng ngươi đừng hòng bước chân lên giường ngủ!”