Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 140: Đảm bảo hai vị sẽ hài lòng
Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:17:47
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh hoàng hôn đỏ như m.á.u phủ lên những bức tường đổ nát của thị trấn hoang vắng một lớp màu cam rực quái dị.
Kiều Tây và Thẩm Hàn sánh vai con đường gồ ghề đầy hố rãnh, chân thỉnh thoảng đá những mảnh gạch vỡ hoặc hài cốt của loài động vật nào đó rõ tên.
Cái gọi là "chợ đen" thực chất chỉ là một điểm tập trung tự phát dựa vài tòa nhà còn tương đối nguyên vẹn.
Bóng chập chờn, ai nấy đều mang theo vẻ cảnh giác và xa cách đặc trưng của thời mạt thế.
Họ dừng, ánh mắt giả vờ lơ đãng lướt qua các điểm giao dịch, từ chỗ sáng sủa cho đến những góc tối tăm.
Kiều Tây nhận vật tư lưu thông ở đây đa dạng: những hộp đồ hộp bám đầy bùn đất, linh kiện v.ũ k.h.í rỉ sét, thịt khô màu sắc đáng ngờ, thậm chí còn vài cây thực vật biến dị héo rũ bày biện cẩn thận những tấm vải rách.
Giao dịch chủ yếu dùng tinh hạch, nhưng đa phần vẫn là hàng đổi hàng.
Tiếng mặc cả hạ xuống thấp, khí vô cùng áp lực.
Kiều Tây khẽ nhíu mày, mượn cớ xem xét một con d.a.o găm hoen rỉ để xích gần Thẩm Hàn, hạ thấp giọng:
"Ở đây rồng rắn hỗn tạp, vật tư thì nhiều nhưng là hàng phổ thông. Chúng đổi lượng lớn tinh hạch, xem ... Không ưu thế gì đặc biệt."
Căn cứ của họ thực tế cũng dư dả vật tư gì quá đặc thù.
Ánh mắt Thẩm Hàn sắc bén như lưỡi đao qua lửa, quét qua những chủ sạp đang siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í với ánh bất thiện, cuối cùng dừng ở một khu vực mấy gã đàn ông vạm vỡ âm thầm canh giữ.
Anh nghiêng đầu, giọng trầm thấp:
"Chưa chắc . Thành quả thí nghiệm của Giáo sư Phó mà đem đây, e là món hàng săn đón nhất đấy."
Anh ở căn cứ của họ một thời gian ngắn, cũng tận mắt chứng kiến những sống sót tìm đến biến thành dị năng giả như thế nào.
Qua quá trình thám thính, nắm rõ tình hình của cả căn cứ.
Đội ngũ của Phó Cẩn Hành nghiên cứu loại "chất xúc tác" giúp thường thức tỉnh dị năng, giá trị của nó trong thời buổi chẳng khác nào một quả b.o.m nguyên t.ử sức công phá kinh khủng.
"Thử nghĩ mà xem."
Lời của trực tiếp vạch trần hiện thực.
"Một khi tin tức lọt ngoài, đám thủ lĩnh căn cứ đầy dã tâm những tên trùm vũ trang ngoài , kẻ nào phát điên vì nó? Biến bộ đám lâu la thành dị năng giả, việc xưng bá một phương thậm chí... Thống nhất thế giới cũng còn là mơ ước viển vông nữa."
Tim Kiều Tây đập mạnh một nhịp, chất xúc tác dị năng đúng là quân bài tẩy đủ sức đảo lộn cục diện hiện tại.
tiết lộ lúc liệu thích hợp?
Thẩm Hàn dường như sự do dự của cô:
"Tây Tây, chuyện em thể về bàn bạc với Giáo sư Phó. Hiện tại dùng chất xúc tác đổi lấy tinh hạch để nâng cao thực lực cho các dị năng giả cấp thấp chính là chiếm lấy tiên cơ. Mình mạnh lên thì dù kẻ khác thèm thứ trong tay , họ cũng tự lượng sức xem đủ bản lĩnh để cướp ."
Ngược ... Cứ mãi giấu giếm, dù chuyển hóa thêm bao nhiêu dị năng giả mà đủ tinh hạch để thăng cấp, thì cuối cùng họ cũng chỉ là bia đỡ đạn mà thôi.
"Ừm, lý, về em sẽ bàn với Cẩn Hành."
Hai đang mải chuyện, rẽ qua một góc phố chất đầy xe cũ nát thì bảy tám bóng lù lù hiện chặn đường.
Dẫn đầu là một gã đàn ông đầu trọc mặt đầy thịt ngang, một vết sẹo dài như con rết bò từ trán xuống tận cằm, cánh tay thô kệch để trần xăm hình đầu sói đang nhỏ m.á.u.
Đám đàn ông phía gã đều để tóc húi cua, mặt, cổ hoặc tay xăm đủ loại mãnh thú, đầu lâu. Ánh mắt chúng hung hiểm, chút kiêng dè mà xoáy Kiều Tây và Thẩm Hàn như đang đ.á.n.h giá con mồi.
"Hê, hai vị trông lạ mặt quá nhỉ!"
Gã đầu trọc khẩy để lộ hàm răng vàng khè, giọng thô kệch:
" là Độc Bọ Cạp, đại ca vùng , đường xá gì cũng rành cả. Muốn đổi món đồ lạ gì cứ tìm là đúng ! Đỡ cho hai vị cứ loanh quanh vướng những rắc rối đáng ."
Anh cố ý phô trương con d.a.o phay dính vệt m.á.u khô dắt bên hông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-140-dam-bao-hai-vi-se-hai-long.html.]
Ở thời mạt thế, loại Kiều Tây gặp quá nhiều.
Gương mặt cô chút biểu cảm, chẳng hề nịnh bợ cũng chẳng chút sợ hãi.
Dị năng biến hình của cô thể mạnh về mặt công kích trực diện, nhưng khả năng bảo mạng chắc chắn là hàng đầu, kể bên cạnh còn một Thẩm Hàn thâm sâu khó lường, đó chính là điểm tựa giúp cô dám dấn bất kỳ hiểm cảnh nào.
"Đại ca Độc Bọ Cạp ?"
Giọng Kiều Tây thanh thoát mà bình thản, ánh mắt thẳng đối phương:
"Cảm ơn nhé. Vật tư thì chúng thiếu, cái chúng cần gấp lúc là lượng lớn tinh hạch, cấp bậc càng cao càng . Không ... Đại ca mối nào ?"
Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ "lượng lớn" và "cấp cao".
Đôi mắt ti hí đục ngầu của Độc Bọ Cạp lóe lên tia sáng tham lam gần như che giấu nổi.
Anh quanh một lượt hạ thấp giọng, vẻ bí hiểm:
"Ha ha, hỏi đúng đó! Theo , đảm bảo hai vị sẽ hài lòng!"
Anh thủ thế "mời", hướng về phía một xưởng công nghiệp bỏ hoang to lớn, sụp đổ một nửa ở rìa thị trấn.
Thẩm Hàn vẫn chút biểu cảm, chỉ lẳng lặng chắn cho Kiều Tây một bước chân, ánh mắt lạnh như đầm băng quét qua những bóng đang rục rịch xung quanh.
Kiều Tây cảm nhận sự bảo vệ thầm lặng của , lòng thấy yên tâm, cô chút do dự mà bước theo Độc Bọ Cạp.
Bên trong công xưởng trông còn hoang tàn và âm u hơn bên ngoài.
Mái vòm cao v.út đầy mạng nhện và những thanh xà gỉ sét, ánh sáng hắt xuống từ những ô cửa kính vỡ tạo thành những cột sáng trắng bệch, rõ mồn một những hạt bụi lơ lửng trong khí.
Trong phân xưởng trống trải hai mươi, ba mươi gã đàn ông đang la liệt, đa phần đều cởi trần để lộ những hình xăm chằng chịt.
Ngay khoảnh khắc Kiều Tây và Thẩm Hàn bước , tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía họ như những chiếc đèn pha, mang theo sự ác ý và tham lam rõ rệt, giống như bầy linh cẩu đang chằm chằm những con cừu non lạc lãnh địa.
"Ngồi !"
Độc Bọ Cạp nghênh ngang xuống chiếc ghế sofa cũ nát gãy một chân, kê tạm bằng mấy viên gạch, chỉ tay về phía hai chiếc ghế cũ nát đối diện.
Lập tức một tên đàn em nhanh nhảu bưng lên hai chai nước ngọt nhựa bao bì lòe loẹt, in hình hoa quả mờ nhạt, đặt "cộp" một cái lên chiếc bàn đầy vết bẩn mặt hai .
"Hai vị là dân ăn lớn , mở miệng là đòi lượng lớn tinh hạch, khí phách nhỏ ! Không ... Hai vị từ đến, đây từng gặp nhỉ?"
Độc Bọ Cạp ngả , cố tình tạo bầu khí khiến buông lỏng cảnh giác.
Kiều Tây liếc chai nước màu sắc sặc sỡ bất thường .
Giữa thời mạt thế, nguồn nước sạch còn quý hơn vàng, lấy nước ngọt thế ?
Cô chạm , ngược còn nhẹ nhàng cầm chai nước lên, thong dong xoay tròn trong tay, vỏ chai phản chiếu những tia sáng quái dị ánh mờ ảo.
"Đại ca Độc Bọ Cạp , lăn lộn ở chợ đen thì việc hỏi thăm gốc gác... Xem đúng quy tắc cho lắm nhỉ?"
Giọng cô mang theo một chút trêu chọc mơ hồ.
Khối thịt mặt Độc Bọ Cạp giật giật, nặn một nụ còn giả tạo hơn :
"Ha ha, cô em đúng. Là lỡ lời, kết giao bằng hữu thôi mà!"
Anh chỉ chai nước:
"Đi đường nãy giờ chắc cũng mệt , uống miếng nước cho thấm giọng , chúng từ từ bàn bạc."
"Ồ?"
Kiều Tây phát một tiếng khẽ đầy ẩn ý, cổ tay xoay nhẹ, chai nước đặt vững vàng trở mặt bàn phát một tiếng "độp", lực tay nặng nhẹ nhưng cũng đủ khiến chất lỏng bên trong chao đảo.