Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 222: Chỉ định chọn em

Cập nhật lúc: 2026-01-30 11:31:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mắn Kiều Tây hề tỏ lúng túng, cô thản nhiên gật đầu, giọng điệu đỗi bình thản:

 

"Vâng, hàng xóm nhà cháu, chúng cháu cùng lớn lên từ nhỏ. Cháu thích từ khi còn bé ạ."

 

Lời của cô hề ý định che giấu điều gì.

 

Mẹ Lục đôi mắt trong veo, ngay thẳng của cô, lòng thầm thở dài.

 

ngờ cô gái thành thật đến , ngay từ đầu chẳng ý định giấu giếm họ bất cứ chuyện gì.

 

Hơn nữa... Cứ mà xem, con trai bà tuy cực kỳ ưu tú, nhưng những đàn ông vây quanh Kiều Tây cũng đều là những nhân vật nghìn một, xuất chúng vô cùng.

 

Thôi , bà tự nhủ với lòng một nữa, thời thế thực sự đổi, cách nghĩ và cách sống của giới trẻ giờ đây cũng khác xưa .

 

"Bác ơi?"

 

Thấy Lục im lặng hồi lâu, chỉ dùng ánh mắt phức tạp , Kiều Tây kìm mà lên tiếng gọi.

 

Cô giữ thái độ lễ phép với Lục phần lớn là vì bà của Lục Dư Dương.

 

nếu đối phương đến đây để khiển trách giáo huấn, cô thấy cũng cần thiết trò chuyện thêm nữa.

 

"Ơi, Tây Tây, bác ý gì khác , con đừng nghĩ ngợi nhiều nhé."

 

Mẹ Lục lập tức định thần , vội vàng giải thích, đồng thời cẩn thận lấy từ trong túi áo một chiếc hộp gỗ nhỏ nhắn, mang nét cổ xưa.

 

nhẹ nhàng mở nắp hộp mặt Kiều Tây.

 

Bên trong, lớp nhung đỏ rực rỡ, một chiếc vòng tay ngọc lục bảo màu sắc đậm đà, trong trẻo đang tĩnh lặng, qua là đây là món đồ giá trị liên thành và tuổi đời lâu đời.

 

Mẹ Lục lấy chiếc vòng , ánh mắt mang theo vẻ trịnh trọng:

 

"Đây là bà nội của Dư Dương năm xưa giao cho bác, bà đây là vật truyền thừa của nhà họ Lục dành cho con dâu trưởng, bảo bác ... Hãy giao cho mà Dư Dương định sẵn chung ."

 

Kiều Tây , đôi mày khẽ nhíu :

 

"Bác ơi, thứ quá quý giá, mang ý nghĩa phi phàm như , cháu thể nhận ạ."

 

Cô vô thức từ chối.

 

Cô hiểu rõ tình cảnh của , cô gánh vác nổi danh phận "dâu trưởng nhà họ Lục", càng gánh vác những trách nhiệm nặng nề đằng nó.

 

Thế nhưng Lục chẳng để cô kịp phân bua, bà nắm lấy tay cô, giọng ôn hòa nhưng mang theo sự kiên định cho phép chối từ, nhẹ nhàng l.ồ.ng chiếc vòng lạnh và nặng trịch cổ tay thanh mảnh, trắng ngần của cô.

 

"Con xem, da Tây Tây trắng, đeo chiếc vòng thực sự , hợp với con."

 

Mẹ Lục ngắm nghía, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.

 

Thấy Kiều Tây vẻ vẫn tháo , Lục khẽ giữ tay cô , khẽ thở dài, giọng điệu trở nên chân thành hơn nhiều:

 

"Tây Tây , thực hôm nay bác đến đây chủ yếu là với con rằng, bác và bác trai... Chúng bác thông suốt . Chuyện giữa con và Dư Dương, giữa con với Giáo sư Phó và những khác , đó đều là chuyện riêng của các con, là lựa chọn của các con.

 

Một khi Dư Dương nhất quyết chọn con, con , thì chiếc vòng xứng đáng thuộc về con. Bác... Cũng chỉ công nhận mỗi con thôi."

 

thậm chí cho Kiều Tây cơ hội từ chối nữa, mỉm dậy:

 

"Bác đến chỉ để đưa chiếc vòng cho con, sẵn tiện thăm con một chút thôi. Không phiền con nghỉ ngơi nữa, đường dài chắc con mệt lử , mau ngủ một giấc thật ngon . Đợi con nghỉ ngơi khỏe khoái bác tới thăm."

 

Nói xong, bà giống như thành một tâm nguyện lớn lao, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi phòng Kiều Tây, lúc còn chu đáo khép cửa giúp cô.

 

Kiều Tây cánh cửa đóng, nâng cổ tay lên ngắm chiếc vòng ngọc bích đang tỏa ánh xanh thẳm sâu ánh đèn.

 

Chiếc vòng nước ngọc cực , màu sắc thuần khiết, rõ ràng là một món bảo vật quý giá.

 

Thế nhưng... Cô suy nghĩ một lát, vẫn cẩn thận tháo chiếc vòng , đặt nhẹ nhàng lên tủ đầu giường.

 

Mẹ Lục nhận thì để lát nữa cô sẽ đưa trả cho Lục Dư Dương.

 

Tránh việc lôi kéo qua chẳng may vỡ thì hỏng.

 

Mới đó mà cơn buồn ngủ ập đến khiến cô ngáp dài một cái.

 

Suốt hành trình dây thần kinh luôn căng như dây đàn, lúc cô thực sự cảm thấy rã rời cả thể xác lẫn tâm hồn.

 

chiếc giường êm ái, gần như ngay khi đầu chạm gối, cô chìm sâu giấc ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-222-chi-dinh-chon-em.html.]

 

Giấc ngủ trôi qua bao lâu, khi cô từ từ tỉnh giấc, sắc trời ngoài cửa sổ tối sầm.

 

Trong cơn mơ màng, cô cảm giác dường như trong phòng .

 

Nghiêng đầu , cô thấy Lục Dư Dương đang cạnh chiếc tủ đầu giường xa, tay là chiếc vòng ngọc lục bảo, đang lặng lẽ ngắm nghía nó ánh sáng lờ mờ hắt từ cửa sổ.

 

Nhận động tĩnh giường, đầu , gương mặt thoáng hiện nụ dịu dàng:

 

"Em tỉnh ?"

 

Giọng khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng vô cùng ấm áp.

 

Kiều Tây xoa xoa mái tóc rối, chống tay dậy: "Sao ở đây?"

 

"Anh mới sắp xếp xong chỗ ở tạm thời cho tất cả từ khu an tới, tranh thủ ghé qua thăm em một chút."

 

Lục Dư Dương đặt chiếc vòng xuống, bước vài bước tới cạnh giường.

 

Anh tự nhiên xuống mép giường, đưa tay vòng phía ôm cô lòng.

 

Kiều Tây cũng thả lỏng cơ thể, thuận thế tựa bờ vai săn chắc, ấm áp của .

 

Cô ngước đầu , thấy rõ vẻ mệt mỏi đáy mắt :

 

"Ý em là... Sao đây?"

 

Cô nhớ rõ là khóa cửa .

 

"Thẩm Hàn mở cửa cho đấy."

 

Lục Dư Dương khẽ, cằm nhẹ nhàng cọ lên đỉnh đầu cô:

 

"Cậu bảo chắc em vẫn còn đang ngủ, dặn đừng em thức giấc."

 

Kiều Tây hiểu, cô nhớ tới chuyện chiếc vòng, chỉ tay về phía tủ đầu giường:

 

"Chiếc vòng đó, mang tới chiều nay đấy. Lát nữa về thì nhớ mang trả cho bác nhé."

 

"Ừ, nhận , là món đồ bà nội để ."

 

Lục Dư Dương ậm ừ đáp một tiếng, thèm chiếc vòng mà chỉ cầm lấy bàn tay thanh mảnh của cô, đặt lòng bàn tay khẽ mơn trớn, giọng điệu rõ cảm xúc:

 

"Em thích ?"

 

Anh nghiêng đầu cô, ánh mắt sâu thẳm.

 

Kiều Tây lắc đầu:

 

"Không em thích bản chiếc vòng. Chỉ là em thấy... Ý nghĩa của nó quá đặc biệt, đưa cho em thích hợp."

 

"Hửm?"

 

Lục Dư Dương dường như ngờ cô đưa lý do như , khẽ nhướng mày, hiệu cho cô tiếp.

 

Kiều Tây xoay , thẳng , giọng nghiêm túc và chân thành:

 

"Đây là vật bà nội để cho , để giao cho con dâu tương lai. Nó đại diện cho sự duy nhất và sự công nhận. Mà em... Em thể trao cho bộ tình yêu, cũng thể trở thành một “nàng dâu nhà họ Lục” theo nghĩa truyền thống. Thế nên, nó nên ở chỗ em."

 

Ánh mắt Lục Dư Dương khẽ d.a.o động, lướt qua một tia sáng phức tạp.

 

Quả thực vẫn chấp nhận và thích nghi với mối quan hệ chia sẻ , vẫn thể thực sự bình thản khi trơ mắt mật với đàn ông khác.

 

Thế nhưng... Anh đang cố gắng, bởi rằng, mất cô còn khiến đau đớn hơn vạn việc sẻ chia.

 

chọn để gắn bó cả đời, từ đầu chí cuối, cũng chỉ mỗi cô.

 

Anh trực tiếp trả lời lời cô , mà cầm lấy chiếc vòng ngọc, nâng cổ tay cô lên, một nữa đích và trịnh trọng l.ồ.ng chiếc vòng ngọc mát lạnh tay cô.

 

Giọng bình thản nhưng mang theo sự kiên định thể xoay chuyển:

 

"Nếu em nhận, thì nó cũng chẳng còn ý nghĩa gì để tồn tại nữa. Em thể vứt nó , hoặc tùy ý cất xó xỉnh nào đó. nó thuộc về em."

 

 

 

Loading...