Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 260: Ngoại truyện 2
Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:23:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu sâu mắt Kiều Tây một , để cô cơ hội khước từ, giọng đầy quyết tuyệt:
"Chị cứ ở đây đợi em."
Lời còn dứt, hình loé lên, hóa thành một đạo tàn ảnh, nhanh nhẹn lặn mất hút khu vực đặt bể năng lượng.
Kiều Tây thậm chí còn kịp ngăn cản, bóng xa, cô chỉ thể chôn chân tại chỗ chờ đợi.
Vốn dĩ chỉ là thám thính tình hình, cô cứ ngỡ sẽ nhanh.
Thế nhưng thời gian cứ từng phút từng giây trôi qua, sự chờ đợi dần trở nên dày vò khôn xiết.
Nỗi bất an trong lòng Kiều Tây ngày một lớn dần, cuối cùng cô thể kìm nén thêm nữa, định bụng sẽ biến hình để lẻn trong xem xét.
mới rời khỏi nơi ẩn nấp, mấy bước, cô thấy một bóng dáng đang lảo đảo tiến về phía .
Tạ Quyết gần như lê lết để di chuyển, bộ đồ tác chiến rách bướm, khắp là những vết thương chằng chịt, m.á.u chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả nửa , trông vô cùng thê lương và hãi hùng.
Nhịp thở của Kiều Tây tức thì ngưng trệ, trái tim cô như một bàn tay vô hình bóp nghẹt!
Cô lao về phía , giọng run rẩy mà chính cô cũng nhận :
"Tiểu Quyết, nông nỗi ?"
Họ là những dị năng giả hàng đầu, chỉ là thám thính tình hình, hề lộ diện, thể thương nặng đến thế ?
Tạ Quyết ngước mắt lên, nơi sâu thẳm đáy mắt dường như thoáng qua một tia sáng tối tăm khó lòng nắm bắt, nhưng gương mặt lộ vẻ yếu ớt đầy trấn an:
"Không ... Là do em cẩn thận nên mới trúng kế của những dị năng giả đặc biệt bên họ."
Miệng thì , nhưng bước chân đột ngột khuỵu xuống, bộ trọng lượng cơ thể đổ dồn về phía Kiều Tây.
Kiều Tây theo bản năng dang rộng vòng tay, ôm c.h.ặ.t lấy để ngăn cho ngã xuống đất.
Ôm trọn lấy mỹ nhân mềm mại tỏa hương trong lòng, Tạ Quyết dùng hết khả năng kiềm chế mới lập tức siết c.h.ặ.t vòng tay.
Cậu tham lam hít hà mùi hương thuộc về Kiều Tây – mùi hương khiến hồn xiêu phách lạc suốt bao năm qua, vùi mặt hõm cổ cô, giọng yếu ớt như sợi b.ún, mang theo sự mong manh khiến mủi lòng:
"Chị ơi... Đừng cử động, để em tựa một lát... Em thấy ch.óng mặt..."
Lúc tâm trí Kiều Tây đều đặt cả những vết thương , còn tâm trí nào để ý đến chuyện khác.
Tay cô cứ chạm là cảm nhận sự bết dính của m.á.u nóng, nỗi tự trách và sợ hãi nhấn chìm lấy cô, giọng nghẹn ngào:
"Là tại chị ... Chị nên tùy hứng bắt em cùng... Chúng về ngay thôi! Về ngay lập tức! Em cố gắng lên, về đến căn cứ là sẽ thôi, em nhất định !"
Cô cố gắng dùng sức đỡ dậy để đưa về căn cứ, nhưng Tạ Quyết trông thì yếu ớt mà cơ thể nặng trĩu như đá tảng.
Sao thể để cô dễ dàng đưa về cho ?
Đây là cơ hội duy nhất mà dày công toan tính, khó khăn lắm mới đợi lúc rời xa tầm mắt của mấy đàn ông để ở riêng bên cô.
"Không kịp nữa ... Chị ơi..."
Giọng thều thào, ánh mắt dán c.h.ặ.t lấy cô đầy luyến lưu như kẻ sắp lìa đời.
"Em sợ... Em cầm cự đến lúc về nhà mất..."
"Sẽ ! Tuyệt đối !"
Kiều Tây gần như gầm nhẹ, vành mắt đỏ hoe, cô nghiến răng một nữa cố gắng dìu .
Tạ Quyết thuận theo sức lực của cô gượng bước vài bước, một căn nhà bỏ hoang mà họ từng dừng chân nghỉ ngơi lúc , "kiệt sức", cả mềm nhũn trượt xuống dựa tường.
"Chị ơi... Em... Em thực sự nổi nữa ..."
Gương mặt trắng bệch như tờ giấy, thở thoi thóp.
"Chị... Chị cứ để em đây ... Đừng quản em nữa..."
Nhìn thấy như , nước mắt Kiều Tây cuối cùng kìm mà rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-260-ngoai-truyen-2.html.]
Cô cẩn thận đỡ vững, quỳ xuống bên cạnh , dùng khăn tay lau vết m.á.u và mồ hôi lạnh mặt một cách vô vọng, giọng vỡ vụn:
"Đừng bậy... Chị sẽ bỏ mặc em ... Tuyệt đối ..."
Nhìn thấy cô vì mà rơi lệ, vì mà lo lắng đến nát lòng, trong lòng Tạ Quyết trào dâng một cảm giác cực kỳ sung sướng xen lẫn tội và cả xót xa.
Cậu gian nan đưa tay lên nắm lấy những ngón tay lạnh của Kiều Tây, ánh mắt tham lam họa từng đường nét gương mặt cô, như khắc ghi dáng vẻ tận sâu trong linh hồn.
"Chị ơi... Nếu như... Nếu thời gian thể trở ..."
Cậu hổn hển , ánh mắt mơ màng nhưng nghiêm túc.
"Em ước gì... Mình thể gặp chị muộn hơn vài năm... Như ... Trong lòng chị... Em lẽ sẽ mãi mãi... Chỉ là một đứa trẻ cần chị bảo vệ đúng ?"
"Đã là lúc nào mà em còn những lời ngốc nghếch hả!"
Giọng Kiều Tây mang theo tiếng , trái tim như đặt lửa đốt.
" mà... Em yêu chị! Chị ơi..."
Tạ Quyết như dùng hết sức bình sinh, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, trong mắt là tình cảm nóng bỏng, rực cháy chút che giấu:
"Nếu giờ ... Em sợ... Sẽ còn cơ hội nào nữa..."
Cậu bắt buộc , nếu , mấy đàn ông nhạy cảm sớm đ.á.n.h "dã tâm" của , khi về, chờ đợi thể là việc điều chuyển dần khỏi bộ phận nòng cốt, rời xa bên cạnh cô.
Kiều Tây mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt đầy vẻ cầu xin và cam tâm của , cảm nhận lực đạo dù yếu ớt nhưng vẫn vô cùng cố chấp truyền tới từ lòng bàn tay , lời từ chối "chị là chị của em" cùng vẫn thể thốt .
Cô để mặc nắm tay , im lặng nhưng hề hất .
"Sẽ ... Đợi em nghỉ ngơi một chút cho sức, chị sẽ cõng em về... Chúng đều sẽ bình an vô sự..."
Cô chỉ thể lặp lặp những lời an ủi vô lực và nhạt nhẽo.
Tạ Quyết như cạn kiệt tinh thần, gục đầu đầy vẻ ốm yếu, mí mắt nặng trĩu sụp xuống, giọng nhỏ đến mức gần như thấy:
"Chị ơi... Nếu như... Nếu em may mắn còn sống đến ngày mai... Chị thể hứa với em một chuyện ?"
"Ừ! Chị hứa với em! Chỉ cần em khỏe !"
Lúc Kiều Tây chỉ tiếp thêm niềm tin sống cho , đừng một chuyện, mười chuyện trăm chuyện cô cũng đồng ý.
Khóe môi Tạ Quyết khẽ cong lên một cách yếu ớt, như thể nhận một lời thề thiêng liêng.
Cậu mỉm "yếu ớt" nhưng đầy kiên định:
"Được... Lời của chị... Em nhớ kỹ ... Có lời hứa của chị... Nhất định em sẽ... Vượt qua ..."
Nói xong, như thể cuối cùng cũng chống đỡ nổi nữa, từ từ nhắm nghiền mắt .
Kiều Tây đau đớn khôn xiết, cố nén nỗi hoảng loạn. Cô cứ ngỡ sống qua hai kiếp mạt thế, cô quá quen với sinh ly t.ử biệt.
Thế nhưng cô nhận , vẫn thể trơ mắt trân trọng rời bỏ ...
Đôi tay run rẩy giúp lau rửa vết thương và băng bó đơn giản.
Làm xong tất cả, cô định bụng sẽ cõng lên để nhanh ch.óng về căn cứ.
cô mới cử động, Tạ Quyết vốn đang "hôn mê" bỗng như một phản xạ tự nhiên, cánh tay đột ngột siết c.h.ặ.t, ôm ghì lấy cô lòng.
Đầu gục xuống vai cô, phát tiếng lầm bầm như một chú thú nhỏ:
"Lạnh... Chị ơi... Em lạnh quá..."
Trái tim Kiều Tây ngay lập tức mềm nhũn như nước, cô còn màng đến điều gì khác nữa, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy , dùng nhiệt ấm áp của để sưởi ấm cho cơ thể đang toát lạnh .
"Đừng sợ, chị đây, chị ôm em thì sẽ lạnh nữa ..."
Người trong lòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
Suốt cả đêm dài đó, mỗi khi Kiều Tây cảm thấy ngủ say và định lặng lẽ dậy cõng , Tạ Quyết luôn rên rỉ đầy khó chịu "đúng lúc", hoặc siết c.h.ặ.t lấy cô hơn khiến cô thể thoát .