Mỹ Nhân Pháo Hôi Trọng Sinh [Thập Niên 70] - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:27:42
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vật lộn đến hơn hai giờ sáng, bên trong phòng sinh cuối cùng cũng động tĩnh.

 

Khi cánh cửa mở , mấy đợi bên ngoài tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng tiến tới hỏi han: "Bác sĩ, sinh chứ? Thuận lợi cả chứ ạ?"

 

Bác sĩ lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng gương mặt vẫn nở nụ , với những đang lo lắng: "Chúc mừng, tròn con vuông!"

 

Nghe thấy câu , tinh thần căng thẳng suốt một đêm của lập tức thả lỏng. Bình an là ! Bình an là !

 

Thẩm Minh Tranh trong lòng vẫn luôn lo cho vợ, nhấc chân định bác sĩ ngăn , bảo họ chờ thêm một chút. Bên trong còn đang dọn dẹp, lát nữa sản phụ và em bé mới thể ngoài.

 

Cứ thế đợi thêm hơn nửa tiếng đồng hồ, Cố Khê mới đẩy . Cả nhóm vội vây quanh. Khi đẩy , Cố Khê mệt đến mức ngủ .

 

Cơn ngủ kéo dài thẳng tới tận ngày hôm . Khi tỉnh , cô phát hiện một bàn tay của đang ai đó nắm c.h.ặ.t. Cô mở mắt , thấy đàn ông đang túc trực bên giường.

 

"Anh..." Cô khàn giọng gọi.

 

Thẩm Minh Tranh thấy cô tỉnh , ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng, hỏi: "Khê Khê, em thấy thế nào? Muốn uống nước ?" Nói dậy rót một ly nước ấm đến, đút cho cô một chút.

 

Khi đỡ dậy uống nước, Cố Khê thấy đứa trẻ bên cạnh . Bé quấn bọc kỹ càng, khuôn mặt nhỏ, da đỏ hỏn như một chú khỉ con. May mắn là tuy da đỏ nhưng nhăn nheo như đại đa trẻ sơ sinh khác, ngược trông non nớt, cảm giác như chỉ cần mạnh tay một chút là sẽ đau bé, khiến chẳng dám chạm .

 

Cô chằm chằm con, đến thở cũng nín , nhất thời quên cả uống nước.

 

"Khê Khê, uống nước ." Thẩm Minh Tranh cẩn thận đỡ cô, đút nước cho cô.

 

Uống xong, Cố Khê vẫn tiếp tục con, : "Anh ơi, trông nó giống con khỉ quá, hèn gì loài tiến hóa từ loài vượn."

 

Thẩm Minh Tranh: "......"

 

Anh ngờ câu đầu tiên cô khi thấy con khi tỉnh là câu , khỏi dở dở . Anh : "Trẻ con lúc mới sinh đúng là khó một chút... Em đừng chê con, thì sẽ đấy."

 

"Đương nhiên là em chê , đằng nào nét cũng sẽ nở mà." Cố Khê cũng hiểu chút ít về chuyện , "Hai chúng đều , tin rằng con chúng cũng sẽ kém ."

 

Thẩm Minh Tranh mỉm , đứa bé đang ngủ bên cạnh, trong lòng trào dâng một luồng nhiệt ấm áp. Dưới ánh bình minh hắt qua cửa sổ, xót xa hôn lên gương mặt tiều tụy xanh xao của cô, khàn giọng : "Khê Khê, cảm ơn em, vất vả cho em ."

 

Cố Khê đó, ngước mắt : "Anh ơi, sinh con thực sự đau lắm."

 

Giọng cô mềm nhũn, mang theo chút khàn khàn, vẻ uể oải như thể bộ sức lực cạn kiệt trong cuộc vượt cạn đêm qua. Sự tiều tụy, yếu ớt của cô khiến đau lòng khôn xiết.

 

Thẩm Minh Tranh nắm lấy tay cô, ánh mắt lộ vẻ xót xa: "Khê Khê, chúng chỉ sinh một đứa thôi, sinh nữa."

 

Đêm qua khi thấy cô y tá đẩy , hạ quyết tâm trong lòng: nhất định sinh thêm nữa, chịu nỗi khổ thêm một nào nữa.

 

Cố Khê gật đầu, sợ hãi : "Em cũng sinh nữa , thực sự đau." Chỉ từng trải qua mới cơn đau đẻ đáng sợ nhường nào, đau bụng kinh so với nó chỉ là chuyện trẻ con. Cô thậm chí chẳng nhớ nổi cuối cùng cách nào để đưa đứa bé ngoài . Cứ bảo cô kiêu kỳ cũng , dù cơn đau trải qua hai.

 

Thẩm Minh Tranh cúi , ôm hờ lấy cô. Đợi đến khi Cố Khê nữa, mở đôi mắt đỏ vằn vì thức trắng đêm, suy nghĩ về việc tránh t.h.a.i . Nếu đồ dùng kế hoạch hóa thể gặp trục trặc, thì thắt ống dẫn tinh . Đợi cô cữ xong, sẽ sắp xếp thời gian bệnh viện thực hiện thủ tục.

 

Khi Cố Khê tỉnh nữa, trời sáng rõ. Người túc trực bên giường là cô em gái Từ Nguyện Sinh và Kiều Tuệ. Thấy cô tỉnh, Nguyện Sinh vội đỡ cô, đút cho cô ít nước, đó đỡ cô vệ sinh, rót bát canh gà hầm kỹ cho cô uống. Kiều Tuệ bên cạnh bế đứa nhỏ, khéo léo cho bé uống chút nước.

 

"Nguyện Sinh, ?" Cố Khê theo bản năng tìm chồng.

 

"Anh rể trực cả đêm qua , em bảo về nghỉ ngơi." Nguyện Sinh đút canh gà cho chị , "Anh lâu thì chị tỉnh."

 

Cố Khê phản ứng chậm chạp, "ồ" một tiếng.

 

"Cố Khê, chúc mừng nhé." Kiều Tuệ bế đứa bé , cô mừng vì bạn sinh nở thuận lợi, "Đứa trẻ trông xinh, giống lắm."

 

Cố Khê liếc đứa trẻ trong lòng Kiều Tuệ, khổ sở : "Sao cứ thấy nó như con khỉ con , chẳng giống ai cả?"

 

"Chị cả, nào bảo con là khỉ ?" Nguyện Sinh trách yêu một câu, phụ họa, "Em cũng thấy ngũ quan của bé giống chị em hơn, nhất định sẽ ... ừm, tuấn tú." Cô phân vân, con trai thì nên dùng từ "" nhỉ? Hạng Trường Xuyên cũng đấy thôi, giống .

 

Cố Khê sự phân vân của em gái, cô tiếc nuối: "Thực chị mong con giống bố nó hơn. Con trai mà, giống bố mới khí chất nam nhi."

 

Nguyện Sinh vạch trần: "Đó là vì chị thích vẻ ngoài của rể thôi." Đừng tưởng cô , nhan sắc của rể đúng ngay "gu" của chị cô, thỉnh thoảng chuyện chị lôi khen lấy khen để.

 

Cố Khê hì hì một tiếng, Kiều Tuệ cũng dở dở . cô tin đứa trẻ dù giống bố giống thì cũng sẽ ưa , vì cả bố và đều là tuấn nam mỹ nữ, con cái chắc chắn tệ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-phao-hoi-trong-sinh-thap-nien-70/chuong-141.html.]

Uống hết bát canh gà, Cố Khê xuống. Vừa sinh xong, tinh thần và khí lực như rút quá nửa, thực sự mệt tả nổi. Thêm đó là chứng đổ mồ hôi trộm, mới đó mà mồ hôi như tắm, ướt cả quần áo. Nguyện Sinh lấy một bộ đồ sạch đến cho cô.

 

Lát , lượt đến thăm Cố Khê, chúc mừng cô, ghé xem đứa bé đang ngủ giường, ai nấy đều khen đứa trẻ xinh xắn.

 

Cố Khê: "......" Đối diện với "con khỉ con" đỏ hỏn mà khen xinh, chắc hẳn là lời dối lòng ?

 

"Xem da của đứa nhỏ , chẳng nhăn nheo chút nào cả, mới thấy trẻ sơ sinh làn da mướt thế đầu đấy, chắc chắn là nuôi dưỡng trong bụng." " cứ tưởng là bé gái cơ, ngờ là bé trai." "Xem mấy quan niệm cũ cũng chuẩn." ...

 

Mọi đó đều đinh ninh Cố Khê sẽ sinh con gái, ai ngờ sáng nay nhận tin là con trai. cũng , con đầu lòng của hai vợ chồng, trai gái đều đáng quý như . Vì Cố Khê cần nghỉ ngơi, lâu, trò chuyện vài câu, xem bé xong thì xin phép về. Căn phòng nhanh ch.óng yên tĩnh trở .

 

Đến buổi trưa, Thẩm Minh Tranh mang cơm đến cho Cố Khê, bảo Kiều Tuệ và Nguyện Sinh về nhà ăn cơm. Cơm hôm nay là do chị Chu nấu. Kiều Tuệ từ sớm bảo Cao Tham mưu trưởng hợp tác xã mua nhiều rau thịt về, chị Chu nấu chung cơm nước cho cả hai nhà để Nguyện Sinh đỡ chạy về nấu nướng.

 

Khi đỡ dậy, Cố Khê quan sát hỏi: "Anh ơi, ngủ thêm chút nữa?" Đôi mắt vẫn đỏ ngầu, về nhà chắc ngủ nổi ba tiếng.

 

"Không , đây khi nhiệm vụ, mấy ngày ngủ là chuyện thường." Thẩm Minh Tranh để tâm, so với việc thức đêm thì việc cô sinh con vất vả hơn nhiều. Anh ở bên cạnh cô, chăm sóc cô và con. Khi xin nghỉ phép đặc biệt hai ngày, Cố Khê vui.

 

Ăn cơm xong, cô chợt nhớ điều gì, hỏi: " , đến ạ? Hôm nay bà đến kịp ?" Cô vẫn luôn mong ngóng Phùng Mẫn, gặp bà.

 

Thẩm Minh Tranh đáp: "Yên tâm, chiều nay bà sẽ đến nơi thôi."

 

"Vậy nhớ đón nhé." Cố Khê ngáp một cái, ăn no là buồn ngủ, ú ớ , "Mẹ đầu đến đây, em sợ bà thạo đường..." Thẩm Minh Tranh đắp chăn cho cô: "Chuyện em đừng lo, cử đón ."

 

**

 

Phùng Mẫn đến đơn vị lúc chập choạng tối. May mắn hôm nay cán bộ công tác thành phố, bà thể nhờ xe về đơn vị. Đợi cán bộ giải quyết xong việc thì quá trưa, nên bà đến muộn.

 

Khi Phùng Mẫn xuống xe, chiến sĩ liên lạc Tiểu Chu đợi sẵn ở đó. Thấy Phùng Mẫn trong bộ trang phục chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, cần hỏi cũng bà chính là của Trung đoàn trưởng Thẩm, vì hôm nay ngoài nào khác đến đơn vị. Cậu vội vàng đón lấy, lịch sự hỏi: "Xin hỏi là đồng chí Phùng Mẫn ạ?"

 

Xác nhận danh tính xong, Tiểu Chu vui vẻ : "Chào bác ạ, cháu là liên lạc viên của Trung đoàn trưởng Thẩm, bác cứ gọi cháu là Tiểu Chu! Trung đoàn trưởng bảo cháu đến đón bác, mời bác theo cháu." Cậu đỡ lấy hành lý của Phùng Mẫn, đưa bà đăng ký.

 

Xong thủ tục, Phùng Mẫn theo Tiểu Chu đơn vị, kìm mà hỏi ngay: "Tiểu Chu, con dâu bác thế nào ? Trung đoàn trưởng nhà cháu chăm sóc nó t.ử tế ?"

 

Tiểu Chu đáp: "Chị dâu trở tối qua, hơn hai giờ sáng sinh ạ..."

 

Nghe , Phùng Mẫn lập tức sốt sắng: "Nhanh thế cơ ? Khê Khê chứ?"

 

"Không , ạ, bác sĩ bảo chị dâu sinh thuận lợi, chịu khổ nhiều ạ." Tiểu Chu vội trấn an, "Bác đừng lo lắng quá."

 

Phùng Mẫn lo cho , bà tính toán ngày dự sinh của Cố Khê để đến, định bụng lúc cô sinh sẽ ở bên cạnh, ai ngờ đến muộn mất một ngày. Biết Cố Khê vẫn đang ở trạm xá, bà bảo Tiểu Chu đưa qua đó ngay, bà xem con dâu .

 

Tiểu Chu vốn định đưa bà về khu gia đình để cất hành lý, uống ngụm nước nghỉ ngơi, nhưng thấy bà sốt ruột quá đành đưa thẳng trạm xá. Cậu thầm nghĩ trong lòng, dáng vẻ sốt sắng của ruột Trung đoàn trưởng nhà chẳng giống con dâu sinh con chút nào, mà giống hệt như con gái ruột sinh con , hỏi han chuyện con dâu thế nào, còn con trai ruột Thẩm Minh Tranh thì bà quên bẵng .

 

Đến trạm xá, Phùng Mẫn thẳng phòng bệnh. Trong phòng, Cố Khê và em bé đều đang ngủ, Thẩm Minh Tranh đang trông nom hai con. Thấy Phùng Mẫn bước , nhẹ chân nhẹ tay dậy định đón tiếp thì ruột gạt một bên đầy ghẻ lạnh.

 

Cố Khê giường , xót xa ngắm gương mặt xanh xao của cô, mới sang đứa bé đang bên cạnh. Thấy khuôn mặt nhỏ đỏ hỏn của cháu, bà kìm mỉm . Đứa trẻ trông giống nhiều hơn, chắc chắn sẽ là một trai tuấn tú.

 

Thấy cả lẫn con đều đang ngủ, Phùng Mẫn gọi con trai ngoài hỏi han tình hình sinh nở của Cố Khê. Biết chuyện thuận lợi, bà mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Bà chắp tay : "Bình an là , may mà chuyện thuận lợi."

 

Từ lúc Cố Khê mang thai, bà luôn thấp thỏm yên, sợ cơ thể cô hồi phục hẳn, sinh nở sẽ chịu khổ. Tuy chắc chắn cũng trải qua một phen vất vả, nhưng may mắn là tất cả đều suôn sẻ.

 

Khi Cố Khê tỉnh giấc, thấy Phùng Mẫn đang túc trực bên giường, niềm vui sướng của cô lời nào tả xiết.

 

"Mẹ, đến !" Cô loay hoay dậy, nhào thẳng lòng Phùng Mẫn.

 

Phùng Mẫn hành động đột ngột của cô cho giật , vội vàng ôm lấy cô, trách mắng: "Cái con bé , mà vội vàng thế? Ngộ nhỡ ngã thì ?"

 

Cố Khê ôm c.h.ặ.t lấy bà, nũng nịu: "Con nhớ quá... Lâu lắm con gặp , con nhớ lắm." Nói đến cuối, giọng cô nghẹn ngào.

 

Phùng Mẫn mà mủi lòng, hốc mắt đỏ, vội : "Con mới sinh xong, , hại mắt lắm, sẽ khổ đấy." Rồi bà bảo: "Con ngoan, vất vả cho con ."

 

Bà nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, phát hiện con bé vẫn gầy lắm, dường như mấy năm qua chẳng tăng thêm chút thịt nào. Chẳng lẽ lúc m.a.n.g t.h.a.i ăn uống t.ử tế ?

 

Cố Khê dựa dẫm bà. Mùi hương quen thuộc Phùng Mẫn dễ dàng xoa dịu những đau thương và ấm ức tận sâu trong lòng cô, vỗ về nỗi nhớ nhung và cảm giác buồn bã vì xa cách suốt mấy năm qua.

 

 

 

Loading...