Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 15.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:50:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy lưỡi d.a.o vung tới, gã đàn ông vội vã dùng chiếc thùng gỗ chắn : “Con khốn, mày dám c.h.é.m tao thật ! Không mày quyến rũ tao thì mắc gì tao sờ mày mà sờ khác?” Gã sang hét lớn với đám đông: “Mọi xem, con đàn bà quyến rũ , giờ lật lọng nhận quen kìa.”
Người phụ nữ béo lúc nãy chỉ ăn chực mà mua tặc lưỡi vài tiếng: “Con nhỏ cứ vặn vẹo m.ô.n.g n.g.ự.c lúng liếng, rõ là đến xưởng cán thép của chúng để mồi chài đàn ông. Nếu thì tại chỉ sờ cô, chẳng vì cô là đồ lẳng lơ ?”
Mấy tên tóc vàng gần đó cũng hô hố: “Chứ còn gì nữa, cái eo với cái m.ô.n.g vặn vẹo thế thì định câu dẫn ai !”
Một tên trong đó tiến : “Cô em, đừng nóng tính thế, động chút là dùng d.a.o kéo .” Hắn định vòng phía để ôm ngang lưng Giang Xán.
Đám đông xung quanh bắt đầu vây kín, thì chỉ trỏ, kẻ thì xì xào bàn tán.
Hai nữ công nhân tan ca nhíu mày khó chịu: “Người bán hàng, chẳng lẽ ? Các thấy trẻ nên mới định giở trò kiếm chác đúng ?”
Tên thanh niên tóc vàng hất hàm: “Sao, hai cô giúp nó ?”
Hai nữ công nhân mím môi , một bất ngờ chạy mất.
Người còn vẫn đó lên tiếng: “Các đừng quá đáng, đây là xưởng cán thép, lát nữa bảo vệ đến bây giờ.”
Giang Xán vung d.a.o phay loạn xạ khiến ai dám tới gần. Đôi mắt cô đỏ hoe vì uất ức, cảm giác giống hệt như lúc cô vu khống là quyến rũ phụ học sinh ngày .
Rõ ràng cô chẳng gì sai cả.
Nhìn những kẻ mang ý đồ quanh , cô bỗng trở nên liều lĩnh, hôm nay nhất định cho chúng đổ m.á.u.
Cô giơ d.a.o phay c.h.é.m thẳng gã đàn ông mắt híp đang gần nhất. Chiếc chậu inox trong tay gã c.h.é.m bẹp rúm, lưỡi d.a.o sượt qua vai gã.
Đáng tiếc là chiếc chậu đỡ bớt lực nên c.h.é.m trúng xương.
Gã mắt híp nhân cơ hội cướp lấy con d.a.o vươn tay định tóm lấy Giang Xán. Cô lập tức cầm chiếc kéo đ.â.m thẳng mặt đối phương.
Gã đàn ông rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, vội vã dùng tay đỡ lấy chiếc kéo. Mũi kéo đ.â.m xuyên qua lòng bàn tay gã, m.á.u tươi chảy ròng ròng.
Nếu gã kịp chắn thì cái kéo đó cắm thẳng mắt .
Mẹ kiếp, con nhỏ tay độc ác thật.
Giang Xán lạnh: “ lẳng lơ với ông? Quyến rũ ông? Ông cũng xứng ? Ông với mụ béo quan hệ gì? Tên tóc vàng là gì của ông? Có là bọn gián điệp đặc vụ ?” Cô sang mụ béo: “Có các ăn trộm thông tin quan trọng của xưởng cán thép ? Thấy xinh nên định lợi dụng , bắt việc cho các ? Để bình phong cho các đ.á.n.h cắp bí mật quốc gia đúng ?”
Lời cô dứt, đám đông bỗng chốc im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/15.html.]
Cái gì cơ? Gián điệp đặc vụ?
Cô hét lớn: “Mọi ơi, bắt lấy chúng nó! Đem lũ đặc vụ giao cho đồn cảnh sát!”
Gã mắt híp tái mét mặt mày vì giận sợ. Gã cầm chiếc kéo định đ.â.m mặt Giang Xán: “Con khốn lắt léo , tao cho mày hết đường bậy.”
Giang Xán sớm đề phòng nên nhanh chân né , nhưng chiếc xe đạp của cô gã gạt đổ và dẫm cho mấy cái. Cô chẳng kịp xót xe, vội chạy giữa đám đông: “Bọn đặc vụ định g.i.ế.c diệt khẩu kìa!”
Vì gã đàn ông đang cầm cả d.a.o lẫn kéo nên ai dám xông , tản chạy loạn. gã kịp hống hách bao lâu thì một thanh niên cao lớn từ xa lao tới. Một cú đá như trời giáng n.g.ự.c khiến gã bay xa mấy mét, đập mạnh cây bạch dương bên đường bẹp dí, dậy nổi.
Giang Xán đến, mái tóc vàng vô cùng nổi bật, chính là Thẩm Lãng. Cô chỉ tay mấy tên tóc vàng du thủ du thực hét lên: “Chồng ơi, lão già dê là đặc vụ, mấy tên vô cũng là đặc vụ cả đấy, bắt lấy chúng, đừng để chúng chạy thoát!”
Người đàn ông đ.á.n.h ngầu giỏi là chồng cô, kẻ nào bắt nạt cô thì cứ liệu hồn xem chịu nổi đòn .
Thẩm Lãng thấy hai tiếng “chồng ơi” mà sướng đến rụng rời chân tay. Anh lập tức lao về phía mấy tên tóc vàng. Vốn là kẻ lăn lộn đ.á.n.h đ.ấ.m từ nhỏ, mấy tên du côn là đối thủ của . Chỉ vài chiêu, đ.á.n.h chúng đo ván, mặt mũi m.á.u me đầm đìa.
Đánh , thực sự đ.á.n.h , mấy tên tóc vàng vội vã ôm đầu quỳ xuống xin tha.
Thẩm Lãng dẫm lên đầu một tên, sang với Giang Xán: “Còn ai là đặc vụ nữa em?”
Rõ ràng Thẩm Lãng cũng để tóc vàng, nhưng trông trai lãng t.ử đến thế!
“Chỗ còn để em tự lo.” Giang Xán cầm một chiếc chậu inox tới để trút giận lên đàn bà béo vu khống .
Lúc nãy vì vướng gã mắt híp và mấy tên tóc vàng nên cô thể thu xếp mụ tiện nhân . Cô cầm chậu gõ mụ kêu loảng xoảng, còn nhân tiện đập cho mấy kẻ mang ý đồ lúc nãy vài cái. Cô quát: “Cái con mụ đầu sỏ đặc vụ , mục đích của bà là gì? Khai mau! Người Trung Quốc đặc vụ! Bà những chuyện tồi tệ gì ?”
Mụ béo sợ Giang Xán, nhưng thấy Thẩm Lãng tóc vàng hung hãn thì cũng phát khiếp. Nhìn là dân chị thứ thiệt ! Mụ ngờ chồng của con nhỏ lợi hại như thế, giờ chỉ tìm đường chạy thoát.
“Bọn đặc vụ còn định chạy trốn !” Giang Xán túm lấy mái tóc xoăn của mụ béo từ phía , ấn đầu mụ xuống đất mà đập loảng xoảng. Đến khi đ.á.n.h mệt , cô mới thở hổn hển : “Giải bọn lên đồn cảnh sát!”
Một công nhân xưởng cán thép lên tiếng: “Đã báo cho đội bảo vệ , vấn đề gì xưởng sẽ giải quyết.”
Giang Xán đời nào xưởng cán thép giải quyết theo kiểu chuyện lớn hóa nhỏ. Xe cô hỏng, hàng quán tan nát, đây là chuyện trọng đại, nhất định đồn cảnh sát.
Thẩm Lãng khẩy: “Sao thế? Xưởng cán thép các định bao che cho đặc vụ ?”
Lúc nãy khi bao nhiêu kẻ bắt nạt Giang Xán thì chẳng thấy bóng dáng đội bảo vệ , giờ dàn xếp .
Thẩm Lãng bồi thêm một đá gã mắt híp: “Đi thôi, là tao đá mày đến tận đồn?” Mấy tên tóc vàng vội vàng bò dậy, khúm núm theo, dám ý định chạy trốn.
Giang Xán buông mụ béo , nhờ vài công nhân để mắt giúp cúi xuống dựng chiếc xe đạp lên. Cô sợ nhỡ lúc hỗn loạn kẻ nào dắt mất xe thì chẳng đường nào mà tìm.