Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 17.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:50:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Lãng ôm ngang eo cô, gào phụ họa: “Vợ ơi, em mà c.h.ế.t thì ! Em c.h.ế.t!” Rồi sang quát cảnh sát: “Các ông định dồn vợ đường c.h.ế.t đấy ! Vợ mà mệnh hệ gì, sẽ mang quan tài đặt cửa đồn cảnh sát bảy bảy bốn mươi chín ngày cho xem.”
Đội trưởng Vương: “... Phải bồi thường chứ.” Nói ông sang phía lãnh đạo xưởng cán thép.
Người đàn ông đeo kính dẫn đầu lên tiếng: “Mấy thứ cứ tính theo giá thị trường mà bồi thường. Nếu bọn họ chịu đền, xưởng sẽ trừ thẳng lương, xưởng sẽ ứng tiền , ngày mai cô cứ đến phòng tài vụ mà lĩnh.”
Giang Xán vẫn tiếp tục thút thít: “Trước đây em cứ ngỡ xưởng cán thép là nhà máy lớn vạn , sẽ để xảy chuyện nh.ụ.c m.ạ phụ nữ ngay cổng lớn như . Không ngờ ngày đầu quân suýt bắt nạt giữa đường, em nào còn dám đến cổng xưởng bán hàng nữa.”
Mọi : “...”
Chủ nhiệm Liêu của xưởng cán thép : “Sau sẽ chuyện đó nữa , xưởng sẽ sắp xếp của đội bảo vệ tuần tra. Cô cứ yên tâm, chỉ cần cô bán hàng ở cổng xưởng thì sẽ ai dám bắt nạt cô nữa.”
Giang Xán bèn : “Chắc em sang cổng xưởng cơ khí điện lực mà bán thôi. Nếu hỏi em bán ở xưởng cán thép, em sẽ bảo là dám, sợ ngày mất mạng vì bọn đặc vụ ngay cổng xưởng.”
Xưởng cơ khí điện lực và xưởng cán thép là hai nhà máy lớn nhất huyện Liêu, đều hàng vạn công nhân. Tuy xưởng cơ khí xa nhưng . Dù cái xe đạp chính là sạp hàng của cô, bán ở chẳng . Hơn nữa, Giang Xán mơ hồ cảm thấy phận của mụ béo và gã mắt híp vấn đề thật.
Chủ nhiệm Liêu một nữa cam đoan rằng đặc vụ nào cả, cũng ai bắt nạt Giang Xán, bảo cô đừng suy nghĩ lung tung như chứng hoang tưởng.
Giang Xán lau nước mắt, thầm nghĩ ông kẹo kéo thật, còn tưởng sẽ sắp xếp cho một quầy hàng cố định chứ: “Em cũng mong là nghĩ nhiều, mong bọn họ là lũ đặc vụ, gián điệp khốn khiếp.”
Chủ nhiệm Liêu bắt đầu thấy phiền phức, ông bận rộn trăm công nghìn việc mà còn xử lý cái chuyện . Chuyện bé xé to, cứ nhất quyết lôi đặc vụ gì, thời đại mà còn đặc vụ với chả gián điệp?
Giang Xán và Thẩm Lãng cùng rời , cô quên nháy mắt cảm ơn hai cô gái bụng giúp đỡ . Cô chuyện trực tiếp mặt lãnh đạo xưởng vì sợ xưởng cán thép sẽ gây khó dễ cho hai họ.
Thẩm Lãng đạp xe chở Giang Xán về. Cô cũng thấy mệt mỏi, định bán cơm yên mà đụng chuyện , giờ cô chỉ mong mấy kẻ đúng là đặc vụ thật. Cô : “Thẩm Lãng, lúc nãy đ.á.n.h trông cao lớn và ngầu lắm.”
Nếu Thẩm Lãng đến kịp, e là cô thiệt thòi .
Thẩm Lãng đáp: “Em lúc cầm chậu đập cũng nóng bỏng và lắm. Tiếc là xem cảnh em cầm kéo với d.a.o phay c.h.é.m , chắc chắn là mê lắm đấy.”
Giang Xán bật , cô đưa tay túm c.h.ặ.t áo , hạ thấp giọng hỏi: “Chuyện ở xưởng tráng men, điều tra xong ?”
Đây chính là điều cô canh cánh trong lòng, là ý nghĩ đầu tiên khi thấy xuất hiện.
Thẩm Lãng thở dài một tiếng: “Ôi, nghĩ đến mà đau đầu.”
Tim Giang Xán như lạnh giá, lúc vu khống cô cũng thấy khó chịu đến thế : “Là giả ? Chẳng lẽ chút vận may nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/17.html.]
Thẩm Lãng tiếp tục: “Nhà nghèo rớt mồng tơi, lấy tiền bây giờ! Khu tập thể xưởng tráng men đắt, hai vạn đồng mới mua một căn hộ hơn 50 mét vuông. Nhà đừng hai vạn, đến hai ngàn cũng chẳng đào .”
Nghe câu lấp lửng của , Giang Xán lập tức lấy tinh thần: “Anh... ý gì?”
Thẩm Lãng khẽ : “Vợ ơi, chúng đập nồi bán sắt để gom tiền mua nhà thôi.”
Giang Xán kích động đến mức tay chân run rẩy. Giải tỏa, đúng là sắp giải tỏa thật ! Đừng hai vạn, kể cả bốn vạn cũng mua! Nhất định mua! Nếu bỏ lỡ cơ hội , bọn họ xứng đáng chịu nghèo cả đời.
mà, lấy tiền để mua đây?
Thấy đường thỉnh thoảng qua , cả hai thêm gì nữa. Về đến nhà, hai đối diện giữa gian chính.
Giang Xán thì thầm: “Anh mau kể cho , vị đại gia là ai ?”
Thẩm Lãng kéo cô lòng, ghé sát tai cô : “Nói nhỏ thôi, đừng để khác thấy.”
Giang Xán đẩy : “Người đầy mồ hôi, quần áo còn dính m.á.u nữa, đừng ôm .”
Thẩm Lãng buông, bắt đầu kể về vị đại gia mua nhà của Khương Mỹ Vân và hàng xóm. Người đó tên là Trần Xảo Văn, thuộc nhóm giàu lên đầu tiên ở huyện Liêu. Nhà bà bán đồ điện, hai cửa hàng ở huyện và một cửa hàng thành phố. Quan trọng là chồng bà , Trương Văn Tùng, là tài xế của một vị lãnh đạo lớn thành phố.
Ông lái xe cho vị lãnh đạo đó gần 20 năm. Hiện giờ tài sản gia đình lên tới tiền triệu nhưng ông vẫn tiếp tục tài xế. Trương Văn Tùng là thật thà, lái xe cực kỳ cẩn thận, bao giờ để xảy sự cố. Dù giàu nhưng ông về nhà hưởng phúc mà bảo rằng lái xe cho lãnh đạo cả đời.
là một cái đầu nhạy bén!
Hai vợ chồng họ chỉ mua hai căn hộ ! Thẩm Lãng tuy tra chuyện nhà họ Trương mua nhà nhưng cũng dám tin , nhỡ họ lừa thì . Tài sản họ tiền triệu, bỏ một nửa gia sản mua nhà nếu lỗ cũng c.h.ế.t . Còn Thẩm Lãng nghèo rớt mồng tơi, lỗ là trắng tay.
Anh tiếp tục điều tra thì thấy thêm vài m.á.u mặt cũng mua nhà ở đó. Con đường dẫn đến giàu sang mở , nhưng nắm bắt là chuyện khác. Tiền lấy ở ?
Thẩm Lãng : “Bán cái sân nhà chắc cũng hơn một vạn đồng, vay nặng lãi thêm một ít nữa là đủ mua một căn . Tiếp theo là cày cuốc kiếm tiền, em bán cơm, lấy quần áo ở xưởng bán ở các phiên chợ, chắc cũng kiếm khá. Nếu xoay sở kịp, sẽ mua căn thứ hai.”
Giang Xán c.ắ.n răng quyết định. Nếu thì tiền đều là Thẩm Lãng bỏ , giấy tờ nhà sẽ tên ai? Cô hít một thật sâu: “ cũng sẽ vay nặng lãi để mua một căn lớn, sổ đỏ tên cả hai chúng .”
Sự giàu sang phú quý bày mắt, dù mạo hiểm cũng liều mà chộp lấy.
Thẩm Lãng liếc cô: “Nếu chuyện giải tỏa là giả, trả nổi nợ thì cùng lắm bọn chúng đ.á.n.h cho một trận lãi đẻ lãi con, tiếp tục cày mà trả. nếu em trả , bọn chúng thể bắt em bán đấy.”