Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 19.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:51:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc cũng bố bày kế, cũng dính thứ t.h.u.ố.c đó. Bố thao túng cuộc đời , bắt cưới một đàn bà hư hỏng, hất đổ bàn tiệc trèo tường chạy trốn. Để giải quyết tác dụng của t.h.u.ố.c trong , định tìm một lùm cây nhỏ để tự giải quyết, kết quả đụng trúng Giang Xán đang vây khốn. Lũ khốn còn hống hách bảo cút , một tên còn cầm gậy gỗ đập .
Chao ôi, cơn giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt kìm , đ.á.n.h cho mấy tên đó thừa sống thiếu c.h.ế.t. Lúc Giang Xán cũng trụ nữa, ngã quỵ chân , đưa tay ôm lấy chân . Chỉ một cái chạm đó thôi, vóc dáng cô nóng bỏng đến nhường nào. Anh đang nghẹn đến mức khó chịu, mà ở đây một cô gái xinh tuyệt trần như thế...
...
Thẩm Lãng cầm b.út hai chữ lên sách: “Ôn thi”.
Mọi chuyện đều bắt đầu từ việc ôn thi . Điều bình thường. Giang Xán tính kế, mà dường như chỉ vì sắc d.ụ.c, nếu thì bọn chúng chẳng bỏ t.h.u.ố.c dồn cô rừng cây nhỏ như thế. Vậy thì vì cái gì?
Cô gái năng lực thi đỗ, nhưng suất đại học của cô lẽ khác cướp mất . Thẩm Lãng khẩy một tiếng, cô gái đang ngủ say giường, vận khí của đời đúng là thật. Một kẻ lông bông như cưới một sinh viên đại học cơ đấy. Anh thầm mong lãnh đạo trường Trung học 1 tâm địa đen tối hơn một chút, cướp thêm vài suất đại học của học sinh giỏi nữa . Thế thì căn nhà thứ hai của hai vợ chồng coi như chỗ trông cậy .
Thẩm Lãng khép sách , bếp nhào bột. Anh cho men nở theo tỷ lệ , nhào bột xong sân rửa sạch xe đạp. Xe dính đầy m.á.u thế thì mai buôn bán . Anh còn dạy Giang Xán cách đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h thì cần văn nhã, dùng những chiêu thức thực dụng nhất.
Sau khi dọn dẹp thỏa, Thẩm Lãng tắm rửa sạch sẽ về phòng ôm vợ ngủ.
Ngày hôm , Giang Xán dậy sớm, cảm thấy đầu đau, ký ức về tối qua mờ mịt. những cảm giác cơ thể mách bảo cô xảy chuyện gì, cô Thẩm Lãng định mở lời thì nhanh nhảu: “Vợ ơi, tối qua em vắt kiệt ! Tối nay cho nghỉ một đêm nhé.”
Mặt Giang Xán đỏ bừng lên vì tức, cô bật dậy véo một cái: “Anh bậy bạ gì thế hả!!!”
Tấm chăn n.g.ự.c tuột xuống, để lộ làn da trắng ngần lấm tấm những vết đỏ... Chỉ qua thôi cũng tối qua kịch liệt thế nào, cô tự nhủ từ nay về tuyệt đối uống rượu nữa.
Cô bỗng rên rỉ một tiếng: “C.h.ế.t , ủ bột!”
Chưng bánh bao dùng bột ủ men, đáng lẽ nhào bột từ tối hôm . Lúc nào cô cũng quên việc kiếm tiền.
Thẩm Lãng : “Ủ xong hai chậu lớn .”
Giang Xán nhịn mà khoe khoang: “Em say thế mà vẫn nhớ ủ bột cơ , đúng là em tố chất kinh doanh thật!”
Thẩm Lãng trợn mắt: “Em nghĩ ? Sau khi em vắt kiệt xong là lăn ngủ ngon lành, còn hì hục nhào bột đây , khổ lắm chứ đùa . Có điều pha để nấu trứng , nấu món đó.”
Giang Xán ngẩn : “...”
Hai đùa giỡn một lát mới rời giường. Giang Xán bếp kiểm tra, bột nhào chắc tay, cô khen: “Thẩm Lãng, giỏi thật đấy! Biết xót vợ thế , chắc chắn sẽ phát đại tài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/19.html.]
Thẩm Lãng kể công: “Tối qua còn sửa cả xe đạp, rửa thớt, mài d.a.o phay nữa.”
Trong một khoảnh khắc, Giang Xán thực sự cảm thấy gả đúng . Từ một tuyệt lộ còn lối thoát, giờ đây cuộc đời cô tràn đầy hy vọng. Cô : “Biết chăm lo cho gia đình thế , cứ đợi mà phất !”
Cô chạy xem xe đạp, chiếc giỏ xe biến dạng hôm qua nắn , vết m.á.u cũng biến mất. Tuy những vết trầy xước và móp méo thể chữa lành , cô vẫn xót xa vuốt ve chiếc xe mới vài ngày của .
Thẩm Lãng an ủi: “Đừng xót, chờ lấy tiền bồi thường, mua chiếc xe ba bánh cải tiến , bán cơm sẽ thuận tiện hơn.” Giang Xán thấy vui vẻ trở .
Lúc hai đang băm nhân bánh bao, Thẩm Lãng thái thịt về suy đoán tối qua: “Xán Xán, em chuyện tráo đổi suất đại học ?”
Giang Xán ngẩn : “Anh gì cơ?”
Thẩm Lãng giải thích: “Kiểu như một học sinh nghèo quyền thế thành tích nhưng trượt, còn một học sinh quyền thế, bối cảnh mạnh, học kém nhưng đỗ một trường đại học khá .”
Giang Xán sững sờ, tim như ngừng đập, bên tai cứ vang vọng lời của Thẩm Lãng: “Anh ý gì?”
Thẩm Lãng cô, nghiêm túc : “Người cướp suất đại học thường sẽ thể ôn thi , vì họ còn học tịch nữa. Xán Xán, em thực sự trượt, là cướp mất suất ?”
Giang Xán hít một thật sâu, cố gắng bình tĩnh nhưng đầu óc cô rối bời. ! Cô tự chấm điểm cao, luôn tin chắc sẽ đỗ, nhưng cô nhận giấy báo trúng tuyển. Cô hỏi trường, hỏi bưu điện, tất cả đều bảo . Cô c.ắ.n môi: “Bằng chứng! Quan trọng nhất là bằng chứng!”
Thẩm Lãng nắm lấy tay cô: “Vậy thì tìm bằng chứng, sẽ giúp em.”
Nước mắt Giang Xán trào , kẻ đó cướp suất đại học, đ.á.n.h cắp cuộc đời cô, còn hủy hoại danh dự của cô nữa. Thẩm Lãng lau nước mắt cho cô, đùa rằng: “Tối qua chén rượu đó uống đúng lúc lắm, nếu em chẳng say, mà say thì chẳng ôm lóc bảo học.”
Anh đây Giang Xán là học sinh giỏi, nhưng chuyện học giỏi mà gặp sự cố lúc thi cử cũng hiếm, chỉ là những lời cô tối qua khiến suy nghĩ nhiều hơn.
Chuyện cần tra thì tra, tiền vẫn kiếm, nhà vẫn mua, việc nào cũng quan trọng.
Giang Xán nén cảm xúc, đầu óc bắt đầu hoạt động nhanh nhạy: “Em rõ năm nay những ai đỗ đại học vì lúc đó em chẳng còn tâm trí , nhưng một khóa em hai lớp tên là Khương Côn, học cực giỏi nhưng trượt, lúc ôn thi thì tâm thần. Liệu cũng cướp suất ?”
Thấy cô khôi phục lý trí nhanh như , còn liên tưởng thông tin quan trọng, Thẩm Lãng khen ngợi: “Xán Xán, đầu óc em đúng là nhanh nhạy thật. Để điều tra xem tìm bảng điểm gì , xem ai đột ngột đổi tên .”
Giang Xán : “Cảm ơn .”
Thẩm Lãng trêu: “Em cảm ơn thế nào thì tối nay cũng cho nghỉ đấy.”
Giang Xán hiểu ngay ẩn ý của , cô lườm một cái, nhưng tâm trạng bình phục nhiều.