Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 20.
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:51:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi bánh bao nhân thịt và nhân hẹ trứng lên xửng hấp, Thẩm Lãng bắt đầu dạy Giang Xán cách đ.á.n.h . Giang Xán vốn việc từ nhỏ nên sức lực khá lớn, đó là một ưu thế cần tận dụng. Điểm yếu của đàn ông và phụ nữ cũng chỉ vài chỗ đó thôi.
Đối với đàn ông, cứ nhắm chỗ hiểm, chọc mắt hoặc đ.á.n.h cổ. Với phụ nữ thì chủ yếu là túm tóc hoặc cấu véo. Tất nhiên, đ.á.n.h cổ chỉ là để dọa cho đối phương sợ mà lui chứ g.i.ế.c .
Giang Xán học nghiêm túc, cô trực tiếp vung chân đá hạ bộ của Thẩm Lãng. Anh vội vàng kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n cô , chỉ điểm thêm vài chỗ bảo cô . Giang Xán mệt đến thở hồng hộc, còn Thẩm Lãng thì chẳng hề hấn gì.
Thẩm Lãng : “Nếu gặp kẻ như thì đừng đ.á.n.h, cứ báo tên , nhỡ đối phương thì sẽ dám động em. Còn nếu tác dụng thì em chạy ngay về hướng đồn cảnh sát .”
Chương 11: Đợi bánh bao hấp xong, Thẩm Lãng...
Đợi khi bánh bao hấp xong, Thẩm Lãng xếp chúng thùng gỗ dùng chăn bông bọc kín để giữ nhiệt, đó Giang Xán đạp xe bán.
Thẩm Lãng cũng vội vã rời nhà vì nhiều việc : điều tra tình hình thi đại học năm nay tại trường Trung học 1, lo chuyện vay nặng lãi và cả vụ mua bán nhà ở khu tập thể xưởng tráng men.
Giang Xán bán bánh bao ở đầu phố, khách quen đông, mua một lúc mười mấy cái. Một chị còn hỏi mua trứng kho vì con trai chị thích món đó. món thì thật sự . Sáng sớm cô kịp , tối qua Thẩm Lãng tuy nhắc đến món trứng kho nhưng cách nấu.
Hai trăm chiếc bánh bao lớn bán sạch vèo trong chốc lát. Giang Xán dọn dẹp đồ đạc định chợ sáng, nhưng cô kìm lòng mà đạp xe lượn qua trường Trung học 1 một vòng.
Bên trong bức tường bao của trường học vẫn vang lên tiếng sách râm ran. Đây chính là nơi thể đổi vận mệnh của một con . Mẹ cô vốn là thanh niên trí thức, khi thi đỗ đại học thì ly hôn bỏ rơi cô cho bố. Từ nhỏ cô sống trong cảnh thiếu thốn, khi học xong tiểu học, gia đình vốn cho cô học tiếp. Cô luôn tự nhủ nhất định học, ngoài để ngắm thế giới rộng lớn.
Nếu cô thi đỗ, thì suất đại học đó tuyệt đối là thứ ai đổi là đổi . Ở huyện Liêu , một ngôi trường nào chịu nhận cô ôn thi , bình thường chắc chắn nổi chuyện . Còn cả những kẻ hủy hoại danh dự của cô như phụ học sinh, giáo viên trong trường...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/20.html.]
Giang Xán lặng cổng trường lâu. Gió thổi mạnh, khiến đầu óc cô càng thêm tỉnh táo. Bảo vệ trường thậm chí còn ngăn cản cho cô gần, mắng cô là hạng dâm phụ xứng đáng đặt chân lên con đường dẫn trường. Thật nực . Cô bình tâm , những chuyện cứ để Thẩm Lãng điều tra, am hiểu mảng hơn. Dù hai mới kết hôn nhưng Giang Xán bắt đầu đặt niềm tin .
Cô rời khỏi trường, chợ sáng mua gần 500 đồng tiền nguyên liệu. Suốt buổi sáng cô bận rộn kho thịt, nấu thêm hai món mặn và một món canh để buổi trưa mang cổng xưởng cán thép bán cơm hộp và đồ kho.
Đang bán một nửa thì nhân viên phòng tài vụ xưởng cán thép mang tiền bồi thường đến. Giang Xán liếc , tổng cộng là 500 đồng. Số tiền hề ít, thêm chút nữa là đủ mua một chiếc xe ba bánh . Nhân viên tài vụ cầm biên lai bảo Giang Xán ký tên, thái độ vô cùng khó chịu, cứ chằm chằm mặt cô mỉa mai: “ là khác, bản lĩnh thật đấy, mấy thứ đồ bỏ mà đổi tận 500 đồng.”
Giang Xán đang định ký tên liền rụt tay : “Chị thấy nhiều ? Nếu chị ý kiến thì cứ về bàn bạc với lãnh đạo . xưởng các bênh vực nhà, chắc chắn là bao che cho Tần Ngải Dương và Vưu Kiến, chị cũng xót tiền cho hai đó nên mới nỡ đưa cho chứ gì! còn thèm tính tiền tổn thất tinh thần đấy. Đồ đạc của đều là đồ mới, các cứ đền đúng giá thị trường là . Xe đạp thì tính thêm tiền hao mòn, cứ đưa tròn 100 đồng là đủ, chị về thương lượng với lãnh đạo .”
Giang Xán chẳng việc gì nể nang hạng . Xưởng cán thép chủ động đưa tiền, còn đưa nhiều như ! Cô tin Chủ nhiệm Liêu hôm qua là hào phóng thế . Chẳng lẽ Tần Ngải Dương và Vưu Kiến đúng là đặc vụ thật ? Kể cả đặc vụ thì chắc chắn cũng chẳng gì.
Cô quyết định cứ trói c.h.ặ.t hai đó với xưởng cán thép cho chắc. Cô : “Đồng chí , hiểu chị bảo vệ Tần Ngải Dương và Vưu Kiến, thôi chị về . Đừng mất thời gian bán cơm của , đang xếp hàng chờ kìa.”
Giang Xán tay nghề giỏi, nấu ăn ngon, ai ăn một cũng khó quên nên quầy hàng của cô lúc nào cũng tấp nập. Cô nhân viên tài vụ cũng tự ái, liền gắt lên: “Muốn ký thì ký, ký thì thôi!” Theo ý bà , đền 100 đồng còn là nhiều. Bà nện giày cao gót lộp cộp bỏ luôn.
Có công nhân cạnh nhỏ: “Tiểu Giang , đừng chê tiền chứ, dù tiền đó cũng trừ lương của gã Vưu Kiến mà.”
Giang Xán khổ: “Đồng chí tài vụ đó nỡ để Tần Ngải Dương và Vưu Kiến đền nhiều tiền thế, nếu đưa thì cũng chẳng ép . chỉ ăn chân chính, kiếm đồng tiền trong sạch thôi. Thôi, để múc cơm cho kẻo muộn.” Nghe cô , càng ấn tượng về cô hơn.
Giang Xán bán cơm thầm hy vọng hai kẻ đúng là đặc vụ. Như thế thì mới nực , một tố giác đặc vụ và là nạn nhân như cô thì 500 đồng chắc giải quyết xong . Còn nếu đặc vụ thì đền 100 đồng cũng coi như tạm đủ, dù hôm qua cô cũng chẳng chịu thiệt.
Đang lúc bán hàng, bỗng mấy đàn bà hung hăng xông tới, hất đổ xe của Giang Xán. Thức ăn và thịt kho đổ lênh láng khắp mặt đất. Chưa dừng ở đó, thấy cái thùng nào còn sạch, chúng liền giơ chân định đá nốt.
Giang Xán mấy mụ đàn bà hung sát mặt, đúng là kẻ thù gặp , mắt đỏ sọc vì giận. Đây chẳng là mấy mụ vu khống cô quyến rũ phụ học sinh và giáo viên đó ? Vốn dĩ cô bứt dây động rừng, định đợi Thẩm Lãng điều tra rõ tư liệu mới tính, ngờ cô mới bán hàng một ngày mà bọn chúng tìm tới cửa. Tụi đúng là nóng lòng thật đấy.