Thông báo
🔥[SỰ KIỆN ĐẶC BIỆT] CHÀO HÈ – NHÂN ĐÔI GIẢI THƯỞNG ĐUA TOP 🔥 Xem chi tiết

NẮM CHẶT TAY NHAU - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-07-02 18:49:10
Lượt xem: 1,168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKOms4MFnX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Thừa Phong ngoảnh đầu nhìn ta, nụ cười sáng rực như dải ngân hà, hệt như ngày đầu ta gặp hắn.

Chỉ là ánh mắt kia… lạnh như lưỡi dao.

“Không phiền ngươi bận tâm. Đợi đến khi cô mẫu và biểu ca của ta được toại nguyện, ta tự khắc sẽ thành toàn tâm nguyện cho ngươi.”

“Nhưng trước đó — hòa ly sao? Ngươi gánh nổi cái giá ấy không?”

“Hửm? Nghe nói A Chu dùng nửa cái mạng mới khiến Nhiếp Chính vương để mắt. Ngụy Chiêu Hành đắc tội khắp nơi, kẻ ghen người ghét, nếu chẳng may gặp chuyện chẳng lành, ngươi nghĩ A Chu của ngươi còn có đường sống ư?”

“Chờ đến khi A Chu đứng trên muôn người, có thể thao túng tiền đồ và sinh tử của kẻ khác, hãy quay lại đàm đạo chuyện hòa ly với ta.”

Chẳng trách khi ấy, người kia liều mạng cứu ta, miệng còn nói — “đều là người nhà cả, không cần khách sáo.”

Thì ra là A Chu, người đệ đệ gầy gò của ta, đã lấy mạng mình ra mà đổi lấy tiền đồ.

Nghĩ đến dáng vẻ của người cứu ta hôm ấy ôm chặt lấy eo ta, ngượng ngùng đến mức vành tai cũng đỏ ửng… lòng ta khẽ rung lên.

Muốn thao túng được tiền đồ và sinh tử của kẻ khác… thật sự phải đứng trên vạn người ư?

Muốn có tên có họ, muốn giữ được tôn nghiêm… thật sự phải nắm trong tay quyền thế mới xứng đáng sao?

Hừ.

Vậy thì lần này, ta cũng cược một lần xem sao. Để ta — cũng thua một lần cho đáng.

Một tháng sau, Thẩm gia mở tiệc gia yến, chỉ mời duy nhất một mình Nhiếp Chính vương Ngụy Chiêu Hành.

Danh nghĩa là để tạ ơn.

Hôm ấy ta cũng đúng lúc hồi phủ, toàn thân khoác áo hồ cừu đỏ rực, càng làm gương mặt tái nhợt của ta thêm phần đáng thương.

Giữa một gốc mai nở rộ, ta và hắn bốn mắt nhìn nhau.

Hắn thoáng kinh ngạc, nhưng sau đó chỉ lặng thinh, ánh mắt lại cố chấp chẳng chịu rời đi nửa phân.

Ta biết, gương mặt này của ta giống cố nhân mà hắn mãi không quên — người được hắn xem là bạch nguyệt quang — đến tám phần.

Chỉ tám phần thôi, cũng đủ khiến vị Nhiếp Chính vương tay từng nhuốm m.á.u người kia… rối loạn trận tuyến.

Ta giả vờ kiêng dè, lặng lẽ lui về hậu viện.

Thế nhưng, khi đi ngang qua góc hành lang, ta chợt quay đầu nhìn lại, vô tình bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo của hắn — sợ hãi đến mức đánh rơi cả trâm cài tóc.

Cả buổi tối, chỉ có một lần gặp gỡ ấy.

Thế nhưng khi hắn nâng chén uống rượu, nhũ mẫu liền nói: rượu đó là do chính tay ta ủ.

Khi hắn đi ngang vườn mai, hạ nhân lại kể: đó là loài hoa ta yêu thích nhất.

Ngay cả tiếng đàn mơ hồ vang lên đâu đó, A đệ cũng tự hào ngẩng đầu cao giọng nói:

“Khi ba tuổi, A tỷ ta đã học đàn, mười mấy năm chưa từng lười biếng. Kinh thành này, chỉ e chẳng mấy tiểu thư bì kịp.”

Cả buổi yến tiệc, Ngụy Chiêu Hành bị vây kín giữa cái tên của ta và gương mặt giống hệt ký ức kia — tâm trí rối bời, khó lòng yên ổn.

Còn ta, không xuất hiện thêm lần nào nữa.

Cho đến khi yến tiệc kết thúc, ta đứng nơi cổng phủ đợi mãi không thấy xe ngựa của Tạ gia đến đón, chỉ chờ được một tiểu tư đến nói:

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

“Hôm nay là sinh thần của tiểu phu nhân, xe ngựa trong Hầu phủ đều được điều đi. Phu nhân nếu chịu khó chờ thêm nửa canh giờ, e là sau khi tiễn xong khách khứa sẽ có xe đến rước.”

Ta đứng trong gió rét, gương mặt bị gió đông thổi đến đỏ ửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-chat-tay-nhau/chuong-5.html.]

Ngụy Chiêu Hành bước đến, tay cầm chiếc trâm rơi từ sớm, sánh vai cùng ta mà đứng.

“Phu nhân, trâm của nàng rơi rồi.”

Ta nhìn cây trâm mình cố ý đánh rơi để làm mồi nhử, khẽ bật cười.

Sau lưng ta là bao nhiêu hạ nhân, thế mà người nhặt lên trâm lại là hắn.

Cơ hội hoàn trả cây trâm này… là chính hắn tranh lấy.

Ván cược ấy, ta đã thắng.

Từ ánh mắt hoảng loạn lúc vì ta mà đỡ mũi tên, đến vẻ lúng túng đỏ tai khi ôm ta vào lòng, tất cả đều chứng minh — ta đối với hắn, không giống với bất kỳ ai khác.

“Vương gia vì ta mà liều c.h.ế.t cứu mạng, thiếp nên lấy gì báo đáp đây?”

Ánh g.i.ế.c chóc ẩn nơi đáy mắt, sát khí giấu dưới hàng mày, hắn khẽ cười, nhìn ta một cái:

“Ân cứu mạng phải báo đáp ra sao, Tạ Thừa Phong chẳng phải rõ hơn ai hết?”

Nét trào phúng vương nơi khóe môi, hắn cầm lấy cây trâm, nhẹ nhàng lắc lắc:

“Hôm nay bản vương thuận đường, phu nhân có bằng lòng cùng ta đồng hành một đoạn?”

Phủ Nhiếp Chính ở tận phía Nam, Hầu phủ ở đầu phía Bắc, cách biệt xa xôi, nào thể gọi là ‘thuận đường’?

Người trưởng thành, thường chẳng cần nói thật.

Thử dò xét, dụ dỗ lẫn nhau — cho đến khi rơi vào cùng một vũng bùn.

Chỉ vì cây trâm ấy, ta bước lên xe ngựa của Nhiếp Chính vương.

Khoang xe nhỏ hẹp, nam nữ đơn độc một chỗ, vốn dễ sinh ra lửa tình.

Không biết… là ta rơi vào bẫy của hắn.

Hay là… hắn bước vào lồng của ta.

Chúng ta đối diện mà ngồi, lặng lẽ không nói một lời.

Ngón tay hắn vẫn luôn vuốt ve chiếc trâm kia, nhưng đôi mắt đen thẳm ấy lại chẳng hề né tránh, cứ thế thẳng thắn nhìn ta.

Ta không lui, hắn không tiến, cứ giằng co như thế mãi không dứt.

Mãi cho đến khi xe ngựa bất chợt xóc nảy, ta lập tức nắm lấy thời cơ, vội vàng nhào vào lòng hắn.

Gần như chỉ trong chớp mắt, hắn đã thuần thục đón lấy ta, chẳng chút ngỡ ngàng.

Khoảng cách gần đến mức hơi thở cũng giao hoà, ta rõ ràng trông thấy nơi đuôi mày hắn ẩn hiện nét vui mừng.

Bước này, ta lại đi đúng rồi.

Thế nhưng… thứ quá dễ có được, thường không được trân trọng.

Ta mạnh tay đẩy hắn ra, rồi không chút do dự mà ấn thẳng tay lên vết thương nơi n.g.ự.c hắn — nơi từng vì ta mà chắn kiếm.

Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, khẽ rên một tiếng.

Ta vội vàng vươn tay muốn xem thử, ngón tay vừa chạm tới cổ áo hắn đã bị hắn nắm chặt lấy:

“Đừng chạm.”

Hắn thốt lên, giọng khàn khàn ẩm ướt, mang theo hơi thở dồn dập chưa kịp điều hòa.

Ta khẽ động thân người, định rời khỏi người hắn, thế nhưng hắn lại chau mày, cánh tay càng siết chặt lấy ta.

Loading...