Năm Đại Lão Quỳ Trước Mặt Gọi Tôi Là Mẹ - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-03-22 21:01:57
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô khẽ thở dài: “Con việc gì thì cũng tiếp tục đến công ty của bố con việc , con xem cả, hai của con đều bận, chỉ con, rảnh rỗi việc gì thích suy nghĩ lung tung.”

Nói xong, cô giày cao gót nhỏ xuống lầu, lúc ngang qua Niếp Ngộ, còn thuận tay xoa đầu cún: “Ngoan, .”

Niếp Ngộ xoa một cái, đầu cũng nghiêng , cứ nghiêng đầu như , một lúc lâu , cuối cùng cũng từ bỏ tư thế tao nhã vẻ của .

Thở dài một .

Có lẽ nên chuyện với bố một nữa?

Cố Nguyên ngờ, khi xe của và Hoắc Lan Đình trong sân, Hoắc Tấn Sâm đó chờ sẵn.

Người đàn ông tuấn mỹ đến mức thể chê mặc một bộ vest len thẳng tắp, thanh cao trang trọng, phía là bảy tám vệ sĩ tinh thần sung mãn, cùng hai trông như trợ lý.

Cố Nguyên sững sờ một lúc, cô cảm thấy như lạc một dịp trang trọng nào đó, ví dụ như đón tiếp ngoại giao?

Lúc , Hoắc Tấn Sâm về phía Cố Nguyên, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm, bên trong còn một vẻ dò xét rõ ràng, điều khiến Cố Nguyên lập tức nhớ ánh mắt nhàn nhạt liếc qua thuyền lúc .

Một ánh mắt áp lực.

Hoắc Lan Đình thấy bố, liền kéo tay Cố Nguyên chạy về phía , đến gần, ngẩng mặt với bố: “Bố, bố nhớ con ?”

Hoắc Tấn Sâm cúi đầu, con trai, đôi mắt vốn lạnh lùng thêm vài phần ấm áp: “Bên ngoài lạnh, nhà .”

Cố Nguyên khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hoắc Tấn Sâm trông quá hảo, bất kể là khuôn mặt mà mỗi chi tiết đều phù hợp với thẩm mỹ của con , là dáng móc áo, dù khoác bao tải cũng thể sải bước sàn catwalk , đều khiến Cố Nguyên cảm thấy, nên ở trời, nên ở đây.

bây giờ khi con trai, trong đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm ấm, như băng đá tan chảy, điều khiến Hoắc Tấn Sâm cũng thêm một chút thở của cuộc sống đời thường.

Cố Nguyên gật đầu, dắt tay Hoắc Lan Đình: “Được.”

Sau khi trong, mấy xuống phòng khách, các vệ sĩ lặng lẽ biến mất, đó là những phục vụ mặc đồ trắng, dâng lên trái cây và bánh ngọt tinh xảo, đó lặng lẽ biến mất.

Ngọn lửa trong lò sưởi nhẹ nhàng nhảy múa, chiếu lên tấm t.h.ả.m len trắng tinh thành màu vàng cam ấm áp, cũng cho đường nét vốn lạnh lùng của đàn ông mặt trở nên mềm mại hơn.

“Cô Cố, mấy ngày nay phiền cô .” Hoắc Tấn Sâm nhàn nhạt : “Lan Đình thể nghịch ngợm, nếu nó sai điều gì, xin hãy nhất định cho .”

“Không gì, Lan Đình đáng yêu.” Cố Nguyên liếc Hoắc Lan Đình đang nghịch ngợm lè lưỡi bên cạnh: “Nó là một đứa trẻ ngoan.”

Còn về những chuyện khiến Cố Nguyên nghi ngờ, Cố Nguyên cho rằng cần chuyện riêng với Hoắc Tấn Sâm, chứ hỏi mặt đứa trẻ.

ý của Lan Đình, cô Cố tìm hiểu về kinh doanh nhà hàng, cô cụ thể tìm hiểu về phương diện nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-240.html.]

“Ồ, là thế .” Nhắc đến chuyện , Cố Nguyên khẽ : “ sắp tham gia một chương trình tạp kỹ, ý của ban tổ chức, thể sẽ quản lý một nhà hàng sắp phá sản, nên tìm hiểu những điều cần lưu ý khi kinh doanh nhà hàng.”

Bây giờ cô hối hận .

Muốn tìm hiểu, thể tự lật sách, cũng thể hỏi Kỳ Sâm, tại chạy đến đây để nhận sự tiếp đãi cấp ngoại giao ? Đây là tự khó ?

“Nếu , cô Cố thể cùng lên lầu, một phân tích trường hợp liên quan, lẽ sẽ giá trị tham khảo cho cô Cố.”

Hoắc Tấn Sâm xong, Hoắc Lan Đình chịu nổi, bố văn vẻ như ? Cứ như thế , bao giờ mới thể khiến xiêu lòng đây?

“Bố, nếu bố phân tích trường hợp về phương diện , chúng mau xem , đừng lãng phí thời gian nữa!” Nói , từ sofa nhảy xuống, một tay nắm lấy tay Cố Nguyên, một tay dắt tay Hoắc Tấn Sâm, miệng còn vui vẻ la lên: “Bố, , chúng cùng lên phòng sách điện t.ử lầu xem !”

Hoắc Lan Đình nhảy nhót tung tăng, Cố Nguyên kéo lập tức trở nên lúng túng.

Một đứa trẻ, miệng gọi bố, gọi , cặp bố nên là một đôi vợ chồng, nên mật, nhưng cô và Hoắc Tấn Sâm quá xa lạ, Hoắc Lan Đình dắt như , ai cũng tự nhiên.

Cố Nguyên tự nhiên bất giác về phía Hoắc Tấn Sâm, thấy đôi mắt đen sáng của Hoắc Tấn Sâm cũng đang , trong khoảnh khắc đó, đàn ông thanh cao đến mức thuộc về trần thế cũng một thoáng ngẩn ngơ.

Chưa kịp kỹ, Hoắc Lan Đình dắt họ đến cửa phòng sách điện t.ử lầu, cô vội vàng thu tâm trí, Hoắc Tấn Sâm nữa.

Phòng sách điện t.ử lầu quy mô khá lớn, một màn hình lớn chiếm cả một bức tường, còn các thiết điện t.ử trông tiên tiến, bên cạnh vài nhân viên đang đó, thấy Cố Nguyên và , vội vàng cúi đầu kính cẩn.

Hoắc Tấn Sâm giơ tay, hiệu cho họ bật màn hình, đó mới , Cố Nguyên hỏi: “Cô Cố, chúng tìm hiểu về hiện trạng của ngành ẩm thực hiện nay nhé.”

Cố Nguyên: “Ồ, .”

Thế là Hoắc Tấn Sâm hiệu, mấy nhân viên bên cạnh bắt đầu bận rộn, nhanh màn hình bắt đầu xuất hiện hình ảnh, là PPT cấp chuyên nghiệp, nhân viên bên cạnh chuẩn bắt đầu giải thích.

Hoắc Lan Đình , thấy , đây là cái gì ?

Bố của Niếp Ngộ tung PPT và trợ lý đặc biệt, bố cũng lối suy nghĩ ?

Buổi hẹn hò giải thích lãng mạn hứa , biến thành cuộc họp của các chuyên gia ?

Như đương nhiên là !

Hoắc Lan Đình quyết định xoay chuyển tình thế, quả quyết : “Bố, bố là lười biếng, chắc chắn , bố tự giảng cho con những điều , để khác giảng, con sẽ nghĩ là bố hiểu gì cả!”

Cố Nguyên đang định cần, cô , ở cấp bậc của Hoắc Tấn Sâm, gì cũng trợ lý, cô dám phiền.

 

 

Loading...