Nắm đấm của A Trúc - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-20 19:56:00
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tên Lý Bá Hổ đ.ấ.m cho "rụng răng" và dọa bằng lệnh bài, trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Hằng ngày, sai tay sai mang phân bón, hạt giống nhất qua nhà chúng , còn cử canh gác bảo vệ như thể chúng là tổ tiên của nhà thật.

Thẩm Ngưng lúc đầu còn chút bỡ ngỡ của một bậc mẫu nghi, nhưng sự "đào tạo" của một nhân viên văn phòng năng động như , nàng bắt đầu lột xác.

"Tỷ tỷ, đừng cầm cuốc như thế, sẽ đau lưng đấy. Phải dùng lực từ hông!" - Ta chỉ tay lau mồ hôi.

Thẩm Ngưng mặc bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, ống quần xắn cao, để lộ đôi chân trần trắng ngần bùn đất. Nàng mím môi, hì hục cuốc từng nhát. Nhìn nàng lúc , chẳng ai nghĩ đây là phụ nữ từng đầu lục cung, kẻ mà chỉ cần một ánh mắt là hàng ngàn cung nhân quỳ lạy.

"A Trúc, ngươi xem, cuốc xong luống !" - Nàng reo lên, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ vô cùng. Nụ , mười năm ở cung Phượng Nghi bao giờ nàng .

Chúng trồng đủ thứ: lúa, ngô, và đặc biệt là một vườn nhỏ. Ta còn dạy nàng cách ủ phân hữu cơ, cách hệ thống tưới tiêu bằng ống tre. Cuộc sống cứ thế trôi qua trong tiếng gà nhảy ổ và mùi thơm của rơm rạ.

, chỉ ruộng thôi thì đủ để " giàu khó". Ta bắt đầu lên kế hoạch đưa Thẩm Ngưng lên trấn mở quán.

Chúng thuê một gian nhà nhỏ trấn, trang trí theo phong cách tối giản của hiện đại nhưng vẫn giữ nét cổ phong. Ta đặt tên quán là "Ngưng Trúc".

Thẩm Ngưng tài pha tuyệt đỉnh, thêm khí chất thanh tao sẵn , chỉ cần nàng đó rót , khách khứa nườm nượp kéo đến. Còn ? Ta chịu trách nhiệm các món bánh ngọt "độc bản": bánh quy bơ, bánh bông lan nướng bằng lò đất, sữa trân châu từ bột năng thủ công, và … nghiên cứu đạn khói phòng .

"Tỷ tỷ, tỷ ít thôi. Phải giữ cái vẻ 'cao lãnh' (lạnh lùng cao sang) thì khách mới quý. Đó gọi là chiến thuật định vị thương hiệu." - Ta gói bánh nhắc nhở.

Thẩm Ngưng phì : "Ngươi lắm trò thật. lạ , từ ngày theo cách của ngươi, ngân lượng trong hòm của chúng sắp đầy ."

Tiếng lành đồn xa. Quán của chúng chỉ đón dân địa phương mà bắt đầu những công t.ử, tiểu thư từ tỉnh thành xa xôi ghé thăm. Có kẻ đến vì , nhưng đa phần đến vì chiêm ngưỡng vẻ "thoát tục" của bà chủ.

Một hôm, một gã công t.ử phong lưu định giở trò sàm sỡ, nắm lấy tay Thẩm Ngưng. Nàng còn kịp phản ứng, từ trong bếp phi , dùng chiếc khay gỗ đập thẳng mặt , đó là một cú khóa tay "Aiki" điệu nghệ khiến quỳ rạp xuống sàn.

"Muốn chạm tỷ tỷ ? Về luyện mười năm !" - Ta hừ lạnh.

Thẩm Ngưng lưng , bóng lưng nhỏ bé của , ánh mắt nàng đột nhiên trở nên thâm trầm. Nàng bắt đầu nhận , A Trúc chỉ là một nha , mà là một vệ sĩ, một bạn, một "tri kỷ" mà trời cao phái xuống cứu rỗi đời nàng.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Kể từ đêm hỏa hoạn tại Phượng Nghi cung, kinh đô còn mùa xuân.

Chu Diệc Thần đổi . Vị hoàng đế từng ca tụng là minh, nho nhã giờ đây trở thành một bạo quân tàn độc và đa nghi đến mức cực đoan. Hắn tin Thẩm Ngưng c.h.ế.t, nhưng phát điên vì tìm thấy nàng.

Bên trong điện Cần Chánh, khí lúc nào cũng đặc quánh mùi rượu và mùi nhang trầm nồng nặc đến nghẹt thở. Chu Diệc Thần ngai vàng, mái tóc buông xõa, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u. Dưới chân là hàng loạt thái y đang quỳ rạp, run rẩy như lá mùa thu.

"Trẫm hỏi một nữa, tại trong đống tro tàn đó tìm thấy hài cốt chỉnh? Tại chỉ một t.h.i t.h.ể cháy đen nhận dạng ?" - Giọng khàn đặc, chứa đựng sự tàn nhẫn tột độ.

"Bẩm... bẩm Hoàng thượng, hỏa hoạn quá lớn, sức nóng của t.h.u.ố.c s.ú.n.g và dầu hỏa ... ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-dam-cua-a-truc/chuong-6.html.]

"Vô dụng! Một lũ vô dụng!"

Chu Diệc Thần vung tay, chiếc chén ngọc vỡ tan đầu vị thái y già nhất. Hắn lệnh ban c.h.ế.t cho tất cả những kẻ mặt ở Phượng Nghi cung đêm đó mà bảo vệ Hoàng hậu. Sự tàn bạo của khiến cả triều đình run sợ, ai dám nhắc đến hai chữ "Hoàng hậu" mặt .

Về phần Thần phi Tô Lạc Lạc, kẻ từng là đóa hoa trắng sủng ái nhất, giờ đây đang nếm trải địa ngục trần gian. Chu Diệc Thần cho rằng chính sự ghen tuông hèn hạ và những lời khích bác của cô khiến Thẩm Ngưng tuyệt vọng đến mức "hóa tiên" . Hắn g.i.ế.c cô ngay, mà giam cô một gian phòng rách nát trong lãnh cung, mỗi ngày bắt cô quỳ bức họa của Thẩm Ngưng mà sám hối.

Mỗi đêm, Chu Diệc Thần lang thang trong đống đổ nát của Phượng Nghi cung niêm phong. Hắn cầm chiếc trâm ngọc gãy đôi, lẩm bẩm như kẻ tâm thần:

"Ngưng nhi, nàng đang ở ? Nàng đang nhạo Trẫm đúng ? Nàng sẽ trả tự do cho Trẫm, nhưng thực chất nàng đang dùng sự biến mất để xích linh hồn Trẫm địa ngục."

Sự điên cuồng của lên đến đỉnh điểm khi Đại hoàng t.ử Chu Diệc Phong đến cầu kiến. Đứa con trai từng kiêu ngạo, giờ đây gầy rộc và sợ hãi, quỳ xuống xin phụ hoàng tha thứ. Chu Diệc Thần con trai , nhưng trong ánh mắt lấy một chút tình phụ t.ử.

"Ngươi là con của nàng, nhưng ngươi chọn về phía kẻ hại nàng. Ngươi xứng mang dòng m.á.u của Thẩm gia." - Hắn lạnh lùng lệnh đưa Đại hoàng t.ử đến Tông miếu chịu phạt, vĩnh viễn hoàng cung nếu lệnh.

Trong khi kinh thành chìm trong bóng tối, thì tại quán "Ngưng Trúc" ở phương Nam, và Thẩm Ngưng đang tận hưởng những ngày tháng rực rỡ nhất. Thẩm Ngưng còn là đàn bà u sầu, nàng trở thành một bà chủ quán sắc sảo, tính toán sổ sách và thậm chí còn cầm cuốc đuổi mấy gã say rượu. Nàng "nhồi nhét" tư duy của một nữ cường hiện đại: Yêu bản hết, đàn ông chỉ là phụ kiện.

sự rạng rỡ đó cuối cùng cũng lọt mắt một kẻ mật thám.

Bức mật báo từ phương Nam gửi về đặt lên bàn của Chu Diệc Thần một chiều mưa tầm tã.

"Tại một trấn nhỏ ven biển, xuất hiện một nữ t.ử dung mạo tựa cố Hoàng hậu, khí chất thanh cao thoát tục. Đi cùng là một nha võ công kỳ quái, tinh thông thuật ảo mộng và những loại bánh ngọt lạ kỳ từng thấy trong thiên hạ."

Chu Diệc Thần xong, đôi bàn tay run rẩy đến mức rách cả tờ giấy. Một nụ vặn vẹo hiện lên gương mặt hốc hác của . Ánh sáng điên cuồng bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm.

"Tìm thấy ... Cuối cùng cũng tìm thấy nàng ."

Hắn bóp nát chén rượu trong tay, mảnh sứ đ.â.m sâu lòng bàn tay khiến m.á.u chảy ròng ròng, nhưng thấy đau. Hắn cảm thấy một sự hưng phấn tàn bạo đang trỗi dậy.

"Thẩm Ngưng, nàng giỏi lắm. Nàng dám dùng cái c.h.ế.t để lừa Trẫm, dám cùng ả nô tỳ rời ? Nàng tưởng nàng thoát khỏi lòng bàn tay Trẫm?"

Hắn lập tức triệu tập mười hai ám vệ tinh nhuệ nhất – những kẻ chỉ trung thành với duy nhất .

"Bí mật xuất cung. Mục tiêu: Phương Nam. Nếu thấy , thương, nhưng bằng giá bắt về. Còn con nha đầu cùng nàng..." Hắn nghiến răng, sát khí bừng bừng: "Cắt đứt gân tay gân chân nó, để nó thấy cái giá của việc dám cướp của Trẫm."

Chu Diệc Thần mang theo đại quân để tránh đ.á.n.h động, đích bắt "con mồi" của . Hắn khoác lên bộ bào đen, che giấu phận đế vương nhưng che giấu sự chiếm hữu bệnh hoạn đang sục sôi.

Hắn hề rằng, kẻ đón đợi ở phương Nam còn là vị hoàng hậu chỉ lóc nhẫn nhịn. Mà là một Thẩm Ngưng cách cầm kiếm, và một A Trúc với nắm đ.ấ.m Muay Thái sẵn sàng đập nát cái ảo tưởng đế vương của .

Sóng ngầm từ kinh đô bắt đầu cuộn trào, hướng thẳng về phía quán bình yên ven biển.

Loading...