Nấm Dị Hương - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:30:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Làm xong, lên giường, vò rối tóc, nhắm mắt , điều chỉnh nhịp thở. Lặng lẽ chờ đợi.

 

Kẻ đầu tiên bước quả nhiên là chú Lý đang nóng lòng đợi nổi. Ông phả rượu nồng nặc, xoa xoa hai tay, lao với nụ dâm đãng.

 

“Bé Tiểu Nha, đừng sợ, chú dạy cháu...”

 

Bàn tay bẩn thỉu của ông chạm cổ tay bôi t.h.u.ố.c mê của , động tác liền khựng đột ngột. Ông lắc lắc đầu, ánh mắt bắt đầu dại . Dường như điều gì đó nhưng chỉ ú ớ phát tiếng “ức”.

 

Cơ thể to lớn như một đống bùn nhão đổ gục xuống, trượt thẳng xuống gầm giường.

 

lập tức bật dậy, dùng hết sức bình sinh, kéo hình nặng trịch của ông giấu đống bao tải rách bốc mùi ẩm mốc trong góc.

 

Tiếp theo là bác Vương, kế toán Trương, một bạn mà ông chủ Triệu dẫn đến... từng một.

 

Chưa đầy nửa canh giờ, tất cả những “vị khách” đặt , ngoại trừ trưởng thôn và ông chủ Triệu sân cuối cùng, đều “ngủ” trong góc hầm.

 

thở hổn hển, lau mồ hôi trán. Bước quan trọng nhất đến.

 

trở giường. Cánh cửa ngay lập tức đẩy , trưởng thôn và ông chủ Triệu cùng bước .

 

11.

 

Nhìn thấy chiếc giường trống đang nền đất, cả hai đều sững một chút.

 

“Ranh con, mày...”

 

Trưởng thôn lên tiếng với vẻ nghi hoặc, ánh mắt liếc về phía giỏ nấm.

 

kìm nén trái tim đang đập thình thịch, cố nặn một vẻ mặt rụt rè, sợ sệt, bắt chước dáng vẻ cam chịu của đây, chỉ tay giỏ nấm.

 

“Ông trưởng thôn, ông chủ Triệu, nấm xong ạ. Có điều... khi hôn mê, cháu dặn rằng nấm phẩm chất quá , “dưỡng chất” quá đầy đủ, cần thêm một bước “điểm nhãn” cuối cùng.”

 

“Điểm nhãn?” Ông chủ Triệu nhướng mày.

 

“Vâng.” cúi đầu, tỏ vẻ sợ hãi: “Cần... cần hai vị, mỗi một giọt m.á.u đầu ngón tay, nhỏ lên cây nấm to nhất ở chính giữa. Nói , “tiên khí” mới đủ, ăn mới thể... thể kéo dài tuổi thọ, hiệu quả tăng gấp bội. Mẹ cháu bảo, đây là cổ pháp bà ngoại truyền , bình thường dùng, chỉ loại “liệu” nhất mới dùng đến.”

 

Trưởng thôn bán tín bán nghi nhưng ông chủ Triệu rõ ràng nổi hứng thú.

 

“Ồ? Còn cách ? Thú vị đấy. Lấy m.á.u thế nào?”

 

lấy một chiếc kim khâu rỉ sét chuẩn từ .

 

“Chỉ dùng cái , chọc nhẹ một cái đầu ngón tay, nặn một giọt m.á.u là .”

 

Ông chủ Triệu sang trưởng thôn. Trưởng thôn do dự một chút.

 

lẽ xuất phát từ tâm lý “thà tin là ” đối với cổ pháp, hoặc lẽ tỏ thiếu hiểu mặt ông chủ Triệu, ông cuối cùng cũng gật đầu:

 

“Được, cứ theo cổ pháp .”

 

Trong lòng mừng thầm nhưng bề ngoài tỏ căng thẳng hơn.

 

bưng giỏ nấm, bước đến mặt bọn họ.

 

12.

 

đưa kim cho ông chủ Triệu .

 

Ông cầm lấy, ướm thử lên ngón trỏ tay trái của , vẻ sợ đau. lúc , trưởng thôn cũng sáp gần xem.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-di-huong/chuong-6.html.]

“Để xem cây nấm “điểm nhãn” ... Ưm!”

 

Khoảnh khắc ông cúi đầu giỏ nấm, bàn tay giấu lưng vung mạnh thanh gỗ cứng rút sẵn từ khe ván giường . Dùng hết sức bình sinh, giáng mạnh một cú gáy trưởng thôn!

 

“Bốp!”

 

Một tiếng vang trầm đục.

 

Trưởng thôn ngay cả một tiếng rên cũng kịp phát , mắt trợn ngược, ngã nhào về phía , va sầm ông chủ Triệu.

 

Ông chủ Triệu thất kinh biến sắc: “Mày!!!”

 

Lão phản ứng chậm, lập tức nhận điều chẳng lành, đưa tay định chộp lấy . còn nhanh hơn, thanh gỗ vung lên, giáng thẳng cánh tay lão đang vươn tới, lão hét lên đau đớn rụt tay .

 

Thừa dịp lão lảo đảo, ném thẳng gói bột t.h.u.ố.c mê thứ hai chuẩn sẵn thẳng mặt lão!

 

Bột trắng lão mù mắt, lão còn hít ít. Rất nhanh, lão ngã quỵ xuống đất. Co giật vài cái cũng bất động.

 

vứt thanh gỗ xuống, thở hổn hển từng ngụm lớn, tim tưởng như sắp nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Xong việc .

 

nhanh ch.óng lục soát .

 

Trong túi áo sát n.g.ự.c của trưởng thôn, tìm thấy chùm chìa khóa mở ngăn bí mật ở từ đường!

 

13.

 

nắm c.h.ặ.t chùm chìa khóa trong tay. Sau đó nhanh ch.óng dọn dẹp hiện trường.

 

Kéo cả trưởng thôn và lão Triệu đống bao tải, chất đống cùng với những kẻ đó. Đếm sơ qua, tổng cộng tám .

 

Tiếp đó, vội vã lau sạch những dấu vết t.h.u.ố.c mê lộ liễu ga trải giường. Chỉnh đốn quần áo và đầu tóc, hít sâu vài , cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập cuồng loạn mở cửa tầng hầm.

 

Bố đang đợi cách cửa xa. Ông xoa xoa tay, mặt mũi đầy vẻ lo lắng và mất kiên nhẫn.

 

“Sao lâu thế? Xong ?”

 

“Xong ạ.” đưa giỏ nấm cho ông : “Lần “liệu” đủ nên tốn chút công sức. Bố ơi, con về phòng dọn dẹp một lát.”

 

Bố cầm lấy giỏ nấm, nghi ngờ tức khắc tan biến, mặt mày hớn hở.

 

“Tốt ! Con gái đúng là giỏi giang! Con cứ nghỉ ngơi , việc còn để bố lo!”

 

Ông bưng giỏ nấm, nâng niu như báu vật sân . Nơi đó, đám đàn bà trẻ con và những gã đàn ông đến lượt trong, mỏi mắt mong chờ từ lâu.

 

Nhìn ông khuất bóng cánh cửa, lập tức .

 

Không về phòng, mà lật qua bức tường đất thấp tè ở sân trèo ngoài.

 

Đêm đen gió lớn, phần lớn trong thôn đều tập trung ở sân nhà chờ chia nấm ăn tiệc, đường vắng tanh vắng ngắt.

 

lách từ đường, vung tay khép nhẹ cửa .

 

Trong từ đường tối om, chỉ mấy ngọn đèn trường minh bàn thờ đang leo lét ánh lửa to bằng hạt đậu. Bàn thờ lớn, nặng.

 

Dựa theo lời miêu tả của cô gái trong l.ồ.ng sắt, xổm xuống, mò mẫm mặt đất bên bàn thờ và mặt trong của chân bàn. Quả nhiên, ở phía chân bàn bên , chạm một miếng gỗ lồi lên, to cỡ bàn tay.

 

Dùng sức ấn xuống, miếng gỗ bật tung , để lộ một cái lỗ đen ngòm, chỉ đủ đút một bàn tay . run rẩy móc chùm chìa khóa bằng đồng thau , dò dẫm về phía cái lỗ.

 

Bên trong quả nhiên một ổ khóa!

 

 

 

Loading...