Nấm Dị Hương - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:30:22
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:30:22
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Vặn nhẹ một cái, kèm theo tiếng “cạch” khẽ, một viên gạch lát nền dày cộp bên bàn thờ lặng lẽ trượt sang một bên. Để lộ một ngăn bí mật sâu hơn.
thò tay trong mò mẫm. Đầu ngón tay chạm một chiếc bình sứ nhẵn thính, mát lạnh, cùng một cuộn đồ vật buộc bằng dây da, chạm thô ráp.
lôi tất cả ngoài.
Mượn ánh sáng le lói của ngọn đèn trường minh, thấy đó là ba chiếc bình sứ hoa lam to cỡ nắm tay. Thân bình bất kỳ ký hiệu nào.
Rút nút bần của một chiếc bình , bên trong là mấy chục viên t.h.u.ố.c màu đỏ đen, mùi tanh xộc thẳng mũi. Chính là sự cô đặc của thứ mùi tanh ngọt trong hầm ngầm .
Trong chiếc bình khác là một loại cao dán sền sệt màu xanh lục sẫm.
Chiếc bình thứ ba nhỏ nhất, bên trong chứa một ít bột màu vàng kim, ngửi mùi hương kỳ lạ, khiến sợ bóng sợ gió.
Cuộn đồ vật , là một mảnh da thú thuộc, viền ngoài ố vàng. Bên dùng thứ bột màu đỏ sẫm, chi chít những dòng chữ và hình vẽ vặn vẹo.
Chi tiết cách đàn bà họ Lâm tạo t.h.a.i nấm.
Toàn lạnh toát, một chút chần chừ, lôi từ trong n.g.ự.c một bình dầu hỏa nhỏ chuẩn sẵn.
Rút nút bình, tưới bộ dầu hỏa lên cuộn da thú và ba chiếc bình sứ. Sau đó quẹt diêm.
Ngọn lửa bắt đầu bùng lên dữ dội.
Không chút do dự, lưng chạy vọt khỏi từ đường.
Lúc trèo qua bờ tường sân nhà , những âm thanh ồn ào ở sân đổi khác. Không còn là tiếng đùa chúc tụng nâng ly nữa, mà pha lẫn tiếng la hét kinh ngạc, hoảng loạn và phẫn nộ.
“Chuyện gì thế ? Đầu váng quá...”
“Bố thằng Trụ! Bố thằng Trụ ông thế? Tỉnh !”
“Nấm ... Nấm vấn đề!”
“Trần Thủ Nghiệp! Mày giở trò quỷ gì thế hả?”
14.
lặng lẽ tiến đến gần khe cửa trộm.
Trong sân là một mớ hỗn độn. Bàn ghế đổ nghiêng ngả, bát đĩa vỡ vụn, rượu thịt vương vãi khắp mặt đất.
Những ban nãy còn đang hân hoan ăn tiệc nấm, giờ phút ngã trái ngã . Một phần liệt đất bất tỉnh nhân sự như những đống bùn nhão.
Một phần khác thì ôm bụng, mặt mày xám ngoét, lảo đảo lảo điên, kinh sợ phẫn nộ mà c.h.ử.i rủa ỏm tỏi.
Bố mấy vây quanh ở giữa, sắc mặt nhợt nhạt, mồ hôi nhễ nhại, đang cố gắng giải thích điều gì đó một cách vô ích. chẳng ai thèm .
Ngay lúc , từ hướng trung tâm thôn, bỗng vang lên tiếng gõ chiêng dồn dập và những tiếng hô hoán mờ nhạt.
“Cháy ! Từ đường cháy ! Mau cứu hỏa!!”
Tiếng hô hoán như đổ thêm dầu lửa. Những còn cử động ở sân ngay lập tức nổ tung.
Một đám đàn ông theo bản năng định chạy về phía từ đường nhưng đầu váng mắt hoa, chạy vài bước ngã nhào. Phụ nữ la hét, trẻ con lóc, cảnh tượng mất kiểm soát.
Thừa dịp hỗn loạn, lẻn về sân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nam-di-huong/chuong-7.html.]
Chạy tuột xuống hầm ngầm, mở tung bộ cửa l.ồ.ng sắt, lượt đỡ bọn họ ngoài.
Sau đó lao phòng , dùng hết sức lực đỡ dậy.
“Mẹ! Tỉnh ! Chúng thôi! Ngay bây giờ!”
15.
Mẹ yếu ớt mở mắt.
Nhìn thấy , thấy tiếng ồn ào hỗn loạn và tiếng hô hoán “cứu hỏa” loáng thoáng bên ngoài. Trong mắt bà lóe lên một tia sáng tỉnh táo và khó tin.
Bà lấy từ một luồng sức mạnh, phối hợp với , lảo đảo bước xuống giường. cuống cuồng khoác cho bà chiếc áo bông và quần bông dày nhất.
Mấy chúng dìu dắt lẫn , chui qua lỗ hổng bức tường đất ở sân . Rồi lảo đảo đ.â.m sầm khu rừng đen kịt ngọn núi phía .
Sau lưng, hướng về phía thôn làng, ánh lửa nhuộm đỏ cả nửa góc trời. Tiếng la hét, tiếng than, tiếng cứu hỏa hòa thành một mớ hỗn độn.
Chúng dám dừng , dám ngoái đầu. Men theo con đường mòn nhỏ bé mà vẫn đốn củi, liều mạng chạy thoát khỏi ngọn núi.
Không chạy bao lâu, phía chân trời hửng sáng màu bụng cá.
Cuối cùng chúng cũng vượt qua sườn núi cuối cùng. Dưới chân hiện con đường đất quanh co dẫn lên thị trấn.
Khoảnh khắc , nước mắt tuôn rơi khỏi khóe mi .
Thôn làng nhỏ núi, nơi sinh và nuôi dưỡng , nơi tựa như một cơn ác mộng , sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt .
16. Ngoại truyện
và thuê một căn phòng nhỏ xíu ở một góc thành phố nhỏ cách xa quê hương, nơi chẳng ai chúng là ai. Ẩn danh đổi họ.
Cơ thể suy sụp nghiêm trọng, cần thời gian dài để tĩnh dưỡng. Đêm đến cũng thường ác mộng giật tỉnh giấc.
Chúng sống nương tựa công việc thuê lặt vặt của và thỉnh thoảng nhận vá víu quần áo cho , những ngày tháng thanh bần nhưng yên ả.
chẳng bao giờ còn ngửi thấy thứ mùi tanh ngọt nữa.
Không còn chiếc áo mỏng tang màu hồng phấn.
Không còn căn tầng hầm.
Không còn những gã đàn ông xếp hàng chờ đợi.
cũng chẳng bao giờ thấy loại nấm đùi gà thơm nức mũi kỳ lạ nữa.
Chiếc chìa khóa nhỏ nhắn , dùng một sợi chỉ đỏ xỏ qua, đeo lên cổ .
Chúng ai nhắc về thôn làng núi nữa.
Những cây nấm đó, căn hầm ngầm đó và cả những ánh mắt trong l.ồ.ng sắt địa lao. Tựa như một cơn ác mộng dai dẳng và kinh hoàng.
Đã tỉnh mộng thì cố gắng phong kín nó góc khuất tối tăm nhất của ký ức.
Chỉ cần chúng sống bình yên.
Thế là đủ .
(Hết)
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.