Nàng Cái Điên Phê Được Năm Vị Thú Phu Quấn Quýt - Chương 185: Phá tan âm mưu
Cập nhật lúc: 2026-01-29 13:11:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , trời tờ mờ sáng, các vị trưởng lão bàn bạc kỹ lưỡng, cùng theo Tam trưởng lão, ai nấy đều đeo roi mây lưng, quỳ giữa đại điện để tạ tội.
Màn kịch "phụ kinh thỉnh tội" quả thực khiến xung quanh đến hoa mắt ch.óng mặt.
"Tam trưởng lão là ý gì?"
Ly Huyền Nguyệt mấy lão già đang cố tình bày bộ dạng đáng thương mặt , trong lòng khỏi lạnh.
Đừng tưởng nàng lũ cáo già đang toan tính điều gì.
Chúng tưởng thế thì nàng sẽ nương tay ?
"Khởi bẩm Phượng hoàng, thần ."
Chẳng đợi Ly Huyền Nguyệt hỏi thêm, Tam trưởng lão đeo roi mây quỳ sụp xuống:
"Cầu xin trách phạt."
Thái độ của ông vô cùng cung kính, lễ độ, để lộ một sơ hở nhỏ nào.
chính cái vẻ cung kính giả tạo càng khiến Ly Huyền Nguyệt cảm thấy chán ghét.
"Tam trưởng lão nghĩa là ?"
Ly Huyền Nguyệt vờ như hiểu.
Lũ già lúc nào cũng thích diễn trò mặt một kiểu, lưng một kiểu, chúng thực sự tưởng nàng vẫn còn mắc bẫy ?
"Phượng hoàng, chuyện để hiểu thì thật thiếu sót!"
lúc , Lãng Hoa bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng:
"Tam trưởng lão đây là đang cảm thấy c.ắ.n rứt lương tâm vì chuyện hai hôm chia rẽ tình cảm của chúng thần đấy mà. Các vị xem đúng , Tam trưởng lão?"
Tam trưởng lão khẽ nhướng mày, ông dường như ngờ rằng bên cạnh vẫn còn đó.
Vì mải đeo roi mây nên từ lúc điện, bộ sự chú ý của ông đều dồn lên Ly Huyền Nguyệt đang phía cao.
Nay thấy tiếng của Lãng Hoa, mấy vị trưởng lão mới bàng hoàng nhận , trong điện chỉ họ, mà ngay cả năm vị thị quân vốn hiếm khi lộ diện của Ly Huyền Nguyệt cũng đều mặt đông đủ.
Điều khiến họ khỏi kinh ngạc.
"Phượng hoàng, họ ở đây?"
Nhị trưởng lão là đầu tiên trấn tĩnh , ông ngẩng đầu hỏi Ly Huyền Nguyệt.
Câu hỏi vốn chẳng gì to tát, nhưng lọt tai các vị thị quân thì ý vị khác hẳn.
Chẳng để Ly Huyền Nguyệt kịp mở lời, Lãng Hoa tiếp tục chặn họng:
"Nhị trưởng lão hỏi là ý gì? Chẳng lẽ mấy vị thị quân chúng dung mạo xí, dám gặp ai nên phép xuất hiện ở đây ?"
Nhị trưởng lão: "..."
Ông thực sự ngờ vị Lãng thị quân lời lẽ sắc mỏng và cay độc đến thế.
Ông đưa tay lau mồ hôi trán:
"Lãng thị quân hiểu lầm , thần chỉ là chút hiếu kỳ mà thôi!"
Dẫu kể từ khi Ly Huyền Nguyệt đăng cơ đến nay, các vị thị quân bao giờ lộ diện đại điện như thế .
Sự xuất hiện đột ngột của họ khiến Nhị trưởng lão và đồng bọn linh cảm thấy điều chẳng lành.
Trước thái độ đó, Lãng Hoa dĩ nhiên hài lòng, nhíu mày hỏi vặn:
"Vậy lão thử xem, lão hiếu kỳ điều gì?"
Nhị trưởng lão liếc Lãng Hoa, nhất thời cứng họng.
Ông thể đem những lời toan tính trong lòng mặt bao nhiêu thế , chỉ đành đó với vẻ mặt đầy khó xử.
Lãng Hoa thì chẳng nể nang gì:
"Nhị trưởng lão lời nào, chăng thấy câu hỏi của bản thị quân chỗ nào đúng?"
Bị dồn đường cùng, Nhị trưởng lão vội vã ngước mắt:
"Không ."
Khi trả lời, trong ánh mắt ông rõ ràng thoáng qua một tia hoảng loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nang-cai-dien-phe-duoc-nam-vi-thu-phu-quan-quyt/chuong-185-pha-tan-am-muu.html.]
Lãng Hoa nhân cơ hội đó đưa mắt hiệu với Quân Hòa và những khác.
Họ đều hiểu rõ hôm nay đám cáo già định bày trò gì trong điện, nếu họ chẳng đồng loạt xuất hiện ở đây.
Chẳng mấy chốc, thị nữ dâng lên cho Ly Huyền Nguyệt.
Đây vốn là việc hết sức bình thường, mỗi khi các trưởng lão tấu trình một nửa, nàng thường dùng để tỉnh táo tinh thần.
Hôm nay cũng , thế nhưng khi nhận chén từ tay thị nữ, Ly Huyền Nguyệt uống ngay mà đưa mắt chằm chằm Nhị trưởng lão và những kẻ đang điện.
"Các ngươi vì bản hoàng uống chén ?"
Giọng của Ly Huyền Nguyệt vang vọng giữa đại điện trống trải, mang theo một áp lực vô hình khiến lòng run sợ.
Nhị trưởng lão và đồng bọn đều sững sờ, chôn chân tại chỗ, ai dám ho he nửa lời.
"Nhị trưởng lão, là lão giải thích cho rõ một chút ."
Họ , nghĩa là Ly Huyền Nguyệt sẽ bỏ qua.
Đã dám âm thầm bày mưu đồ phản nghịch, thì nàng sẽ diễn vở kịch cùng họ đến cùng. Nhị trưởng lão điểm danh đột ngột, thần sắc lộ rõ vẻ hoang mang:
"Phượng hoàng gì , thần... Thần thực sự hiểu!"
Ly Huyền Nguyệt nhướng mày:
"Thế ? Vậy , Tiểu Nhiên, ngươi mang chén đến cho Nhị trưởng lão, coi như là bản hoàng ban thưởng cho lão."
Tiểu Nhiên dĩ nhiên tuân lệnh, nhận chén từ tay nàng tiến thẳng về phía Nhị trưởng lão.
"Mời Nhị trưởng lão dùng ."
Tiểu Nhiên mỉm rạng rỡ, đưa chén tới mặt ông .
Tam trưởng lão và Tứ trưởng lão cạnh vẫn còn đang ngơ ngác, hiểu ý đồ của Ly Huyền Nguyệt trong việc là gì.
"Nhị ca, chén ... Có vấn đề gì ?"
Tứ trưởng lão gần đó bỗng ghé tai hỏi nhỏ.
Bằng , sắc mặt Nhị trưởng lão khó coi đến thế .
Kẻ tật giật như Nhị trưởng lão dĩ nhiên dám thật mặt Tứ trưởng lão, ông chỉ đành uất ức quát khẽ:
"Ngươi bậy bạ gì đó?"
Nói , ông ngẩng lên Ly Huyền Nguyệt, quỳ thụp xuống thưa:
"Phượng hoàng, thần hiện giờ thấy khát, tấm chân tình của , thần xin ghi tạc trong lòng. Chén ... Hay là cứ nhường cho nào cần dùng hơn ạ."
"Ồ?"
Ly Huyền Nguyệt nhướng mày:
"Vậy lão xem, ai là cần dùng chén nhất?"
"Phải đấy Nhị trưởng lão, đây là ơn mưa móc đích Phượng hoàng ban thưởng."
Lãng Hoa mỉa mai :
"Điều đó chứng tỏ cần nó nhất lúc chính là lão. Lão đừng từ chối, phụ lòng của Phượng hoàng nữa, mau uống cho xong."
Đối mặt với sự thúc giục của Lãng Hoa, Nhị trưởng lão căm phẫn đến mức thốt nên lời, chỉ hận thể tát cho một chưởng.
Và thực tế, ông thật.
Một chưởng vung mang theo kình lực kinh , nhưng Lãng Hoa nhanh nhẹn né tránh .
"Nhị trưởng lão, lão ý gì đây?"
Mọi đều ngờ sự việc biến chuyển thành thế .
Ly Huyền Nguyệt phía dù đoán đối phương lòng riêng, nhưng nàng cũng ngờ ông dám tay với Lãng Hoa ngay mặt .
Đây rõ ràng là coi nàng như tồn tại!
"Nhị trưởng lão, lão lẽ quên mất bản hoàng vẫn còn đang đây ?"