NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 10 + NGOẠI TRUYỆN: PHÓ TUÂN (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:13:58
Lượt xem: 2,203
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn kích động phấn khích.
Đỡ xuống ghế xong, qua .
Đi năm vòng, bỗng dừng , nghiêng , mặt đầy đắc ý:
“Hê, lợi hại ?”
Ta chỉ , đáp.
Hắn tiếp tục tới lui, lẩm bẩm:
“Ta thật sự lợi hại.”
Ta cũng mừng, nhưng xác định nên dám biểu hiện , sợ mừng hụt.
Chỉ là Phó Tuân nhịn , cứ qua .
Một lúc chắc mệt, xổm mặt .
Áp tai bụng , khẽ :
“Gọi cha ~”
“Chàng đủ , trẻ con quá.”
“Cuối cùng cũng chịu để ý ?”
Hắn vui, cũng vui theo.
“Vất vả cho nàng ~”
Nụ hôn của nhẹ nhàng rơi xuống trán .
Hình như … bắt đầu mong chờ .
***
Đại phu tới bắt mạch, m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.
Phó Tuân kích động ôm xoay vòng, đại phu và tiểu khất cái sợ hãi thôi, vội bảo đặt xuống.
Hắn xong liền nhẹ nhàng thả xuống, ghé tai :
“Ta nạp .”
“Chàng dám?!”
Ta túm c.h.ặ.t tai .
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , đến khép miệng nổi, liên tiếp ba chữ “”:
“Sau cứ như , ở chỗ , thuận lòng là .”
“Được.”
Ta ôm .
Con đường phía còn dài, chúng chậm rãi mà .
-HOÀN CHÍNH VĂN-
Ngoại truyện – Góc nam chính
Ta tên Phó Tuân, xuất thương gia.
Từ nhỏ theo phụ hành thương, năm mười sáu tuổi, gặp một nữ t.ử.
Nàng ăn mặc mộc mạc, trang dung nhạt.
Đôi mắt sáng dạn dĩ vài , nhưng nhanh dời , chút lưu luyến.
Giống như kiểu:
À, là ? Nam t.ử ? Vậy thôi.
Nàng… đặc biệt.
Ta rời , cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp .
Không ngờ kẻ thù mai phục, ngàn cân treo sợi tóc, phụ nàng cứu mạng.
Trong thời gian ở nhà họ Lý, họ đối đãi với , còn chủ động giúp liên lạc với Phó Lễ.
Còn nàng — như một tiểu đại nhân, dặn uống t.h.u.ố.c đúng giờ, nghỉ ngơi đúng lúc, khuyên đừng buồn, nên vận động nhiều.
Thậm chí còn nghiêm túc bảo mời hộ vệ, cái miệng nhỏ lải nhải ngừng, nhưng hề khiến phiền.
Nàng , quậy, năng động như một mặt trời nhỏ.
Chỉ ngờ, mặt trời lịm tắt nhanh đến .
Ta đón , nhà họ Lý liền gặp nạn.
Nghe tin, liều mạng , nhưng muộn.
Vợ chồng nhà họ Lý tiễn lên xe ngựa, nay trong vũng m.á.u.
Sấm sét ầm ầm, mưa lớn vô tình trút xuống, m.á.u loang thành từng dòng nhỏ.
Toàn run rẩy, cái lạnh thấu xương như lưỡi d.a.o vô hình cắt da thịt.
lúc cho phép hối hận.
Nàng biến mất.
Không thấy bóng nàng xung quanh, cũng dấu vết kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nang-la-duy-nhat-cua-ta/10-ngoai-truyen-pho-tuan-1.html.]
Ta lập tức lục soát khắp viện, trong lòng ngừng cầu nguyện.
Chỉ cần nàng còn sống, bảo gì cũng .
Có lẽ trời cao thấy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta tìm thấy nàng trong một chiếc rương ở bếp.
Đôi mắt nàng vô hồn, thể run bần bật, con d.a.o găm trong tay cũng run theo.
Nhìn nàng như , ám nợ, áy náy, phẫn nộ, cam đồng loạt dâng lên: “Ta đưa nàng báo thù.”
Nàng run rẩy gật đầu.
Đó là đầu tiên g.i.ế.c .
Bề ngoài mây nhẹ gió thoảng, dứt khoát gọn gàng.
khi cơn giận qua , tim hoảng loạn đến cực độ.
Song sợ.
Từ nay về , nàng chỉ còn .
Báo thù xong, đưa nàng về chôn cất cha nàng.
Ta quỳ mộ lâu.
Ta thế đủ để bù đắp.
Nếu đời thật sự linh đan sinh, nhất định sẽ cầu.
Ta đưa nàng về Phó phủ.
Nàng vẫn lặng lẽ, loạn, chỉ ngẩn một điểm.
Ta mời đại phu.
Đại phu nàng chịu kích thích nặng, cần châm cứu uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, quan trọng hơn là gỡ tâm kết.
Nàng phối hợp, châm cứu uống t.h.u.ố.c, bỏ sót nào.
Ta nghĩ đủ cách để phân tán sự chú ý của nàng:
nuôi mèo, mời gánh múa rối bóng, mời thuyết thư.
nàng mấy hứng thú.
Có khi chỉ bên cửa sổ, cây hòe trong viện mà lặng lẽ rơi nước mắt, thành tiếng, ầm lên.
Ta mà đau lòng, nhưng đại phu , đó là chuyện .
Quả nhiên, lâu .
Nàng ôm gối trong phòng mà lớn, gọi cha, gọi , từng tiếng bi thiết.
Ta ngoài phòng, mấy xông an ủi nàng, nhưng sợ nàng thấy — thấy , kẻ gây nên tất cả, sẽ khống chế cảm xúc mà tự giam thêm nữa.
Nàng suốt cả đêm, mắt sưng đỏ.
Có lẽ mệt , liền ngã đầu ngủ .
Vài hôm gặp nàng, nàng gốc hòe hoa.
Rõ ràng là nắng rực rỡ, nhưng trong mắt nàng, thấy ánh sáng.
Nhớ dáng vẻ nàng khi xưa rôm rả, cảm giác áy náy trong lập tức đè nặng đến nghẹt thở — đều là , tất cả là của .
Nếu năm phụ nàng cứu , thì chuyện xảy .
Vậy thì nàng, vẫn sẽ là thiếu nữ ngây thơ trong sáng .
Những ngày đó, dám tùy tiện đến gặp nàng.
mỗi ngày đều dặn dò trong phủ nàng, thuận nàng.
***
Hai năm trôi qua.
Nàng lớn lên duyên dáng yểu điệu, dù chỉ mặc đồ vải thô cũng giấu phong thái.
Nàng thông minh, chỉ dạy một , nàng thể quản lý sổ sách trong phủ rành mạch rõ ràng.
Ta khen nàng, nàng chỉ nhạt.
Rốt cuộc, còn là nụ vô tư như thuở ở Lý gia.
Sau , một gia đình tìm đến.
Nói rằng từng sống gần Lý gia.
Họ từng bàn bạc hôn sự của nàng với Lý gia chủ.
Lý gia gặp nạn bất ngờ, họ cũng khắp nơi tìm tung tích nàng.
Còn ba tháng nữa là mãn tang.
Họ đón nàng về thành , để nàng chỗ nương định.
Nghe tin , trong lòng vô cùng khó chịu, như một tảng đá lớn đè lên, chỉ cần hít thở mạnh cũng thấy đau.
Nàng năm nay mười sáu, cũng đến tuổi xuất giá .
Ta nhắm mắt , trong đầu là hình bóng của nàng.