NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:10:08
Lượt xem: 3,025
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
03
Phó Tuân khẽ nhíu mày, đó bật một tiếng, giọng tựa trăng sáng gió trong:
“Tỷ tỷ, là nhớ chuyện, chứ ngu .”
Lời dứt, khóe môi vẫn treo ý , ánh mắt mang theo vẻ cưng chiều khiến hoảng hốt, lập tức kéo giãn cách giữa hai .
Câu của nhất thời đáp , mà gương mặt càng khiến chẳng dám thẳng.
Ta chợt nhớ đến đầu gặp .
Một bạch y như thủy mặc, dáng cao dài thẳng, trong tay chống một chiếc ô giấy xương vẽ hoa lan.
Ôn nhuận như ngọc thô, đoan chính, ngay ngắn.
Không hề báo , cướp mất rung động đầu tiên của .
Cũng khiến nỗi tự ti vốn chẳng hề ít trong càng thêm tràn lan.
Ta xứng với , cũng chẳng dám vọng tưởng.
Bùn đất đất dốc hết sức mới thể liếc mây trời một .
Còn mây trời chỉ cần cúi đầu, liền thấy cả một vùng bùn đất phía .
Mây với bùn, khác biệt một trời một vực.
“Ta… ngoài một chuyến.”
Đã ba ngày trôi qua, Phó gia hẳn đang lật tung nơi nơi tìm , ngoài dò hỏi chút tin tức cũng .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nên giữ nữa. Hắn con đường của , cũng lối của .
Hắn nên cùng con gái thích hợp với bạc đầu đến già.
Ta nhấc chân định , tay nắm c.h.ặ.t .
“Tỷ tỷ, sợ.”
“Sợ cái gì chứ? Ngươi một võ nghệ, đ.á.n.h thổ phỉ, trị lưu manh. Ngươi là nhớ chuyện, chứ ngu.”
Ta ngờ thể nhanh ch.óng trả nguyên câu cho đến .
Một chút vui mừng len lỏi trong lòng, nhạt bớt vị chua xót, đến mức quá khó chịu.
Phó Tuân vẫn buông tay , chỉ dịu giọng hỏi: “Hóa lợi hại như ? Tỷ tỷ, là ai, tên gọi là gì?”
“Ngươi họ Vương, trong nhà hàng tám.”
“Vương… bát?”
Ta chột mặt , c.ắ.n c.h.ặ.t môi cố nhịn .
Hắn đúng là một con rùa, cho dù trai, cũng vẫn là một con rùa trai.
“Vậy còn tỷ tỷ, tỷ tỷ hàng mấy?”
“Ngươi quản hàng mấy gì? Một ngày là tỷ tỷ ngươi, thì ngươi gọi là tỷ tỷ.”
Phó Tuân ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn dính c.h.ặ.t mặt , nóng bỏng, chân thành.
So , càng chịu nổi, cả phảng phất mùi lưu manh côn đồ khó coi.
Cuối cùng, vẫn trốn ngoài.
Sau mấy ngày qua , với tiểu khất cái cũng xem như quen .
Theo chỉ dẫn của nó, tìm một nơi bí mật chuyên mua bán tin tức trong vùng. Giá tuy cao, nhưng tin tức đáng tin.
Ta cực kỳ nỡ móc từ trong n.g.ự.c một tờ ngân phiếu, cuối cùng trong tay chỉ còn hơn mười lạng bạc vụn.
Đại phu nhân Phó gia và đại lão gia Phó gia đều là bạc mệnh.
Một kẻ trượt chân rơi xuống hồ, một kẻ trượt chân rơi xuống biển.
Hiện nay Phó gia do nhị gia Phó gia và tiểu của đại lão gia tiếp quản.
Lo liệu tang sự, nắm giữ tài quyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nang-la-duy-nhat-cua-ta/3.html.]
Phó gia … sắp đổi trời .
Ta sắp xếp những lời , một luồng lạnh buốt từ gan bàn chân dâng lên, trong nháy mắt lan khắp .
Đây rõ ràng là một âm mưu.
Chỉ , nếu Phó Tuân tiểu ôm tâm tư như , nổi giận . Dẫu đó cũng là nữ t.ử duy nhất từng mang về nhà.
Ta u sầu nắm c.h.ặ.t bạc vụn, chợ mua một con gà cùng mấy bó rau, cuối cùng nghiến răng, mời một đại phu mới về.
Vị đại phu mới quả nhiên khác hẳn cũ.
Ít nhất ban đầu trông đáng tin hơn nhiều.
đó, mày ông nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, lắc đầu thở dài ngớt.
Thậm chí còn cho rằng bệnh của Phó Tuân ba năm năm năm thì khó mà khỏi.
Ta lập tức tiễn ông , bảo tiểu khất cái đến tiệm t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c theo toa mới.
“Ngươi còn đó gì? Mau bổ củi, chuẩn nấu cơm .”
“Bổ củi? Hình như .”
“Sao ? Cái tay ngươi … khụ khụ, tay là từng việc nặng.”
Ta nhanh ch.óng nhét cái rìu tay — đôi tay thon dài trắng trẻo, vết chai, rõ ràng nuông chiều từ bé.
Chậm thêm chút nữa, e là sẽ mềm lòng.
“Ồ, theo tỷ tỷ.”
Phó Tuân giơ rìu lên, dùng hành động thực tế cho : quả thật bổ củi. Không c.h.é.m lệch bay , thì cũng chỉ sứt vỏ, mãi chẳng thể một nhát bổ đôi.
Ta cầm rìu, kiên nhẫn mẫu cách bổ nhanh và chuẩn hơn.
“Nhìn rõ ?”
Ta sang Phó Tuân, ánh mắt đầy hứng thú đang dâng lên trong mắt cho chột , tựa như chuyện bắt quả tang.
“Tỷ tỷ bổ củi, bơi lội cứu , chẳng hề yếu đuối chút nào.”
Hai chữ “yếu đuối”, vài phần châm chọc.
Hắn thật sự nhớ chuyện ?
Hai vị đại phu khi nào mua chuộc?
tiền chẳng đều lấy hết , chẳng lẽ còn giấu đó?
Ta đặt rìu xuống, tiến sát mặt .
Vươn tay—
ôm c.h.ặ.t lấy …
04
Phó Tuân dường như ngờ , thể cứng đờ, tay chân luống cuống.
Còn thì nhân cơ hội lục soát một phen.
lục thì lục, chẳng lục gì.
Không tiền, là lạ đất lạ.
Xem cũng bản lĩnh thu mua cả hai vị đại phu.
“Tỷ tỷ.”
Nghe tiếng gọi, ngẩng đầu liền đối diện với gương mặt đầy uất ức của , trong lòng khỏi chột :
“À… đang đo kích thước, để mai còn mua cho ngươi một bộ y phục mới.”
Trên mặt Phó Tuân nở nụ :
“Tỷ tỷ, là cởi áo ngoài , để tỷ đo cho chuẩn hơn?”
“Không cần, tự chừng mực.”