NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 5
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:11:19
Lượt xem: 2,690
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tuân bên quạt mát cho , thỉnh thoảng còn góp thêm vài nhận định khi buôn , khiến tay càng càng gọn gàng dứt khoát.
Cuối cùng, vẫn mất tròn năm ngày mới thành hai bộ y phục.
Tuy là kiểu dáng mùa hè, vốn đơn giản hơn, nhưng dồn tâm sức phần váy, tay áo, cổ áo, đai lưng… tạo điểm nhấn, nên cũng hao tốn ít công phu.
Ta theo lời tiểu khất cái dò hỏi, tìm đến một tiệm thêu thực lực khá trong vùng.
Chủ tiệm là nữ t.ử, thấy hai bộ thành y mang , mắt liền sáng lên.
Chỉ là đối với Hoài An mà , đây rốt cuộc vẫn là một xu hướng mới, nàng cũng dám chắc mười phần rằng thể bán giá , thậm chí là bán .
Cuối cùng chúng bàn bạc xong: nàng trả cho tám lạng bạc, treo hai bộ y phục ở vị trí dễ thấy nhất trong tiệm, lấy hạn hai ngày.
Nếu bán thì tiếp tục hợp tác; nếu , tám lạng bạc coi như giá mua hai bộ y phục .
Rời khỏi tiệm thêu, tiện đường mời vị đại phu cũ về, nét mặt ông vẫn là lo lắng xen lẫn vui mừng.
Có điều ông bệnh tình của Phó Tuân khá hơn, cần uống t.h.u.ố.c quá dày, ba ngày một thang là đủ.
Ta thật lòng mừng cho .
Chỉ là ông bảo kể cho Phó Tuân chuyện cũ để giúp hồi phục.
Ta liền tiễn ông .
Chuyện cũ mà , e là chính cũng lôi , đến lúc đó thể sẽ bắt về.
Rồi còn hỏi tội, rằng rõ ràng dữ dằn như hổ, vì cứ giả bộ yếu đuối tự lo nổi .
Đến khi , nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.
Ta mới cần, ích kỷ thì ích kỷ .
Ăn tối xong, rửa ráy qua loa vội vàng lên giường nghỉ ngơi, giải tỏa mệt mỏi tích tụ mấy ngày nay.
Nào ngờ chợp mắt, bên phòng kế bên bỗng vang lên một tràng ầm ầm, giật khỏi giấc ngủ. Ta dụi mắt, tiếng động vẫn dứt, chẳng lẽ trộm?
Ta hoảng hốt rút con d.a.o găm phòng giấu đệm, trong đầu liên tục hiện lên cảnh Phó Tuân vật lộn với kẻ trộm.
Càng nghĩ càng hoảng, chân đặt xuống đất mềm nhũn.
Đột nhiên tiếng động dừng , tim đập càng dữ hơn.
Ta vội vàng mở cửa phòng, mừng rỡ thấy Phó Tuân — một Phó Tuân còn sống — chỉ là vẻ mặt vô cùng uất ức.
“Tỷ tỷ, giường của sập .”
“Hả? Sao thế?” Ta cất d.a.o , định bước sang phòng .
“Là chuột, chuột to lắm.”
Ta sợ đến mức theo phản xạ nhảy bổ lên . Thuở nhỏ từng chuột c.ắ.n ngón chân, đến nay vẫn nhớ rõ khoảnh khắc trong đêm tối thẳng mắt nó.
“A!!!”
Phó Tuân một tay đỡ lấy m.ô.n.g , tay nhẹ nhàng vỗ lưng: “Tỷ tỷ đừng sợ, xử lý hết .”
“Hết… ?” Da gà nổi lên. Dường như trong lúc hoảng loạn, khứu giác con sẽ trở nên đặc biệt nhạy bén, hình như ngửi thấy mùi chuột Phó Tuân.
Không nhịn liền miệng. Phó Tuân cũng cúi đầu ngửi ngửi, dịu giọng : “Ừm, tỷ tỷ thơm lắm.”
“Hả? Ta… …”
Một luồng hổ lập tức bò khắp mặt . Lúc mới nhận tư thế của với Phó Tuân quá mức mật, liền giãy giụa xuống đất.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tỷ tỷ, hình như còn một con nữa, ở ngay đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nang-la-duy-nhat-cua-ta/5.html.]
“Cái gì?!”
Ta hoảng hốt vòng c.h.ặ.t cổ Phó Tuân, gào thét phản kháng: “Đuổi nó , mau lên!”
Ta dám , chỉ cảm nhận Phó Tuân giẫm về phía góc phòng, tiếng chuột kêu khiến da đầu tê dại, run rẩy thôi.
“C.h.ế.t , chúng phòng , sẽ thấy nữa.”
Hắn bế phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường, giọng chậm rãi:
“Ta chút mồ hôi, chắc dính mùi chuột, rửa ráy, tỷ tỷ ngủ .”
“Ê, ngươi rửa ở ?” Ta sợ hãi níu lấy tay áo .
“Ngay trong phòng tỷ tỷ, đừng sợ.”
Hắn nhẹ nhàng xoa đầu , bước lên , rằng liền cởi y phục.
Ta lập tức c.h.ế.t sững tại chỗ. Ta , nhưng đôi mắt lời, sống c.h.ế.t chịu , chỉ còn cách mở càng lúc càng to.
Chớp mắt mắt là một mảng cảnh sắc, Phó Tuân về phía thùng gỗ.
Ta định nhắc rằng nước trong đó là dùng xong, nhưng nước miếng nơi khóe miệng kịp giữ, cứ thế trơ mắt bước .
“Tỷ tỷ, quần áo của đều ở phòng bên…”
“Cái… cái…” Vừa nghĩ đến cảnh chuột c.h.ế.t la liệt , liền rùng mấy cái.
Ta vội vàng lấy từ đống vải thừa hôm qua một mảnh còn khá nguyên, ném sang: “Ngươi dùng cái quấn chỗ đó .”
Phó Tuân nhanh tay bắt lấy, vẻ mặt ngây thơ hỏi: “Quấn chỗ nào?”
“Ngươi… ngươi thích quấn chỗ nào thì quấn chỗ đó.”
Ta hoảng hốt xuống lưng . Tên vương bát đản nhất định là cố ý, nhất định là thế.
Một lát , chỉ tiếng lên khỏi nước, xuống bên cạnh , quả thật thơm.
Hắn xuống gì. Ta lo tắm xong nghỉ sẽ nhiễm lạnh, liền .
Ai ngờ đang mở mắt : “Tỷ tỷ tìm ?”
“À… … ngày mai sẽ bù sinh thần cho ngươi.”
Ta chút may mắn vì đầu óc xoay chuyển nhanh, mới đến mức quá ngượng.
“Sinh thần? Ngày mai là sinh thần của ?”
“Không , mấy hôm mới là sinh thần của ngươi, nhưng quên mất, nên bù cho ngươi. Ngươi gì?”
Phó Tuân chỉ “ồ” một tiếng, nhích gần , khẽ : “Ta tỷ tỷ…”
Giọng trầm thấp, trong đêm tĩnh lặng đặc biệt mê hoặc.
Ta kích động hoảng.
“…Cùng họp chợ.”
“Hả?”
Hắn ngừng một nhịp lớn như , suýt nữa mất hết mặt mũi.
“Hôm nay lúc tỷ tỷ ngoài, một đại nương và một đại ca tới. Đại ca là hôm nọ chở chúng , thấy hai tỷ quá t.h.ả.m, nên mang tới hai con gà.”
“À, thảo nào nhiều thêm hai con gà. Vậy họp chợ là ?”