NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 16

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:20:11
Lượt xem: 505

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiêu Ninh vội vàng kéo rời .

 

Ra khỏi cửa điện, chỉ trong đó truyền tiếng Thái hậu quát mắng nghiêm khắc:

 

“Đệ thật sự lên vị trí chủ nhân của thiên hạ ?!”

 

……

 

Trong Ngự hoa viên, Chiêu Ninh cho cung nữ lui xuống, cùng trong đình, .

 

Nàng còn ríu rít ồn ào, mà trầm mặc đến lạ thường.

 

Ta nghĩ lâu, vẫn cảm thấy nên gì đó.

 

Cho dù đổi gì, một để chuyện vẫn hơn.

 

Ta nắm lấy tay nàng, khẽ hỏi:

 

“Người gả cho Bùi Vọng Chi ?”

 

Nàng ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe như thỏ con.

 

“Không , một chút cũng . Bùi gia đời đời hiển quý, nay giữ chức trọng yếu, thành với sẽ lợi cho tiểu bệ hạ nhiều. Là trưởng tỷ, còn thể gì đây?”

 

Trên mặt nàng đầy vẻ bất lực, nhất thời cũng an ủi .

 

Nhớ tiểu công chúa từ nhỏ nâng niu như trăng , hưởng trọn sủng ái vô tận của phụ hoàng mẫu hậu, mà cũng thể tự quyết hôn sự của , khỏi cảm thán:

 

“Năm đó hòa với Ô Hoàn là như , ngờ đến bây giờ về… ngươi vẫn bất do kỷ.”

 

Ánh mắt nàng khẽ động, nghiêng đầu :

 

“Không, hòa là do cầu xin phụ hoàng. Còn nhớ năm cập kê đó, quấn lấy ca ca bọn họ, đòi khỏi cung cưỡi ngựa ?”

 

“Khi ngựa kinh hoảng lao về phía vách núi, là cứu . Đó là đầu tiên gặp Na Lặc.”

 

Na Lặc, con trai út của Thiền Vu Ô Hoàn, từng là thiếu niên tuấn kiệt danh tiếng lẫy lừng một thời.

 

Hóa từ khi Ô Hoàn, Chiêu Ninh từng gặp .

 

“Ta từng thấy một nam t.ử nào phóng túng ngông cuồng lưng ngựa như . Hắn , kinh thành quỷ quái khắp nơi là thương nhân lầu các, đến cưỡi ngựa cũng thể thỏa thích; cơ hội sẽ dẫn đến Ô Hoàn dạo chơi, nơi đó thảo nguyên mênh m.ô.n.g, còn thể rong ruổi theo mặt trời.”

 

Khóe mắt nàng ươn ướt, những bức tường cung xung quanh, tâm trí dần dần tản mác.

 

Ngay cả khi dậy rời , nàng cũng hề .

 

Gió chút lớn, nàng mặc mỏng, định tìm cung nhân lấy cho nàng một chiếc áo choàng.

 

Chưa kịp bước hai bước, cổ tay rằng kéo .

 

20

 

Tạ Quan Dịch sải bước lớn, kéo đến một góc vắng vẻ mới buông tay.

 

Y cúi , đôi mắt u tối đối diện ánh né tránh của :

 

“Thái hậu gì với nàng?”

 

Hơi thở dày dặn phả lên mặt , vội đầu :

 

“Thái hậu nương nương ban hôn cho .”

 

Tạ Quan Dịch khẽ nhạt:

 

“Bà thật chủ của tất cả .”

 

Đây là lời đại bất kính, hoảng hốt bước tới lui quanh, sợ khác thấy.

 

nhanh Tạ Quan Dịch kéo .

 

“Mạnh Tịch, nàng nghĩ thế nào?”

 

Ta còn thể nghĩ thế nào nữa? 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/16.html.]

 

Nếu Chiêu Ninh lên tiếng cắt ngang, thánh chỉ ban hôn của Thái hậu, quyền từ chối ?

 

Hàng mi Tạ Quan Dịch run khẽ, hiểu luôn cảm giác y căng thẳng.

 

Gan cũng lớn dần lên, cố ý vẻ cung thuận:

 

“Cũng . Cháu trai bên ngoại của Thái hậu, dung mạo đường hoàng, đến Chiêu Ninh cũng từng khen qua. À đúng , còn thể coi là dính dáng thích với Vương gia ngài nữa.”

 

Y cưới nữ t.ử họ Sở, gả cho lang quân họ Sở, cũng coi như nửa họ hàng.

 

Yết hầu Tạ Quan Dịch lăn lên xuống, nghiến răng hàm nặng nề:

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Vừa đuổi một Bùi Vọng Chi, tới một tên cháu trai họ Sở sống c.h.ế.t. Mạnh Tịch, nàng đúng là bánh thơm đến ch.ó cũng thèm.”

 

Đuổi Bùi Vọng Chi? 

 

Y rốt cuộc đang cái gì?

 

gọi Bùi Vọng Chi là ch.ó… cũng khá chuẩn.

 

Thấy mặt đầy nghi hoặc, y cũng giải thích, chỉ thở dài :

 

“Họ Sở chẳng là nơi hưởng phúc gì. Hôn sự như con bài, trong mắt Thái hậu, giá trị của nàng chính là phận con gái Mạnh Thủ phụ, thể giúp bà chấn hưng ngoại thích, đoạt quyền hoàng gia.”

 

Toàn nổi lên một luồng lạnh buốt, y cái gì cũng dám ?

 

Liên tưởng đến việc Chiêu Ninh Thái hậu can thiệp hôn sự của Tạ Quan Dịch, gần đây trong cung quan hệ căng thẳng…

 

Vậy y đóng vai trò gì trong chuyện ?

 

Là Nhiếp chính vương dã tâm bừng bừng chịu buông quyền, phò tá ấu đế, chống ngoại thích can chính?

 

Ta vắt óc suy nghĩ, thì Tạ Quan Dịch bỗng chỉnh trâm cài tóc cho , đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai, khiến run lên một trận.

 

Giọng y dịu xuống:

 

“Đừng nghĩ gì cả, dạo hãy ít cung.”

 

Ta gật đầu. 

 

Tạ Quan Dịch liền thêm nữa, chỉ chăm chú .

 

Y trông thật sự quá mệt mỏi, những đốt ngón tay thon dài xoa ấn giữa mày, mỗi ngẩng mắt đều mang theo vẻ uể oải.

 

Ta nhịn lo lắng, hỏi:

 

“Vương gia dạo mệt ?”

 

“Có mệt.” 

 

Y tựa hờ tường, khẽ :

 

thấy nàng thì đỡ hơn nhiều.”

 

Mặt bốc lên một mảng đỏ hồng, sợ y thấy, cuống quýt định rời .

 

Tạ Quan Dịch vươn tay kéo

 

Y dùng lực quá mạnh, phòng , đến khi kịp phản ứng thì khuỷu tay chạm lên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn nóng bỏng của y.

 

Nhìn qua như là đang… chủ động lao lòng y.

 

buông tay, Tạ Quan Dịch cũng thả .

 

Mấy tiếp xúc đây, bao giờ mật như .

 

Ta thậm chí còn cảm nhận ánh mắt y lóe lên, gương mặt dần cúi xuống, càng lúc càng gần

 

Ta cũng kịp nghĩ nhiều, tim đ.á.n.h liều, mắt nhắm .

 

ngay giây , Tạ Quan Dịch buông tay.

 

Loading...