NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 18

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:20:54
Lượt xem: 506

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

May mà cách một lớp vách gỗ xe ngựa, những xa mấy bước thấy.

 

Trong hơn chục ánh mắt dõi theo, nhận lấy chiếc đèn, đỏ mặt nhỏ giọng :

 

“Ồ… cảm ơn Vương gia.”

 

Y giơ tay áo lên, che khuất tầm của hướng về phía , ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên dịu dàng, trầm lắng.

 

Dùng giọng chỉ , :

 

“Sang năm, sẽ cùng nàng đón giao thừa.”

 

Chỉ một nhà mới quây quần bên đón giao thừa.

 

Xe ngựa lăn bánh rời , Mạnh Tầm đầy nghi hoặc hỏi :

 

“Vừa Vương gia gì với ?”

 

Ta trả lời thế nào, chỉ vội vàng đẩy ca ca lên xe.

 

Bùi Vọng Chi thấy liền phu xe Bùi gia về phủ .

 

Ngay khi Mạnh Tầm mời lên xe, vội :

 

“Ây da, cái đèn to quá, đừng để chật chỗ của Bùi tiểu công gia, ngài vẫn nên xe nhà khác thì hơn.”

 

Bàn tay đặt khung xe rũ xuống vô lực, cuối cùng gì, chỉ đó chúng rời .

 

Trên xe ngựa, sắc mặt Mạnh Tầm vô cùng nghiêm trọng, mấy lén liếc mà thôi.

 

Ta còn tưởng là âye manh mối gì, liền :

 

“Ca ca, ?”

 

Nếu Mạnh Tầm nghi ngờ, cũng định giấu nữa.

 

ngờ đỏ hoe vành mắt:

 

“Tiểu Tịch, ca với một chuyện, chuẩn tinh thần .”

 

“Vừa Vọng Chi với ca, tên súc sinh của phủ Văn Quốc công… hình như về .”

 

Trong đầu nổ ầm một tiếng, đến hô hấp cũng trở nên rối loạn.

 

Mặc cho Mạnh Tầm vỗ lưng thế nào cũng điều hòa .

 

Một lúc lâu , mới thể run rẩy từ kẽ răng nặn câu hỏi:

 

“Sao thể… Văn gia hứa , vĩnh viễn để về kinh thành.”

 

“Văn gia bây giờ đang thế, Thái hậu trọng dụng, nhưng yên tâm, về nhà ca sẽ bàn với phụ , Tết cung cầu đó, ca liều cả tiền đồ quan cũng sẽ đuổi cút khỏi kinh thành.”

 

Ta đau đớn nhắm mắt , hỏi:

 

“Thái hậu ? Bà vì binh quyền của Văn gia, sẽ dễ chuyện .”

 

“Không, cầu Tạ Quan Dịch.”

 

“Không !”

 

Ta suýt nữa kêu lên thất thanh:

 

“Không thể để ngài !”

 

Sắc mặt Mạnh Tầm cực kỳ khó coi, khàn giọng :

 

“Ngài vốn chuyện .”

 

Nước mắt tích tụ trong hốc mắt lập tức trào ào ào.

 

Phụ mẫu vì danh tiếng của mà giấu chuyện kín, ngoài Mạnh gia và Văn gia, ngay cả Bùi Vọng Chi cũng .

 

Sao y

 

Người để y nhất, chính là y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/18.html.]

 

Trong đầu hiện lên những mảnh ký ức rời rạc…

 

Chiếc ô vỡ nát, những đụng chạm khiến buồn nôn.

 

Còn cả tiếng rên rỉ cầu xin của nam nhân .

 

Trước mắt tối sầm, mất ý thức.

 

……

 

Ta mơ một giấc mơ dài, dài.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Leo cây hái quả, đèn thỏ, tuổi thơ lãng quên.

 

Rồi đến mùa đông năm lễ cập kê.

 

Ta như thường lệ cung, ma ma bên cạnh Chiêu Ninh rằng Bùi Vọng Chi và Mạnh Tầm lén đưa nàng xuất cung cưỡi ngựa .

 

Ta sớm quen với việc bỏ quên, ngây lâu trong cung của nàng.

 

Về quá sớm sẽ khiến phụ mẫu sinh nghi, sợ họ giận cá c.h.é.m thớt lên Mạnh Tầm.

 

Đợi một lúc, gần đến hoàng hôn, mưa nhỏ lất phất rơi xuống.

 

Trước cổng cung, gặp Văn Diệp, độc t.ử của Văn Quốc công.

 

Hắn vốn cũng từng là bạn học cùng Tạ Quan Dịch, vì tính cách cố chấp, bệnh hoạn mà Tạ Quan Dịch đuổi .

 

Hắn : “Ca ca nàng dẫn Chiêu Ninh xuất cung đúng ? Ta đưa nàng tìm .”

 

Ta lễ độ từ chối, chỉ về Mạnh phủ.

 

Chiếc xe ngựa của Mạnh phủ vốn đỗ cung , liền chống ô bộ về nhà.

 

Sau đó… chặn , từng bước tiến gần, ép con hẻm sâu còn đường lui.

 

Hắn giẫm nát chiếc ô của , một đôi tay như rắn độc bò khắp thể .

 

Ta thể thoát , liều mạng cầu xin .

 

Hắn ghé sát tai , dùng giọng khiến buồn nôn thì thầm:

 

“Tiểu Tịch, bọn họ đều thấy nàng, chỉ . So với Chiêu Ninh, càng thích nàng hơn.”

 

……

 

Cuối cùng xuất hiện trong mơ, là đôi mắt đỏ ngầu của Mạnh Tầm, và lời xin nghẹn ngào:

 

“Đều là của ca, đều là của ca vì lúc nào cũng mang theo …”

 

À đúng , hôm đó hình như mặc một chiếc áo choàng màu đen, quấn lấy thể , ôm c.h.ặ.t lấy .

 

23

 

Ta hôn mê ba ngày ba đêm.

 

Mẫu bên giường ngừng lau nước mắt, Mạnh Tầm và phụ tới lui bàn bạc đối sách.

 

Tân xuân vốn dĩ vui mừng náo nhiệt, phá hỏng cả.

 

“Văn gia vốn là thế gia huân quý nắm binh quyền trong tay, nay Thái hậu chống lưng, thế lực càng lúc càng lớn. Phụ đừng vọng động, cùng lắm thì… cùng lắm con g.i.ế.c tên súc sinh đó, liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách.”

 

“Con nhảm cái gì thế! Danh tiếng của con thì ? Con tưởng năm xưa lão t.ử sợ thế lực Văn gia ? G.i.ế.c Văn Diệp , Văn gia sẽ chịu thôi ? Con để thiên hạ đều , để con từ nay về ngẩng đầu lên nổi ?”

 

Hóa phụ , ông già suốt ngày đầy miệng nhân nghĩa lễ nghi, cũng lúc mắng c.h.ử.i thô lỗ đến .

 

Ta yếu ớt dậy, đuổi bọn họ ngoài.

 

Mạnh Tầm thấy sắc mặt tái nhợt, giơ tay áo che đôi mắt đỏ hoe của , :

 

“Muội cứ nghỉ ngơi cho , ca ca sẽ giúp giải quyết thỏa.”

 

Hai vốn chẳng quá thiết, dần dần lớn lên, thiếu niên ngang ngạnh năm nào chẳng từ lúc nào trở thành cây đại thụ che chở cho .

 

Loading...