NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 21

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:21:48
Lượt xem: 652

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Quan Dịch chuyện mưu triều đoạt vị nhẹ nhàng như chuyện ăn cơm .

 

Khoan … y chẳng đang giam trong chiếu ngục

 

Lấy bản lĩnh trốn khỏi cung?

 

Ta kéo lấy vạt áo y, hỏi:

 

“Ngài đến đây bằng cách nào?”

 

“Ca ca nàng mở cửa cho lén , thương trèo tường .”

 

“…Không , hỏi ngài khỏi chiếu ngục?”

 

“Mạnh Tiểu Tịch.” 

 

Y cong cả mắt:

 

“Giờ nàng mới nghĩ , đồ ngốc.”

 

Y đưa cho một tấm thiệp do chính tay Chiêu Ninh , ôm một lúc lâu mới rời .

 

Tạ Quan Dịch lừa , nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã quả thật bản lĩnh thông thiên.

 

Ngày hôm , các đại thần đầu là Tạ Quan Dịch liệt kê ba mươi bốn tội trạng của Văn Diệp và phủ Văn Quốc Công.

 

Thân tộc Mạnh gia cũng tên trong đó, ngay cả Bùi Vọng Chi cũng dâng sớ hặc tội.

 

Còn Tạ Quan Dịch, y quan chỉnh tề, trong tẩm cung của Thái hậu thong thả uống .

 

26

 

Ta và Chiêu Ninh cũng mặt, nàng dường như , mắt sưng lên như hai hạt óc ch.ó.

 

Thái hậu từ đại điện hồi cung, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

 

Khoảnh khắc thấy Tạ Quan Dịch, lớp phấn son tinh xảo mặt bà cũng lộ từng vết nứt.

 

“Tạ Quan Dịch, ngươi quả thật bản lĩnh, triều đình lẫn hậu cung đều thế lực của ngươi thẩm thấu. Quả nhiên, ai gia lầm ngươi.”

 

“Thái hậu sai .”

 

“Ta sai ở ? , thua ngươi , nhưng vì bệ hạ, vì xã tắc, liều c.h.ế.t một phen cũng đáng.”

 

“Hoàng tẩu.”

 

Tạ Quan Dịch vội chậm nhấp một ngụm , :

 

“Đạo thưởng của , vẫn là năm xưa ngài dạy.”

 

Thái hậu khẽ lạnh:

 

“Bây giờ mấy lời với để gì? Từ khi con trai chào đời, ngươi mang dã tâm lang sói, tội đáng tru di!”

 

nghiến răng nghiến lợi từng chữ, Tạ Quan Dịch chằm chằm gương mặt méo mó của bà, chỉ :

 

“Nếu thật sự dã tâm lang sói, thì khi ngài mượn chuyện ám sát Trung thu để dò xét , bảo vệ con trai của ngài .”

 

“Ngươi ư?! Vậy tại ngươi còn…”

 

Thái hậu dám tin, lắc đầu liên tục:

 

“Không thể nào! Nếu ngươi tâm đó, vì sắp xếp của mà kết với Sở gia? Vì bãi chức của lão Tống? Vì gần đây lớn chuyện chỉnh đốn triều đình? Chính ngươi đang ép sinh nghi…”

 

Vết thương của Tạ Quan Dịch còn lành, sắc mặt phần tái nhợt, ngay cả giọng cũng yếu vài phần:

 

“Trưởng tẩu như mẫu , năm hai mươi tuổi với ngài rằng một cô nương nàng thì cưới. Khi ngài còn đáp ứng sẽ cầu hôn, e rằng ngài quên .”

 

“Hoàng khi còn tại vị vì luôn chèn ép Sở gia, ngài quên ? Bọn họ dã tâm bừng bừng, mưu đồ ngoại thích can chính. Ngài cho rằng họ là chỗ dựa của con trai ư?”

 

“Đứa trẻ nhỏ như , nếu kéo xuống ngựa, ngài chỉ thể trơ mắt nuốt chửng, trở thành con rối. Lão Tống tham ô, một nửa bạc rơi túi ngài, nên xử lý ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/21.html.]

“Trước bận định biên cương, triều đình chỉ là một cái vỏ rỗng mọt khoét. Quan nhỏ tra liền sợ tội mà tự vẫn, vĩnh viễn moi gốc rễ.”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Ta lấy danh nghĩa của gánh tội bạo ngược lạm sát cũng , bệ hạ vẫn là hoàng ân mênh m.ô.n.g, phong thái quang minh. Nếu quét sạch đám cặn bã cho con trai ngài, nó vững thiên hạ ?”

 

Ta và Chiêu Ninh mà chấn động, Thái hậu càng từng câu từng chữ dồn ép lùi liên tiếp, cuối cùng ngã phịch xuống đất, miệng lẩm bẩm thể nào.

 

Tạ Quan Dịch cúi đỡ bà dậy, giọng trong trẻo:

 

“Ta từng nghĩ đến việc lên vị trí đó. Khi trữ quân thì , lúc phò tá bệ hạ cũng . Ta cũng màng danh tiếng . G.i.ế.c phản tặc, c.h.é.m gian thần, nâng đỡ tân hoàng, chỉ những việc mà cho là đúng.”

 

……

 

Sau hỏi Tạ Quan Dịch:

 

“Đã sớm chuẩn , vì còn uổng công chịu một trận đ.á.n.h?”

 

Y chút buồn, ôm lòng :

 

“Ta cứ nghĩ bà sẽ đ.á.n.h. Hồi nhỏ hoàng đ.á.n.h bằng thước, đều là bà che chắn cho phía .”

 

Dưới sự thúc đẩy của d.ụ.c vọng, một khi ở phía đối lập của lợi ích, con đều sẽ đổi.

 

Thái hậu nhẹ tin lời gièm pha, đưa đến ni am ở ngoại ô để tĩnh tâm.

 

Các thế gia đầu là Văn gia đều xử trí.

 

Vết thương của Tạ Quan Dịch còn lành tới Mạnh phủ cầu hôn.

 

Lễ hỏi đưa tới chất đầy cả sân, còn chỗ đặt chân. 

 

Mẫu danh sách sính lễ mà đau đầu, dù bán ba Mạnh gia cũng gom đủ của hồi môn xứng đôi.

 

Nghe , Tạ Quan Dịch vung tay một cái, đưa thêm ba mươi sáu đài của hồi môn.

 

Ngày xuất giá, trong kiệu, nhà mặt mũi đầy lưu luyến, quạt hỷ che mặt mà nước mắt rơi xuống.

 

Bùi Vọng Chi trong bộ giáp bạc còn dữ hơn

 

Nghe hôm nay sẽ lên đường trấn thủ biên cương, Tạ Quan Dịch để dứt ý niệm của , đặc biệt cho phép đến xem lễ xuất giá của .

 

Sau khi thành hôn, Tạ Quan Dịch vẫn là cánh tay đắc lực bên cạnh tiểu bệ hạ. 

 

Chỉ là y , đứa trẻ càng lớn càng nghịch, mỗi thiết triều sớm đều chịu long ỷ mà trèo lên đùi y.

 

“Hy vọng chúng đừng sinh con trai, một canh giờ cũng yên.”

 

Ta đùa:

 

“Lúc ba bốn tuổi chẳng lẽ yên ?”

 

“Không yên .”

 

Tạ Quan Dịch thật:

 

“Trước khi lập trữ quân, còn nghịch hơn tiểu bệ hạ.”

 

Y kìm nén bản tính thiếu niên, gánh vai quá nhiều nặng nề.

 

Chỉ săn đó, sự ngông cuồng phóng túng trong xương cốt mới để thoáng thấy một góc.

 

Đương nhiên, y sống càng ngày càng là chính … càng về dáng vẻ xưa.

 

Có lúc nhịn hỏi:

 

“Tạ Quan Dịch, rốt cuộc bao nhiêu tuổi ?”

 

Y , đè xuống giường, môi lưỡi nóng rực.

 

“Thử xem chẳng sẽ ?”

 

(Hết)

 

Loading...