Bóng tối vốn chỉ lượn lờ bên ngoài thuyền giờ dần áp sát, ép c.h.ặ.t gian mơ hồ .
Nhiệt độ bắt đầu tụt xuống cực nhanh, trong bóng tối vang lên âm thanh như tiếng nước chảy chậm rãi.
Trời đất dường như hắc ám dính liền thành một khối, tựa một biển cả nửa lỏng đang chậm chạp d.a.o động.
Một khối ác quỷ đỏ rực lăn lộn boong, thể vô cánh tay lạnh lẽo nắm c.h.ặ.t, vài mảnh hồn phách dung hợp chỉnh trào từ kẽ ngón tay đen kịt, tuôn xuống như dòng nước.
Tiếng thét lúc như nữ, lúc như nam, khi như tiếng thú dữ gào rống.
“Xin … xin … xin xin xin ……”
Ác quỷ gào thét cầu xin tha thứ, đám hồn phách cuộn trào run rẩy bấu c.h.ặ.t mặt boong, sức rời xa bóng dáng thanh niên đối diện.
cho dù nó vùng vẫy đến thế nào, thể đỏ m.á.u vẫn chỉ thể cào rạch những vết sâu hoắm sàn gỗ, thanh gỗ nhuốm dấu vết của năm tháng xé rách, lộ bên là từng dòng oán khí âm trệ leo ngược lên.
Thuyền oán khí gặm nhấm, cảm giác đau đớn y hệt truyền thẳng đến ác quỷ, cơn đau xé rách lan khắp .
Nó trốn thoát, giằng , chỉ thể ép dán c.h.ặ.t xuống boong thuyền ròng, nhưng mặc nó cầu xin t.h.ả.m hại thế nào, trong chật hẹp u tối , thanh niên vẫn chỉ cúi đầu, gương mặt tái nhợt, ngũ quan mơ hồ chẳng rõ.
Từ bốn phía bóng tối, từng luồng ánh hư ảo mơ hồ chăm chú rọi tới.
Bất chợt, ác quỷ nảy một cách lấy lòng đối phương.
Nó gắng sức tự x.é to.ạc bản , phanh bụng mổ n.g.ự.c——từng hồn phách chắp vá nó thô bạo lôi từ thể.
Đây chính là vô linh hồn mà nó nuốt suốt ba ngàn năm hoành hành băng nguyên: đại yêu, tộc tiên, cũng cả tu giả nhân tộc.
Những hồn phách dị tộc khâu vá trộn lẫn, qua thời gian dài đằng đẵng, ranh giới mờ nhòa, chỉ còn một khối quái vật tạp nham đáng thương.
“Ta trả cho ngài—— trả hết cho ngài——cầu xin ngài cho c.h.ế.t luôn ——”
Ác quỷ moi móc giữa vô linh hồn từng nuốt, tìm kiếm mảnh linh hồn đặc biệt nhỏ bé mà nó liều lĩnh nuốt ba ngàn năm .
So với những hồn phách khổng lồ nó ăn nuốt, mảnh tàn hồn vốn chẳng đáng nhắc đến.
chỉ một mảnh tàn hồn nhỏ nhoi đó, đủ khiến nó từ một lệ quỷ lang thang chiến trường biến thành đại yêu thống trị cả băng nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-105.html.]
Nó đương nhiên rõ chủ nhân của mảnh tàn hồn là ai.
Cũng hiểu rằng, một khi chuyện bại lộ, nó sẽ vô cường giả tam giới truy sát đến hồn phi phách tán.
Thế nhưng nó vẫn giữ hy vọng may mắn, dù thế nào cũng chẳng ngờ, bản ngày gặp chủ nhân của mảnh tàn hồn : vị kiếm tiên cứu thế ngã xuống nơi Ma Uyên sâu thẳm từ ba ngàn năm .
Ác quỷ tự xé rách hồn thể của đến hỗn loạn tơi tả, khắp mặt đất đều là những mảnh tàn hồn kịp dung hợp khi khâu vá đang bò lổm ngổm.
Nó đến gần như sụp đổ, kinh hoảng phát hiện bản còn cách nào moi tàn hồn của Tạ Phù Cừ khỏi cơ thể nữa.
Mảnh tàn hồn nó nuốt bụng quá lâu, sớm hòa một thể với hồn phách của nó.
Cánh tay từ oán khí vươn rõ ràng hết kiên nhẫn, nữa tóm lấy hồn thể của nó; từng sợi oán khí thấm hồn phách đỏ rực, khiến nó cũng nhuộm thành một màu đỏ tối tăm.
Nhận đang luồng oán khí âm lạnh ô uế, ác quỷ phát tiếng gào thét ch.ói tai, mà trong mắt Lý Tùng La, đó chỉ là một đám “slime” rách nát kêu thét loạn xạ và bò lung tung mà thôi.
Dấu ký hiệu cây nấm phát sáng hồng phấn “slime” đặc biệt bắt mắt.
Lý Tùng La quan sát xong, lập tức cảm thấy cái đám “slime” cũng chẳng gì ghê gớm, cùng lắm chỉ là kiểu la hét phong phú hơn chút so với tên Bạt Thiệt Yêu Quân đời mà thôi.
Còn về những cánh tay đen sì bò qua bò trong bóng tối, nàng chẳng thấy đáng sợ chút nào.
Lý Tùng La vịn lấy chân Tạ Phù Cừ để lên, khi tay chạm tới eo thì tiện thể sờ luôn một cái cơ bụng .
Âm thanh lạo xạo như nước chảy trong bóng tối chợt im bặt trong giây lát.
Lý Tùng La rút thanh d.a.o găm đồng xanh , dồn sức đ.â.m thẳng “slime” đỏ!
đ.â.m lệch .
Tên Bạt Thiệt Yêu Quân đời dễ xử lý, một phần lớn là nhờ Tạ Phù Cừ cố định nó như tiêu bản.
Còn cái đám “slime” hiển nhiên khó giữ c.h.ặ.t, cứ xoắn qua xoắn boong thuyền, khiến Lý Tùng La khó mà định vị chính xác.