Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:50:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ngạc nhiên: “Ở rau thế?”

Nàng ở băng nguyên mấy ngày , đến một ngọn cỏ xanh còn từng thấy.

Vậy mà Tạ Phù Cừ thể tìm rau xanh?!

Tạ Phù Cừ đáp: “Hái đấy, Lý Tùng La.”

Lý Tùng La: “Ngươi hái ở ?”

Tạ Phù Cừ: “Hái ngoài đất , Lý Tùng La.”

Lý Tùng La: “…”

Thôi, cãi với ngốc cũng vô ích.

Nàng thở dài, cuối cùng vẫn xác nhận với Tạ Phù Cừ: “Ngươi g.i.ế.c yêu quái chứ? Người và tiên tộc cũng g.i.ế.c nhé! Bây giờ danh tiếng của chúng đang , thể tự hủy hoại thanh danh .”

Tạ Phù Cừ: “Không g.i.ế.c.”

Hắn dứt lời, đưa tay chạm thành nồi sắt, lập tức lòng bàn tay bốc lên một làn khói trắng.

Lý Tùng La mà mí mắt giật liên hồi, vội vàng túm lấy cổ tay Tạ Phù Cừ kéo —— ánh sáng ban ngày, bàn tay bỏng đỏ hiện rõ rành rành mắt nàng.

Chưa đợi Lý Tùng La mở miệng, lòng bàn tay đỏ rát tự phục hồi, da thịt mới mọc lên ửng hồng, sờ còn ấm áp.

Lý Tùng La lặng im một lát, ngẩng đầu hỏi Tạ Phù Cừ: “Ngươi thấy đau ?”

Tạ Phù Cừ rũ mắt, bình thản như thể chẳng hề cảm giác đau, nhưng đáp:

“Có đau, nhưng chỉ trong chốc lát thôi, bây giờ thì còn cảm giác gì nữa , Lý Tùng La.”

Nói xong, khựng một chút, dường như bỗng nhận điều gì, Tạ Phù Cừ áp mặt gương mặt Lý Tùng La, giọng thấp và dịu dàng: “Ta giống như Lý Tùng La sợ đau, lẽ vì tất cả đau đớn của đều ở Lý Tùng La .”

“Cho nên, đừng buồn, Lý Tùng La.”

Trước , việc Tạ Phù Cừ luôn lặp lặp tên Lý Tùng La là bởi hồn phách trọn vẹn, thần trí mơ hồ, theo bản năng mà gọi mãi thôi.

Còn bây giờ thì là cố ý.

Hắn thích gọi tên Lý Tùng La.

Lý Tùng La, Lý Tùng La.

Tên của nàng và tên của hợp đến , bẩm sinh là để hòa , vĩnh viễn tách rời.

Khi áp mặt nàng, Tạ Phù Cừ cảm thấy gò má và da đầu tê dại, như luồng điện chạy qua da thịt .

Không chỉ khứu giác và vị giác, mà còn cả xúc giác.

Không chút ngăn cách nào, trực tiếp dán lên làn da của Lý Tùng La, cảm giác kích thích giống như nỗi đau thoáng chốc khi thương, khiến thần kinh run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-116.html.]

Nguyệt Sơn xù lông, c.ắ.n lấy vạt áo của Lý Tùng La, kéo nàng lùi một đoạn.

Mặt Tạ Phù Cừ áp hụt, nửa chúi về phía . Ánh mắt âm u trong bóng tối lia sang Nguyệt Sơn, lập tức khiến đại miêu xù cả lông đuôi, trốn lưng Lý Tùng La, nhe răng gầm gừ với .

Lý Tùng La một tay ấn đầu Nguyệt Sơn, một tay ấn đầu Tạ Phù Cừ.

Tạ Phù Cừ khựng , đầu ép cúi xuống, gương mặt trực tiếp đập đùi nàng.

Nàng gầy gầy, nhưng đùi vẫn còn chút thịt. Hắn cảm giác sống mũi , qua lớp vải áo, lún sâu thịt đùi của Lý Tùng La.

Lý Tùng La nghiêm giọng: “Không cãi .”

“Nguyệt Sơn, hung dữ với Tạ Phù Cừ!”

“Còn Tạ Phù Cừ! Ngươi cũng dọa Nguyệt Sơn!”

Mà Nguyệt Sơn thì chẳng may mắn như Tạ Phù Cừ.

Cái đầu mèo của nó quá to, phần lớn mặt mèo đều dí xuống mặt băng, phát tiếng “u u” đầy tủi .

Lý Tùng La vẫn xiêu lòng, tiếp tục ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u của một một mèo xuống.

Con cái bất hòa thường là do cha vô đức, mà điều kiện gia đình Lý Tùng La bao giờ thiếu loại chuyện bát quái .

Nàng rút nhiều kinh nghiệm từ những mẩu chuyện , cho rằng lúc tuyệt đối thể mềm lòng với bất kỳ bên nào.

Lý Tùng La nghiêm giọng: “Tạ Phù Cừ, ngươi ? Sau phép dọa Nguyệt Sơn nữa! Nó ngốc nghếch như ngươi ? Phải đối xử với nó như đối xử với một đứa trẻ !”

Tạ Phù Cừ úp mặt xuống, hầm hừ đáp một tiếng qua mũi.

Lý Tùng La gật đầu hài lòng, sang mắng Nguyệt Sơn: “Đến lượt ngươi , hung dữ với Tạ Phù Cừ! Tạ Phù Cừ c.h.ế.t , c.h.ế.t thì tôn trọng ? Ngươi thương giống như thương !”

Mèo lớn dí đầu xuống, ỉu xìu kêu “ngao” một tiếng.

Thực với sức lực của Lý Tùng La, nàng chẳng thể ấn nổi đầu của Nguyệt Sơn của Tạ Phù Cừ.

Nguyệt Sơn coi nàng là đại ca của , nên dám phản kháng.

Về phần Tạ Phù Cừ —— là tự nguyện.

Lý Tùng La hài lòng buông tay: “Được , chúng bắt đầu ăn sáng thôi.”

Không Tạ Phù Cừ lấy từ cái nồi, dung lượng còn khá lớn, chia ba bát cháo mà vẫn còn dư ít.

Lý Tùng La nếm thử vị cháo, thịt, nhưng nàng nhận là loại thịt gì, chỉ hương vị khác với thịt thường ngày nàng ăn, tươi mới, ngọt lành.

Hương vị rau củ vặn điểm xuyết trong đó.

 

 

Loading...