Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quý Hạ: “Ta mèo, con ác quỷ mà ngươi nuôi .”

Ác quỷ?

Tạ Phù Cừ?

Lý Tùng La khẽ nhíu mày, phản bác còn nhanh hơn câu :

“Ta thể cãi với Tạ Phù Cừ .”

Lời là .

Trong lòng nàng cũng thật sự nghĩ thế.

nàng vẫn đầu , ánh mắt tìm kiếm Tạ Phù Cừ —— đang dắt Nguyệt Sơn, cách đoàn thương nhân hai mét phía .

Trong đoàn, bọn yêu đều thành từng đôi, náo nhiệt hòa hợp. Chỉ Tạ Phù Cừ lạc lõng bên ngoài, một lẻ loi, bóng in xuống mặt biển xanh thẳm.

Bóng mờ mịt, hình dạng cũng chút kỳ quái, nhưng vì hòa tan cùng sóng nước nên chẳng mấy ai để ý.

So với , khi lúc nào Tạ Phù Cừ cũng tỏa khí tức ác quỷ mạnh mẽ, mang đến áp lực khiến kẻ khác run rẩy —— thì giờ đây dường như học cách che giấu, còn chỉ cần đó cũng đủ dọa lũ yêu quái run cầm cập nữa.

Chỉ bề ngoài, Tạ Phù Cừ giờ đây giống như một ác quỷ bình thường: dung mạo tuấn mỹ, nhưng chút đơn độc, lẻ loi.

Lý Tùng La kéo dây cương, điều khiển lạc đà rời khỏi đoàn thương nhân, bước lên mặt nước đến gần Tạ Phù Cừ.

Lạc đà quá cao, nàng cưỡi lưng cúi đầu mới chuyện với .

Cúi lâu thì mỏi cổ, thế là Lý Tùng La dứt khoát gù lạc đà:

“Tạ Phù Cừ —— ngươi thế nào mà mặt nước ?”

Tạ Phù Cừ: “Chút kỹ xảo thôi, thử , Lý Tùng La.”

Lý Tùng La bám vai , nhảy xuống khỏi lạc đà, căng thẳng cúi đầu mặt nước.

Cảm giác điểm tựa thật kỳ lạ, nàng thấy chân mặt biển lan từng vòng gợn sóng.

Tạ Phù Cừ vững vàng đặt tay ngang hông nàng, lực đạo rõ ràng chống đỡ lấy nàng.

Qua lớp đai lưng, Lý Tùng La cảm nhận những ngón tay siết , xuyên qua lớp vải ép xuống phần eo mềm mại của nàng.

Tạ Phù Cừ chậm rãi :

“Đừng khẩn trương, nhắm mắt , cảm giác linh lực trong cơ thể ngươi. Nó vốn vẫn tồn tại trong thể ngươi, hãy dẫn dắt nó, để nó trở thành con đường cho ngươi mặt nước, Lý Tùng La.”

Hắn chậm, từng chữ rõ ràng, kề sát nàng —— giọng vang lên, Lý Tùng La liền thấy ngứa ngứa trong tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-132.html.]

Nàng nhịn mà gãi tai một cái, đến khi định thần thì phát hiện bản vững mặt biển.

Phần nước chân nàng linh lực bao phủ, phẳng lặng gợn sóng. Khi Lý Tùng La cúi đầu xuống, chỉ thấy bên là một đen sâu thẳm.

Không thấy con cá nào cả.

Điều khiển linh lực dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng của Lý Tùng La. Nguồn sức mạnh khổng lồ ngủ yên trong cơ thể —— chỉ cần nàng khởi động niệm tưởng, nó liền nhanh nhẹn dẫn dắt .

Khi thử tập trung linh lực đôi mắt, Lý Tùng La thấy cảnh tượng từng xuất hiện lúc Tạ Phù Cừ dạy nàng dùng hỏa thuật: trời đất tối đen, sinh vật sống đều phát linh quang đủ màu, kẻ sáng rực, kẻ yếu ớt.

Cảm giác giống như đang qua hình ảnh nhiệt.

Lý Tùng La đầu Tạ Phù Cừ —— nhưng tầm đó chẳng thấy gương mặt , Tạ Phù Cừ cũng giống các sinh vật khác linh quang vẽ hình dáng.

Hắn sáng.

Hơn nữa, kích thước còn cực kỳ to lớn.

Trong mắt linh lực, Tạ Phù Cừ như một tảng băng sơn khổng lồ và u tối, chỉ một phần nhỏ nhô khỏi mặt biển, quấn quanh lấy Lý Tùng La.

Phần to lớn hơn nhiều thì chìm sâu trong biển cả, nàng cúi đầu xuống cũng thấy tận cùng.

Nàng dụi mắt, trở tầm bình thường —— và thấy ngay gương mặt tuấn mỹ tái nhợt của Tạ Phù Cừ.

Mái tóc đen dài của buông thẳng, kéo dài xuống tận làn nước, hòa cùng cái bóng biển mờ nhạt, chẳng thể phân rõ hình .

Bàn tay đặt nơi eo nàng từ khi nào nới lỏng lực, chỉ hờ hững chạm lên.

Song Lý Tùng La vẫn cảm nhận rõ nơi da thịt eo còn lưu dấu vết nắm qua, tê tê, khiến nàng kìm đưa tay chạm thử.

Đi mặt biển quả thật thú vị, lúc mới đầu còn thấy căng thẳng, nhưng nhiều thì cảm thấy cũng chẳng gì ghê gớm —— còn kém vui hơn cả trượt tuyết.

Nàng kéo tay đang nắm dải lụa của Tạ Phù Cừ đổi thành khoác lấy cánh tay . Hắn vốn cao hơn nàng, cách vặn khiến nàng cảm thấy dễ chịu.

Nàng nghiêng đầu thì thầm bên tai :

“Ta suốt đường mà chẳng thấy con cá nào, chẳng lẽ đều ngươi dọa chạy hết ?”

Nghe giọng nàng từ phía thấp vang lên, Tạ Phù Cừ chậm rãi xoay đầu, cúi xuống:

“Ta chú ý. Lý Tùng La, ngươi ăn cá ?”

Lý Tùng La: “Còn đến giờ cơm, đói.”

 

 

Loading...